Ngũ Suất kinh ngạc tột cùng. Tô Ngữ từ khi nào lại có thêm một người đệ đệ? Hơn nữa Tô Ngôn này rõ ràng trông giống hệt bán nhân ngày đó. Vừa rồi hắn nửa ngày không dám nhận, chủ yếu là vì đôi tai mèo và chiếc đuôi mèo trên đầu Tô Ngôn thế mà lại biến mất.
Lẽ nào bán nhân còn có thể biến thành người sao?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Ngũ Suất đã nhanh ch.óng phủ định.
Nếu bán nhân thật sự có thể biến thành người vậy thì tin rằng những bán nhân đó hẳn đã tranh nhau nỗ lực để trở thành người rồi. Ngay cả cha của hắn cũng chưa từng nghe qua chuyện bán nhân có thể biến thành người.
Điều này cũng không thể trách Ngũ Suất không tin, thật sự là vì phương pháp của Nhược Tà kia vốn được tìm thấy trong Tàng Bảo Lâu của Thiên Viêm Tông.
Thứ như vậy người bình thường không thể nào tiếp xúc được.
Thực ra cũng là để tránh việc lan truyền ra ngoài, e rằng những bán nhân kia vì muốn biến thành người mà không từ thủ đoạn.
Suy cho cùng, không phải ai cũng giống như Tô Ngôn vì không muốn để Tô Ngữ phải chịu khổ mà kiên trì suốt một năm không đổi ý.
Đại bộ phận con người đều là ích kỷ, họ vì lợi ích của bản thân mà có thể hy sinh bất kỳ ai.
Tô Ngữ thật ra cũng đang âm thầm quan sát biểu cảm của Ngũ Suất. Thấy vẻ mặt hắn đầy nghi hoặc nàng liền biết hắn chắc chắn đã nhìn ra.
Có điều Ngũ Suất là một người thông minh, cho dù hắn đã nhìn ra thì nàng vừa rồi cũng đã nói Tô Ngôn là đệ đệ của mình, tin rằng Ngũ Suất hẳn sẽ không đem những phỏng đoán trong lòng ra hỏi.
Sự thật cũng giống như Tô Ngữ đã nghĩ, Ngũ Suất chỉ khách khí mỉm cười với Tô Ngôn sau đó liền nói với Khương Kỳ:
“Khương huynh, như vậy là huynh không trượng nghĩa rồi nhé, đi mà không nói với ta một tiếng.”
Khương Kỳ nghe vậy mỉm cười:
“Hiện tại chúng ta không còn nơi nào để đi, Ngũ huynh không mời chúng ta đến Thành chủ phủ ở tạm sao? Nếu không tiện, chúng ta đi ở khách điếm cũng được.”
“Như vậy sao được!”
Ngũ Suất cũng không còn day dứt về vấn đề mà Nhược Tà vừa rồi chưa trả lời. Tuy biết rõ Khương Kỳ đang cố tình đổi chủ đề nhưng hắn cũng chỉ có thể nói theo.
Ai bảo hắn thật sự rất muốn mời nhóm người Khương Kỳ đến ở Thành chủ phủ cơ chứ.
Từ khi biết những linh thái đó ăn vào có công hiệu tẩy kinh phạt tủy, hắn đã không ngừng ăn.
Chỉ là nhóm người Tô Ngữ biến mất hơn mười ngày, trong nhà đã mấy ngày không có rau linh.
Bây giờ nhóm người Tô Ngữ khó khăn lắm mới trở về, dĩ nhiên phải nhanh ch.óng nghĩ cách mua thêm một ít. Ngũ Suất thầm hạ quyết tâm trong lòng là phải mua thật nhiều, trên mặt cũng bất giác nở nụ cười.
“Đi thôi đi thôi, chuyện khác khoan hãy nói, chúng ta cùng nhau đến Thành chủ phủ trước đã. Kiều Kiều và hai đứa còn lại chắc cũng mệt rồi, không nên lãng phí thời gian ở đây nữa.”
Nói rồi Ngũ Suất liền đi trước dẫn đường.
Khương Kỳ và mấy người khác nhìn nhau cười cũng đi theo về phía trước.
Sau khi mấy người vào cửa thành thế mà lại nảy sinh một cảm giác như đã qua mấy kiếp. Tuy chỉ mới rời đi hơn mười ngày nhưng cảnh tượng náo nhiệt như vậy, quả thật đã mười mấy năm rồi chưa từng thấy qua.
Ngũ Suất tuy cảm thấy biểu cảm của nhóm người Tô Ngữ có chút kỳ lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Đoàn người đi theo Ngũ Suất rẽ đông rẽ tây, không bao lâu liền thấy được cổng của Thành chủ phủ.
Nhìn từ xa Thành chủ phủ trông vô cùng uy nghi. Tô Ngữ cẩn thận quan sát một chút, đại môn của Thành chủ phủ dường như được làm từ một loại thép không rõ chất liệu gì. Tuy cánh cổng không mở nhưng lại cho người ta một cảm giác rất dày dặn, rất có khí thế.
Đi đến trước đại môn, Ngũ Suất tiến lên gõ nhẹ cánh cổng lập tức được mở ra từ bên trong. Bên trong cổng, thị vệ đứng thành hai hàng, người nào người nấy thân hình thẳng tắp nhìn vào khiến người ta cảm thấy khoan khoái dễ chịu. Đây không phải nói rằng người nào cũng trông anh tuấn mà là vì họ cho người ta cảm giác của những bậc tinh anh.
