Long Huyên lần này không hề nhiều lời, mũi kiếm chĩa thẳng vào Tô Ngữ, chỉ trong chớp mắt đã kề ngay trước mặt nàng.
Nhìn mũi kiếm ngày một đến gần Tô Ngữ khẽ cười lạnh. Tâm niệm vừa động, vô số dây leo đã từ đâu trỗi dậy quấn c.h.ặ.t lấy thân kiếm sắc bén.
Long Huyên thấy vậy hơi kinh ngạc không ngờ tới Tô Ngữ lại có linh căn mộc hệ.
Nhưng dù vậy thì đã sao? Cho dù những dây leo này có lợi hại đến đâu lẽ nào lại có thể sánh được với bảo kiếm của nàng ta? Nghĩ vậy trong lòng, cổ tay Long Huyên khẽ chuyển, kiếm vũ theo tay chỉ thấy vô số dây leo bị c.h.é.m đứt nát văng ra tứ phía. Long Huyên nhìn cảnh tượng này đắc ý liếc nhìn Tô Ngữ một cái.
Sắc mặt Tô Ngữ vẫn như thường, nàng lại một lần nữa thôi động dây leo. Lần này dây leo mang một màu đỏ hiếm thấy, tuy không to bằng lúc nãy nhưng số lượng lại nhiều hơn gấp bội.
Không chỉ vậy khi Long Huyên dùng lại phương pháp cũ, muốn c.h.é.m nát dây leo lại cảm thấy khó khăn hơn lúc trước không ít. Dường như độ cứng của những dây leo này đã tăng lên khiến nàng ta cảm thấy có chút vất vả.
Ước chừng một khắc sau, khó khăn lắm mới thoát ra khỏi vòng vây của dây leo, Long Huyên nhanh ch.óng lùi về phía sau. Mãi cho đến khi đứng giữa đám người mình mang tới thì nàng ta mới dám thở phào một hơi.
Thật không thể trách nàng ta chạy nhanh mà là vì nàng ta phát hiện, độ cứng của những dây leo đó thế mà lại đang dần tăng cường. Nếu không phải nàng ta chạy nhanh, nói không chừng đã bị nhốt ở bên trong.
Nàng ta nhớ lại chuyện nghe được trước đây, Hồng Nhạn đã từng phái người đến đại lục cấp thấp để ám sát Nhược Tà và Khanh Yên nhưng kẻ đó lại bị vây trong một chiếc l.ồ.ng cây, còn bị c.h.ặ.t đứt ngón tay.
Tình huống mình gặp phải cũng gần giống như người kia.
Nếu không phải thực lực của nàng ta cao hơn một chút, lui lại nhanh hơn một chút thì nàng ta không hề nghi ngờ rằng kết cục của mình có thể sẽ giống như kẻ đó. Thậm chí có khi còn t.h.ả.m hơn.
Thấy Long Huyên tháo chạy Tô Ngữ trào phúng cười một tiếng:
“Tốc độ chạy trốn của ngươi quả là xứng đôi với tiếng gào thét lúc nãy của ngươi.”
Nghe lời châm chọc của Tô Ngữ, Long Huyên tức đến nghiến răng.
“Ngươi đừng có đắc ý, một mình ngươi lợi hại thì đã sao, bản tiểu thư có rất nhiều người, một mình ngươi sao địch lại nổi số đông cuối cùng cũng chỉ có nước bị bắt mà thôi.”
Nghe thấy lời này Tô Ngữ phá lên cười ha hả.
“Ta nói ngươi có phải ngốc không vậy, các ngươi người đông lẽ nào ngươi cho rằng bên ta chỉ có một mình ta có thể động thủ?”
“Nói thật cho ngươi biết, trong số những người chúng ta ở đây, thực lực của ta là thấp nhất. Bọn họ mỗi người đều lợi hại hơn ta rất nhiều.”
“Đừng nói chỉ với chút người ngươi mang đến, dù có mang đến nhiều hơn nữa chúng ta cũng không sợ.”
Sắc mặt Long Huyên nghe vậy trở nên khó coi hơn nhiều nhưng nàng ta không mở miệng nói gì, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Tô Ngữ. Sau khi nhìn Tô Ngữ một lúc nàng ta đột nhiên dời tầm mắt. Chỉ thấy ánh mắt của Long Huyên lướt qua từng người một trong nhóm của Khương Kỳ.
Lúc trước không hề có chút dừng lại, nhưng khi nhìn đến Tô Ngôn nàng ta lại khựng lại.
“Ngươi là ai?”
Long Huyên hỏi.
Tô Ngôn lạnh lùng nhìn Long Huyên, nữ nhân này vừa mới mắng tỷ tỷ của hắn, lát nữa hắn nhất định sẽ cho ả đẹp mặt.
Thấy Tô Ngôn không trả lời mình, Long Huyên trong lòng có chút nóng nảy bèn quay sang nhìn Tô Ngữ:
“Đây là ai? Bán nhân mà ngươi đấu giá được lúc trước đâu rồi? Ngươi mang hắn đi đâu rồi?”
