Nơi Ánh Sao Không Tắt

Chương 6



Tiếng cánh quạt trực thăng c.h.é.m vào không khí tạo nên những luồng gió điên cuồng, quật gãy những cành tống quán sủi quanh trạm y tế. Ánh đèn pha cực mạnh từ trên cao quét xuống, xẻ dọc màn đêm, biến cả thung lũng yên bình thành một sàn diễn đầy bạo lực và phô trương.

Tôi đứng ở hiên nhà, mái tóc rối tung vì gió, nhìn chiếc trực thăng cứu hộ tư nhân sang trọng đang từ từ hạ độ cao. Đó là quyền lực của Thẩm Duy. Ngay cả giữa vùng lũ quét bị cô lập hoàn toàn với thế giới, ông ta vẫn có thể dùng tiền và quan hệ để tạo ra một con đường độc đạo dẫn thẳng đến chỗ tôi.

"Nhược Vũ, vào trong đi!" Diệc Khiêm bước ra, chắn trước mặt tôi. Anh vẫn mặc chiếc áo blouse vương m.á.u từ ca đỡ đẻ ban nãy, dáng đứng thẳng tắp như một cây thông già giữa bão tuyết.

"Họ đến đón tôi." Tôi nói, giọng trống rỗng, bàn tay vẫn còn run rẩy vì hơi ấm của đứa bé vừa chào đời. "Nếu tôi không đi, ông ấy sẽ phá nát nơi này."

Diệc Khiêm quay lại, đôi mắt anh dưới ánh đèn pha trở nên sắc lạnh và kiên định đến lạ lùng. Anh nắm lấy vai tôi, lực tay mạnh mẽ như muốn truyền cho tôi sự can đảm mà tôi đã đ.á.n.h mất từ lâu.

"Nghe này, nơi này không dễ bị 'san phẳng' như ông ta tưởng đâu. Tôi đã ở đây năm năm, nếm đủ mật đắng của rừng thiêng nước độc. Ông ta có tiền, nhưng ở đây, tôi có lòng dân và lương tâm của mình."

Chiếc trực thăng đáp xuống bãi đất trống phía dưới đồi. Cánh cửa mở ra, nhưng người bước xuống không phải bố tôi, mà là mẹ - bà Lâm Thúy. Bà mặc một bộ đồ bảo hộ cao cấp nhưng vẫn không giấu nổi vẻ kệch cỡm khi dẫm đôi giày đắt tiền xuống bùn đất đỏ quạch. Theo sau bà là hai người đàn ông mặc vest đen, tay cầm ô che chắn cẩn thận.

Bà bước vào trạm y tế, nhăn mũi vì mùi t.h.u.ố.c sát trùng và mùi ẩm mốc. Khi nhìn thấy tôi trong bộ quần áo thô kệch, gương mặt lấm lem, bà thốt lên một tiếng nghẹn ngào đầy kịch tính:

"Nhược Vũ! Con nhìn con xem! Con hành hạ bản thân đến mức này để trả thù bố mẹ sao? Đi về ngay, trực thăng đang đợi. Bố con đã sắp xếp cho con một suất du học tại Anh, mọi thứ đã xong xuôi, chỉ cần con gật đầu."

Tôi đứng yên sau lưng Diệc Khiêm, cảm thấy nực cười. Sự quan tâm của bà luôn đi kèm với một điều kiện hoặc một sự sắp đặt sẵn có.

"Mẹ không cần diễn nữa," tôi lên tiếng, giọng vang lên rành rọt giữa tiếng động cơ trực thăng còn đang nổ máy rì rầm phía xa. "Lý do thật sự là gì? Tại sao bố lại nhất quyết bắt con về ngay lúc này? Chẳng lẽ vì ông ấy thương đứa con gái 'bất hiếu' này sao?"