Khương Kỳ cũng gật gật đầu, nói với Ngũ Suất:
“Những thị vệ này của nhà các người không tệ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngũ Suất nghe vậy khẽ hất cằm:
“Đó là tự nhiên, huynh không biết đấy thôi, điều mà cha ta tự hào nhất chính là không một thị vệ nào của Thành chủ phủ chúng ta mà không phải là tinh anh trong những tinh anh.”
Tô Ngữ nghe vậy gật gật đầu, quả nhiên giống như nàng đã nghĩ. Xem ra Ngũ Nghị Hào thật sự là một vị thành chủ rất có bản lĩnh. Nhưng nghĩ lại cũng phải, nếu hắn không có bản lĩnh cũng không thể nào khiến Nghênh Thành trở thành thành trì lợi hại nhất trong số các thành trì lân cận.
Mấy người đi vào đại môn, theo Ngũ Suất đi thẳng đến sảnh chính. Đã là khách khẳng định là phải diện kiến Ngũ Nghị Hào trước.
Ngũ Suất vừa mời nhóm người Tô Ngữ ngồi xuống, Ngũ Nghị Hào đã nhanh chân bước tới. Người còn chưa vào đến phòng thì tiếng cười sang sảng đã truyền vào.
“Ha ha ha ha, Tiểu Ngũ, sao trước đây cha không phát hiện ra con lại tài giỏi đến thế. Ta chỉ bảo con ra ngoài thử xem không ngờ con thật sự đưa được người về đây cho ta.”
Trong lúc nói chuyện, Ngũ Nghị Hào đã vào đến trong phòng.
Nhóm người Tô Ngữ thấy hắn bước vào, đều đứng dậy chào hỏi:
“Bái kiến Thành chủ.”
Ngũ Nghị Hào phất tay:
“Khách sáo như vậy làm gì, đều ngồi xuống đi, ngồi xuống cả đi.”
Nói rồi chính hắn liền ngồi xuống.
Nhóm người Tô Ngữ thấy vậy cũng lần lượt ngồi xuống.
Khương Kỳ nói:
“Lần này thật sự làm phiền rồi.”
Sắc mặt Ngũ Nghị Hào hơi trầm xuống:
“Ngươi nói gì vậy, các ngươi thân thiết với Tiểu Ngũ nói một câu không khách sáo, trong lòng ta các ngươi cũng giống như con cái của ta vậy. Các ngươi không ở nhà thì còn muốn đi ở đâu nữa.”
Ngũ Nghị Hào nói xong lại tự mình bật cười trước.
Ngũ Suất nghe thấy những lời này theo bản năng nhìn về phía Khanh Yên và Nhược Tà.
Nhóm người Tô Ngữ, Khương Kỳ thì hắn không rõ nhưng Nhược Tà và Khanh Yên, hai người này là thật sự đã hơn tám trăm tuổi rồi. Tuổi này còn lớn hơn cha hắn rất nhiều. Thế mà cha hắn còn nói xem người ta như con trẻ, hắn bây giờ cảm thấy không ổn chút nào.
“Cái đó, cha, Khương huynh và mọi người đi đường cũng mệt rồi hay là để họ đi xuống nghỉ ngơi trước đi.”
Ngũ Nghị Hào nghe vậy bừng tỉnh:
“Đúng đúng đúng, già rồi, trí nhớ cũng kém đi. Ngươi xem, lẽ ra phải để các ngươi đi nghỉ ngơi trước.”
Ngũ Nghị Hào dứt lời nhìn về phía Ngũ Suất:
“Tiểu Ngũ, con dẫn họ đi nghỉ ngơi trước, sau đó qua tìm ta một chuyến ta có chút việc muốn tìm con.”
Nhóm người Tô Ngữ biết, khẳng định là muốn hỏi một chút về chuyện của họ. Chỉ là trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản sau khi cáo biệt Ngũ Nghị Hào liền đi theo Ngũ Suất đến nơi ở.
Thành chủ phủ rất lớn, lớn vượt quá sức tưởng tượng của người thường. Nhóm người Tô Ngữ đi theo Ngũ Suất khoảng chừng non nửa canh giờ mới đến được sân viện để ở.
Vốn dĩ Ngũ Suất định chia cho họ mấy sân viện nhưng Khương Kỳ đã từ chối. Sau này đều là thời buổi loạn lạc nên vẫn là ở cùng một chỗ thì tốt hơn.
Ngũ Suất đối với chuyện này cũng tỏ vẻ không sao cả, đưa họ vào phòng gọi người đến hầu hạ rồi lại chạy về tìm Ngũ Nghị Hào.
Trong thư phòng của Ngũ Nghị Hào, hai cha con ngồi đối diện nhau. Lặng lẽ nghe Ngũ Suất kể lại quá trình gặp gỡ Nhược Tà rồi cả chuyện gặp phải Long Huyên và vị quản gia mặc đồ đen sau đó, trên mặt Ngũ Nghị Hào cũng lóe lên vẻ suy tư sâu xa.
Thật sự không ngờ bọn họ lại có lai lịch lớn đến thế.