Tô Ngữ nghe vậy nhanh ch.óng liếc nhìn về phía Tô Ngôn một cái, lúc này mới thu lại ánh mắt bình thản nói:
“Hắn đi rồi.”
“Đi đâu rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Long Huyên hỏi ngay sau đó.
Tô Ngữ còn chưa kịp mở miệng trả lời đã nghe thấy giọng của Ngũ Suất vang lên từ ngoài tường viện.
“Các ngươi không mời mà đến thì cũng thôi đi, bây giờ còn ở trong Thành chủ phủ, ra tay với khách của Thành chủ phủ ta dồn ép từng bước. Các ngươi cứ thế không coi Thành chủ phủ ra gì sao?”
Nào ngờ Long Huyên nghe vậy lại cười nhạo một tiếng:
“Chúng ta vốn dĩ đã không coi các ngươi ra gì. Thành chủ phủ? Đó là cái thá gì?”
Tô Ngữ nghe câu trả lời của Long Huyên mà chính mình cũng muốn bật cười.
Không thể không nói câu trả lời này thật sự là quá bá đạo.
“Thiên Viêm Tông chúng ta, từ khi nào lại cần phải để một Thành chủ phủ của cái tiểu thành xa xôi này vào mắt?”
Lúc Long Huyên nói những lời này, gương mặt đầy vẻ khinh bỉ không hề che giấu chút nào.
Ngũ Suất bị lời của Long Huyên làm cho tức run cả người nhưng lại không tìm được lời nào để phản bác. Khoảng cách giữa Thiên Viêm Tông và bọn họ quả thực là một trời một vực. Nhưng thế thì đã sao, Thiên Viêm Tông chẳng qua là vì người đông thế mạnh nội tình sâu dày mà thôi.
Nếu Thành chủ phủ của họ cũng có nhiều tài nguyên tu luyện như vậy, hắn tự nhận sẽ không kém Thiên Viêm Tông chút nào. Chỉ là chuyện đó cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi.
Thiên Viêm Tông đã truyền thừa mấy ngàn năm, sao có thể là thứ mà những kẻ không có bất kỳ bối cảnh căn cơ nào như họ có thể so bì.
Ngũ Suất nén lại nỗi chua xót trong lòng, tiếp tục nói:
“Chúng ta đúng là không bằng Thiên Viêm Tông nhưng Thiên Viêm Tông là một đại phái, cũng không thể tùy tiện làm ra chuyện gây nhiễu loạn thành trì. Thành chủ phủ là người chủ trì một tòa thành, ngươi cũng không hy vọng Nghênh Thành cứ thế loạn lên chứ? Đến lúc đó nếu Thiên Viêm Tông bị các nơi lên án, ngươi cũng chẳng được lợi lộc gì đâu.”
Lời của Ngũ Suất vừa hay nói trúng vào tâm tư của Long Huyên. Nàng ta tuy không cam lòng, muốn tìm phiền phức với nhóm người Tô Ngữ, muốn tìm cho được bán nhân. Cho nên lúc này mới đồng ý với Hồng Nhạn mang người đến gây sự với nhóm của Nhược Tà.
Thế nhưng nếu thật sự phải đ.á.n.h đổi bằng tiền đồ của mình thì nàng ta tuyệt đối không muốn.
Ngay lúc nàng ta đang do dự có một người đột nhiên đứng ra nói:
“Mọi người cùng ta xông lên, g.i.ế.c c.h.ế.t tên tiểu t.ử không biết trời cao đất dày này như vậy sẽ không có ai biết chuyện này.”
Lời này vừa nói ra những kẻ vốn còn đang đứng ngoài quan sát lập tức bắt đầu tính toán.
Long Huyên nghe vậy trong lòng cũng cảm thấy phương pháp này không tồi.
“Tất cả xông lên cho ta.”
Theo lệnh của Long Huyên, hơn một trăm người đứng bên cạnh nàng ta lập tức lao về phía nhóm người Tô Ngữ.
Mà những hạ nhân vốn ở trong sân đại đa số đều là tay trói gà không c.h.ặ.t, một số ít có tu luyện thì cấp bậc lại thấp đến đáng thương. Dưới tình huống này, chạy cũng không thoát đ.á.n.h cũng không lại, chỉ trong chốc lát đã có vài người bị thương.
Tô Ngữ vội vàng liếc qua, phát hiện đều là bị thương ngoài da cũng yên tâm hơn không ít.
Có điều vẫn phải nghĩ cách để những người này rời khỏi đây trước, tránh thương tổn đến người vô tội.
“A Kỳ, Nhược Tà, hai người nghĩ cách để những hạ nhân này đi trước đi.”
Tô Ngữ một bên cùng Long Huyên giao đấu một bên lớn tiếng hô.
Khương Kỳ và Tô Ngữ tâm ý tương thông, chỉ nghe một câu đã hiểu rõ ý của nàng.
Hắn nhanh như chớp di chuyển đến bên người Nhược Tà cùng Nhược Tà nhìn nhau một cái, hai người đột nhiên bộc phát sức mạnh, cuốn lấy mấy chục người thành công giúp bảy tám hạ nhân kia chạy thoát.