Bầu không khí trong trạm y tế đặc quánh mùi cloramin B và nỗi sợ hãi. Căn bệnh lạ, sau này được xác định là một biến chủng virus viêm màng não cấp tính, đang tàn phá sức đề kháng của những người dân bản nghèo nàn. Nhưng đòn giáng nặng nề nhất đối với tôi không phải là những con số bệnh nhân tăng lên mỗi giờ, mà là hình ảnh Trình Diệc Khiêm đang nằm bất động trên chiếc giường tre ở góc phòng cách ly.
Anh đã ngã xuống sau 48h không ngủ. Gương mặt vốn dĩ cương nghị giờ đây xanh xao, đôi môi khô khốc nứt nẻ, và cơn sốt cao khiến anh bắt đầu mê sảng.
"Huyết thanh... phải có huyết thanh..." Anh thầm thì trong vô thức, bàn tay run rẩy vẫn nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo blouse trắng lấm lem bùn đất.
Tôi ngồi bên cạnh, dùng khăn lạnh lau trán cho anh, lòng đau như cắt. Bác sĩ chuyên khoa từ tỉnh đã xuống, nhưng họ lắc đầu: "Loại huyết thanh này cực kỳ hiếm, hiện chỉ có hai lô hàng vừa nhập về Trung Quốc qua đường hàng không. Một ở bệnh viện trung ương, một thuộc về kho dự trữ của tập đoàn y tế tư nhân Kim Thành. Với tình trạng sạt lở và lũ quét này, thủ tục hành chính thông thường phải mất cả tuần mới đưa được t.h.u.ố.c về đây. Anh ấy... không đợi được lâu thế đâu."
Kim Thành. Cái tên ấy vang lên như một tiếng sấm rền. Đó là đối tác của bố tôi. Là nơi mà mẹ tôi - bà Lâm Thúy đã nhắc đến như một quân bài liên hôn kinh doanh.
Tôi nhìn Diệc Khiêm. Người đàn ông này đã từ bỏ hào quang để đến đây bảo vệ những linh hồn bị bỏ rơi. Anh là người đã dạy tôi rằng tôi có giá trị, là người đã cho tôi một "căn phòng" trong tim anh. Tôi không thể để anh c.h.ế.t ở nơi này, trong sự im lặng của đại ngàn mà anh hằng yêu quý.
Tôi cầm chiếc điện thoại mới, bàn tay run rẩy nhấn dãy số mà tôi tưởng chừng đã xóa sạch khỏi trí nhớ. Tiếng tút dài kéo chậm chạp, mỗi nhịp như một nhát d.a.o khía vào lòng kiêu hãnh của tôi.
"Alo?" Giọng nói trầm thấp, uy quyền của Thẩm Duy vang lên. Ông ấy không có chút gì ngạc nhiên, như thể đã đợi cuộc gọi này từ lâu.
"Là con, Nhược Vũ đây."
"Ồ, cuối cùng thì tiểu thư của tôi cũng biết lạnh là gì rồi sao?" Tiếng cười nhạt của ông vang lên bên kia đầu dây. "Sao hả? Cái 'căn phòng tự do' của mày bị bão thổi bay rồi à?"
Tôi nhắm mắt lại, nuốt ngược sự nhục nhã vào trong. "Con cần huyết thanh kháng virus của tập đoàn Kim Thành. Ngay lập tức. Một người đang sắp c.h.ế.t, và cả bản làng này đang gặp nguy hiểm. Bố có quan hệ với họ, con xin bố..."
"Trên đời này không có gì là miễn phí, Nhược Vũ ạ." Bố tôi cắt lời, giọng ông trở nên sắc lẹm. "Mày muốn cứu gã bác sĩ đó? Được thôi. Quay về thành phố, chấp nhận cuộc hôn ước với con trai nhà họ Kim, ký vào bản cam kết từ bỏ mọi quyền quản lý tại các dự án cá nhân để tập trung làm hình ảnh cho tập đoàn. Đổi lại, trong vòng ba tiếng nữa, trực thăng riêng của Kim Thành sẽ mang t.h.u.ố.c đến tận tay mày."
Tôi cảm thấy cổ họng đắng ngắt. Một bản hợp đồng bán thân. Một lần nữa, tôi lại bị đặt lên bàn cân thương mại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Con... con đồng ý."
"Tốt. Trực thăng đến, t.h.u.ố.c xuống, mày lên. Đừng để tao phải nhắc lại."
Hai tiếng rưỡi sau.
Tiếng cánh quạt trực thăng lại một lần nữa x.é to.ạc màn sương mù của vùng biên giới. Nhưng lần này, nó không mang theo sự tức giận, mà mang theo tia hy vọng mong manh.
Thùng t.h.u.ố.c đông lạnh được chuyển xuống nhanh ch.óng. Các bác sĩ tuyến tỉnh vội vã tiếp nhận và tiến hành tiêm chủng cho Diệc Khiêm cùng những bệnh nhân nặng nhất. Tôi đứng ở cửa phòng cách ly, nhìn qua khe cửa kính, thấy t.h.u.ố.c bắt đầu đi vào huyết quản của anh. Nhịp tim trên máy monitor dần ổn định lại.
Diệc Khiêm khẽ cử động ngón tay. Anh từ từ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn m.ô.n.g lung. Anh tìm kiếm tôi trong căn phòng, và khi thấy tôi đứng đó, anh khẽ mỉm cười – một nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng cả một bầu trời ấm áp.
Anh không biết rằng, cái giá của nụ cười ấy là sự tự do mà tôi vừa mới tìm thấy.
"Nhược Vũ, đi thôi." Người đàn ông mặc vest từ phía Kim Thành bước đến, lạnh lùng nhắc nhở. "Chủ tịch Thẩm không thích chờ đợi."
Tôi nhìn Diệc Khiêm một lần cuối. Tôi muốn chạy vào ôm lấy anh, muốn nói với anh rằng tôi yêu anh biết nhường nào. Nhưng tôi biết, nếu tôi làm thế, tôi sẽ không đủ can đảm để bước đi. Để anh sống, tôi phải biến mất.
Tôi tháo chiếc phù hiệu "Tình nguyện viên" trên n.g.ự.c áo, đặt nó lên bàn gỗ của trạm y tế. Tôi lấy một tờ giấy nhỏ, run rẩy viết lại vài chữ: “Cảm ơn anh vì đã cho em thấy một ngôi nhà thực sự. Hãy sống thay phần của em ở nơi này.”
Tôi bước lên máy bay giữa cơn gió lốc. Khi chiếc trực thăng rời khỏi mặt đất, tôi nhìn xuống trạm y tế nhỏ bé đang dần khuất xa. Tôi thấy những người dân bản bắt đầu đổ ra sân, họ vẫy tay chào người đã mang t.h.u.ố.c đến cứu mạng họ.
Diệc Khiêm, ở trong căn phòng đó, có lẽ đang tự hỏi tại sao tôi không vào thăm anh.
Tôi quay mặt đi, để mặc nước mắt chảy dài trên má. Tôi đang trở về thành phố, trở về với năm căn hộ dát vàng, trở về với những bữa tiệc hào nhoáng và những căn phòng không cửa sổ.
Tôi đã cứu được mạng sống của anh, nhưng tôi đã đ.á.n.h mất chính mình một lần nữa. Hoặc ít ra, đó là những gì tôi nghĩ khi chiếc trực thăng lao v.út vào đám mây đen kịt của phía Nam.