Đây mới chỉ là thân phận của Nhược Tà và Khanh Yên, hắn vẫn chưa quên Ngũ Suất từng nói Tô Ngữ có thể mặt không đổi sắc mà lấy ra mấy trăm khối linh tinh.
Điều này có phải chứng tỏ thân phận của Tô Ngữ còn đáng sợ hơn nữa không?
Ngũ Suất lẳng lặng ngồi một bên chờ đợi cha mình mở miệng nhưng nào ngờ đợi một lúc lâu vẫn không có động tĩnh gì. Nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lại liền thấy Ngũ Nghị Hào không biết từ lúc nào đã không còn ở trên ghế.
Ngũ Suất thấy vậy giật mình kinh hãi, người đâu rồi? Quay đầu nhìn sang một bên liền thấy Ngũ Nghị Hào đã sắp đi ra đến cửa. Ngũ Suất thấy thế vội vàng mở miệng nói:
“Cha, người đi đâu vậy?”
Ngũ Nghị Hào đầu cũng không ngoảnh lại đáp:
“Ăn cơm.”
Ngũ Suất cạn lời mới giờ này mà đã đến giờ ăn cơm rồi sao? Có điều hắn cũng biết, đây chỉ là cái cớ của Ngũ Nghị Hào chắc chắn là có nguyên do khác.
Nếu cha không nói vậy thì hắn cũng không hỏi nữa.
Ngũ Suất đứng dậy vuốt lại nếp nhăn trên áo rồi cũng chậm rãi đi ra ngoài.
--
Bên kia nhóm người Tô Ngữ vừa vào phòng, nụ cười nhạt trên mặt Nhược Tà đã biến mất không thấy, thay vào đó là vẻ mặt vô cùng nặng nề.
Khanh Yên thấy vậy hoảng hốt hỏi:
“Sao vậy?”
Nhược Tà nghe vậy liền nhìn sâu vào Khanh Yên một cái, lúc này mới nói:
“Hồng Nhạn có lẽ sắp biết chuyện chúng ta đã trở về rồi.”
“Sao có thể?”
Khanh Yên kinh ngạc nói.
Nơi này cách Thiên Viêm Tông xa xôi vạn dặm lại không có đệ t.ử của Thiên Viêm Tông, sao Hồng Nhạn có thể nhận được tin tức…
Khoan đã!
“Lẽ nào, ở Nghênh Thành này có đệ t.ử của Thiên Viêm Tông? Nhưng làm sao họ nhận ra huynh được?”
Khanh Yên dễ dàng đoán ra như vậy, Nhược Tà một chút cũng không thấy bất ngờ.
“Đúng là có đệ t.ử của Thiên Viêm Tông, hơn nữa chính là nữ nhân đã tranh giá với Tô Ngữ ngày đó.”
Tô Ngữ nghe vậy cũng có chút kinh ngạc.
Ai có thể ngờ được mọi chuyện lại trùng hợp đến thế?
Lúc này chỉ nghe Nhược Tà nói tiếp:
“Nữ nhân đó tên là Long Huyên, là nữ nhi của đại trưởng lão Long Sân của Thiên Viêm Tông. Nàng ta tuổi còn nhỏ hơn nữa Long Sân lại cố tình giấu giếm nên không biết ta và Yên nhi. Nhưng bên cạnh nàng ta lại có một vị quản gia mặc đồ đen, vị quản gia này chỉ nghe thấy tên của ta đã đoán được ta là ai.”
Khanh Yên chau mày:
“Trước đây chàng đã từng gặp vị quản gia mặc đồ đen này chưa?”
Nhược Tà lắc đầu:
“Chưa từng gặp qua nhưng hắn lại có thể kể rành rọt chuyện của chúng ta, điều này thật sự khiến ta nghĩ trăm lần cũng không ra.”
“Hơn nữa nghe ý tứ trong lời nói của hắn trước khi rời đi là muốn đi báo cho Hồng Nhạn để hắn đến tìm chúng ta gây phiền phức. Nghĩ như vậy có phải hắn cũng ôm địch ý rất lớn với ta không? Nhưng chúng ta đã đắc tội với hắn khi nào sao ta lại hoàn toàn không biết gì cả.”
Nghe Nhược Tà nói vậy, mấy người Khanh Yên đều trở nên nghi hoặc.
Một người mà Nhược Tà chưa từng gặp qua lại biết rõ mọi chuyện của y còn muốn đi mật báo cho kẻ thù của y. Người như vậy xem thế nào cũng không phải là kẻ lương thiện.
Mọi người trầm mặc một lúc lâu Khanh Yên mới lên tiếng:
“Mặc kệ hắn là ai, cũng mặc kệ Hồng Nhạn phái người đến hay là tự mình đến, chuyện năm xưa cũng đến lúc chúng ta nên tính sổ rồi. Bọn chúng nếu dám đến thì đến một tên thì g.i.ế.c một tên, đến một cặp thì g.i.ế.c một cặp, xem chúng còn dám lỗ mãng nữa hay không.”
Lúc Khanh Yên nói những lời này ánh mắt nàng vô cùng tàn nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ cần đứng bên cạnh là có thể cảm nhận được luồng sát khí nồng đậm trên người nàng.
