Nơi Ánh Sao Không Tắt

Chương 7



Sau đêm trực thăng rời đi, thung lũng dường như trở nên tĩnh lặng hơn, một sự tĩnh lặng không phải của sự lãng quên, mà của một khởi đầu mới được gột rửa sau cơn bão. Bố tôi đã giữ đúng lời hứa của ông: sự im lặng đáng sợ. Không còn những cuộc gọi đe dọa, không còn những dòng tin nhắn ép buộc. Tôi thực sự bị "xóa sổ" khỏi gia đình họ Thẩm.

Nhưng lạ thay, cảm giác bị ruồng bỏ mà tôi hằng lo sợ suốt 18 năm qua lại không hề xuất hiện. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ, giống như một tù nhân vừa trút bỏ được xiềng xích bằng vàng để bước chân trần lên cỏ mặn.

Công việc tại trạm y tế bận rộn hơn khi mùa dịch sốt rét rừng đổ bộ. Tôi không còn là cô trợ lý chỉ biết quét dọn. Diệc Khiêm bắt đầu dạy tôi cách sơ cứu, cách phân biệt các loại d.ư.ợ.c liệu địa phương và cả cách đọc hiểu tâm lý của những người dân bản vốn luôn dè dặt với y học hiện đại.

Mỗi tối, sau khi bệnh nhân cuối cùng đã về, chúng tôi ngồi lại bên đống lửa nhỏ ở khoảng sân sau. Khói từ củi thông bay lên, mang theo mùi nhựa thơm nồng, quyện vào không khí lạnh buốt của đại ngàn.

"Cô đang nghĩ gì vậy?" Diệc Khiêm hỏi, tay anh đang vót lại những thanh tre để làm nẹp cho các ca chấn thương.

"Tôi đang nghĩ về căn phòng kho của mình," tôi nhìn vào ngọn lửa bập bùng, ánh sáng cam rực phản chiếu trong đôi mắt. "Hóa ra, lý do tôi thấy ngột ngạt ở đó không phải vì nó chật hẹp, mà vì nó không có cửa sổ nhìn ra thế giới. Ở đó, tôi chỉ được thấy những gì bố mẹ muốn tôi thấy."

Diệc Khiêm ngừng tay, anh nhìn tôi, ánh mắt dịu lại. "Mảnh vỡ khi được gắn lại bằng vàng sẽ trở nên quý giá hơn cả lúc ban đầu. Người Nhật gọi đó là Kintsugi. Tâm hồn con người cũng vậy, Nhược Vũ ạ."

Anh đặt thanh tre xuống, lần đầu tiên kể cho tôi nghe về "mảnh vỡ" của chính mình.

"Năm đó, khi cha tôi qua đời trên bàn mổ vì kiệt sức sau một ca cấp cứu xuyên đêm cho chính bố của cô, người ta tung hô ông là anh hùng. Nhưng chỉ một tuần sau, khi mẹ tôi lâm bệnh nặng, chính những người đồng nghiệp ấy, những người mà cha tôi từng giúp đỡ, lại từ chối ưu tiên cho bà vì 'đúng quy trình'. Tôi đứng giữa hành lang bệnh viện rực rỡ ánh đèn, nhìn mẹ mình lịm đi, và nhận ra rằng sự hào nhoáng của thành phố này là một thứ ánh sáng c.h.ế.t ch.óc. Tôi đã rạch tay mình, không phải để tự t.ử, mà để thề rằng mình sẽ không bao giờ trở thành một phần của cái máy nghiền người ấy nữa."

Tôi xích lại gần anh, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ bờ vai vững chãi. Tôi không nói lời an ủi sáo rỗng, bởi tôi biết, với những người như Diệc Khiêm, sự thấu cảm quý giá hơn ngàn lời nói.

"Anh đã tìm thấy ngôi nhà của mình ở đây chưa?" tôi thầm thì.

Diệc Khiêm không trả lời ngay. Anh xoay người lại, đối diện với tôi. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt thâm trầm của anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tôi từng nghĩ ngôi nhà là một địa danh trên bản đồ. Nhưng gần đây, tôi nhận ra ngôi nhà là nơi có người khiến mình muốn trở về sau mỗi ca trực, là người hiểu được ý nghĩa của những vết sẹo mà không cần giải thích."

Bàn tay thô ráp của anh khẽ nâng cằm tôi lên. Hơi thở của anh mang theo vị đắng nhẹ của cà phê rừng và hơi lạnh của sương đêm. Một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng sâu nặng đặt xuống môi tôi – không phải là sự chiếm hữu, mà là sự gắn kết của hai linh hồn lang thang vừa tìm thấy bến đỗ.

Giữa rừng già biên giới, dưới sự chứng giám của hàng triệu vì sao, chúng tôi không còn là bác sĩ và phụ tá, cũng không còn là những kẻ bị gia đình ruồng bỏ. Chúng tôi chỉ là hai con người đang học cách hàn gắn những mảnh vỡ cho nhau.

Hạnh phúc bình dị ấy kéo dài chưa được bao lâu thì biến cố mới lại ập đến.

Một sáng sớm, Bạch Vân chạy hớt hải đến trạm y tế, gương mặt tái mét: "Bác sĩ Trình! Nhược Vũ! Ở bản trên... nhiều người bị ngất xỉu lắm. Da họ tím tái, hơi thở đứt quãng. Thầy cúng nói là 'ma rừng' về phạt bản rồi!"

Diệc Khiêm lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng cực độ. Anh nhanh ch.óng kiểm tra hòm t.h.u.ố.c và máy trợ thở xách tay duy nhất của trạm.

"Là dịch bệnh lạ, không phải sốt rét thông thường," anh nói với tôi, giọng gấp gáp. "Nhược Vũ, cô ở lại đây tiếp nhận bệnh nhân. Tôi phải lên bản ngay."

"Không! Tôi đi cùng anh!" Tôi nắm lấy tay anh, ánh mắt kiên định. "Anh cần người hỗ trợ, và tôi không để anh đi vào vùng dịch một mình."

Diệc Khiêm nhìn tôi trân trân trong vài giây. Anh thấy sự trưởng thành hiện rõ trên gương mặt thanh tú đã sạm đi vì nắng gió. Anh không còn nhìn thấy cô tiểu thư yếu đuối ngày nào nữa.

"Được, đi thôi. Nhưng cô phải hứa, dù có chuyện gì xảy ra, cũng phải bảo vệ bản thân đầu tiên."

Chúng tôi dấn thân vào vùng lõi dịch, nơi những ngôi nhà sàn chìm trong bầu không khí tang thương. Tiếng trống cúng ma vang lên lạc lõng giữa đại ngàn. Diệc Khiêm lao vào cứu chữa không quản ngày đêm, còn tôi trở thành cầu nối giữa y tế và niềm tin của dân bản.

Trong ranh giới mong manh của sự sống, khi nhìn Diệc Khiêm kiệt sức gục bên giường bệnh nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t ống nghe, tôi biết rằng căn phòng của mình từ nay về sau sẽ luôn có bóng dáng của người đàn ông này. Dù cho cả thế giới có quay lưng, chúng tôi vẫn có một vùng trời để bảo vệ.