Tô Ngữ thật sự không ngờ tới, một Khanh Yên luôn tùy tiện lại có một mặt như vậy.
Có điều lời này nói cũng rất đúng, chỉ cần dám đến thì cứ khiến cho bọn chúng có đến mà không có về.
Chỉ là mấy người thật sự không ngờ kẻ địch lại đến nhanh như vậy.
Bên này tiếng của Khanh Yên vừa dứt, bên kia sân viện đã vang lên vô số tiếng xé gió.
Sắc mặt mấy người Nhược Tà đồng thời biến đổi, Tô Ngữ theo bản năng đưa ba đứa trẻ Kiều Kiều vào trong không gian.
Lúc này cũng không còn hơi sức đâu mà lo Ngũ Suất sau này có nghi ngờ hay không, an toàn của ba đứa trẻ mới là quan trọng nhất.
Vừa mới làm xong tất cả liền nghe thấy giọng nói kiêu ngạo của Long Huyên từ bên ngoài:
“Tiểu tiện nhân còn không mau ra đây chịu c.h.ế.t, đừng ở trong đó câm như hến nữa. Bản tiểu thư biết ngươi đang ở bên trong.”
Tô Ngữ nghe vậy sắc mặt lạnh đi, không cần nghĩ cũng biết Long Huyên chính là đang nói nàng.
Qua cửa sổ nhìn ra ngoài một cái, Tô Ngữ cũng không nghĩ nhiều phi thẳng ra ngoài cửa sổ.
Long Huyên đang đứng trên mái nhà đối diện không ngờ tới Tô Ngữ lại có thể trực tiếp lao ra như vậy, hơn nữa còn lao thẳng về phía nàng ta.
Mãi cho đến khi cái tát của Tô Ngữ sắp giáng xuống mặt mình thì nàng ta mới phản ứng lại rồi nhanh ch.óng né tránh.
Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước, bàn tay của Tô Ngữ vẫn sượt qua gò má của nàng ta.
Tuy không gây ra thương tổn thực chất nào, ngay cả một vết hằn cũng không nhìn thấy.
Thế nhưng tiếng vang giòn giã vừa rồi cùng với cảm giác da mặt và lòng bàn tay tiếp xúc trong khoảnh khắc đó, đều khiến Long Huyên cảm thấy trên mặt nóng rát, lửa giận trong lòng không ngừng cuộn trào.
“Đồ tiện nhân này, ta phải g.i.ế.c ngươi.”
Long Huyên nổi giận gầm lên một tiếng, rút trường kiếm bên hông đ.â.m thẳng vào giữa lưng Tô Ngữ.
Tô Ngữ cũng không quay người lại, thân hình lại thẳng tắp bay về phía trước dễ dàng né được một kiếm này của Long Huyên.
Long Huyên ngẩng đầu nhìn bóng dáng Tô Ngữ mới từ từ bình tĩnh trở lại. Vừa rồi tuy nàng ta tức giận nhưng cũng không hề mất đi chừng mực. Nói cách khác, nàng ta đã dùng toàn lực để tấn công Tô Ngữ.
Nhưng dù vậy vẫn bị Tô Ngữ dễ dàng thoát được. Điều này không chỉ khiến Long Huyên chấn động mà còn cảm thấy đây là một sự sỉ nhục vô cùng.
“Không ngờ tới ngươi cũng có chút tài cán. Có điều bản tiểu thư nếu nghiêm túc lên, ngươi sẽ không có vận may tốt như vậy đâu.”
Tô Ngữ nghe vậy khẽ cười một tiếng:
“Ngươi chỉ biết nói thôi sao? Nếu là so tài ăn nói ta đây thật sự nguyện cam bái hạ phong.”
Bị Tô Ngữ châm chọc như thế một ngọn lửa tà ác lại từ trong lòng Long Huyên dâng lên. Có điều lần này vẫn bị nàng ta khống chế được.
Chỉ thấy nàng ta hít sâu một hơi, lúc này mới cười nói:
“Phép khích tướng đối với bản tiểu thư không có tác dụng gì đâu.”
Dứt lời cổ tay nàng ta nhanh ch.óng múa lên. Trường kiếm trong tay nàng ta vẽ ra một đóa kiếm hoa tuyệt đẹp. Kiếm hoa này thao tác cũng không hề khó. Chỉ khó ở chỗ là người bình thường thật sự không có được sự linh hoạt đó.
Tô Ngữ nghĩ đến đây khẽ mỉm cười, tuy cổ tay Long Huyên linh hoạt thật nhưng thực lực cũng chỉ ngang ngửa với Lục Du Kỳ mà thôi.
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người trong sân đều đổ dồn vào mình, Long Huyên tự hào khôn xiết.
“Ngươi bây giờ thật đúng là giống một con công đang xòe đuôi.”
“Ngươi nói cái gì?”
Long Huyên kinh ngạc hỏi lại.
“Ngươi tự xem đi, ngươi có giống một con công đang xòe đuôi để cầu ái phô diễn mặt đẹp nhất của mình cho người khác xem không!”
Long Huyên hiểu ra Tô Ngữ đang nói gì lại càng thêm tức giận.