Mẹ tôi khựng lại, ánh mắt bà thoáng hiện vẻ bối rối rồi nhanh ch.óng biến mất dưới lớp trang điểm tinh xảo.

"Con... con nói gì vậy? Chẳng qua là tập đoàn đang cần làm hình ảnh... Có một dự án từ thiện lớn, báo chí cần hình ảnh gia đình sum vầy. Hơn nữa, đối tác của bố con, con trai tập đoàn Kim Thành... cậu ấy rất ấn tượng với hồ sơ của con."

Tôi bật cười, một tiếng cười khan khốc và chua chát. Hóa ra là vậy. Tôi không phải là một đứa con, tôi là một quân bài. Một quân bài để làm đẹp hồ sơ từ thiện, một quân bài để liên hôn kinh doanh. Năm căn nhà kia vẫn chưa đủ, họ cần thêm những tòa cao ốc khác được xây lên từ sự tự do của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bà Thẩm," Diệc Khiêm đột ngột lên tiếng, giọng anh trầm xuống đầy uy lực. "Ở đây chúng tôi vừa cứu sống hai mạng người. Trong khi các người đang bàn về 'hình ảnh' và 'đối tác', thì con gái bà vừa trải qua một đêm sinh t.ử để bảo vệ một sinh linh khác. Cô ấy không phải là món hàng để các người mang ra trao đổi."

Mẹ tôi lúc này mới thực sự chú ý đến người đàn ông đang chắn trước mặt tôi. Bà nhìn bộ đồ lấm lem của anh bằng ánh mắt khinh miệt: "Cậu là gã bác sĩ đó? Cậu biết mình đang nói chuyện với ai không? Tôi chỉ cần một cuộc điện thoại, cái trạm y tế rách nát này sẽ biến mất khỏi bản đồ y tế tỉnh ngay ngày mai."

"Vậy bà cứ gọi đi." Diệc Khiêm bước lên một bước, đối mặt trực diện với bà. "Nhưng trước khi gọi, bà nên biết tôi là ai. Tôi là Trình Diệc Khiêm, con trai duy nhất của cố Giáo sư Trình - người mà bố bà từng nợ một mạng sống trên bàn mổ năm xưa. Nếu bà muốn phá nơi này, hãy để bố bà đến đây nói chuyện với tôi."

Mẹ tôi sững sờ, đôi môi bà run rẩy. Cái tên "Giáo sư Trình" dường như là một đòn giáng mạnh vào sự kiêu ngạo của bà.

Sự im lặng bao trùm trạm y tế, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên mái tôn. Mẹ tôi nhìn tôi, rồi nhìn Diệc Khiêm, nhận ra rằng tiền bạc và quyền lực của bà không có tác dụng ở mảnh đất đầy bùn đất này.

"Nhược Vũ... con chắc chắn chứ? Nếu con không về, bố con sẽ từ mặt con thực sự. Con sẽ không có một xu dính túi, không có tương lai..."

Tôi bước ra khỏi bóng lưng của Diệc Khiêm, đi thẳng đến trước mặt mẹ. Tôi tháo chiếc dây chuyền bằng đá của bà ngoại trên cổ mình ra, đặt vào tay bà.

"Mẹ mang cái này về trả cho bố. Bảo ông ấy rằng, tôi đã tìm thấy căn phòng của mình rồi. Nó không có điều hòa, không có sàn gỗ, nhưng nó có ánh sáng của những vì sao và hơi ấm của con người. Tôi không cần tương lai mà ông ấy vẽ ra. Tôi sẽ tự viết lấy tương lai của mình, bằng đôi tay này."

Mẹ tôi cầm lấy sợi dây chuyền, gương mặt bà sụp đổ hoàn toàn. Bà quay lưng, bước đi loạng choạng về phía trực thăng mà không ngoảnh lại.

Khi chiếc trực thăng cất cánh, cuốn theo những bụi đỏ và rác rưởi vào không trung rồi khuất hẳn sau rặng núi, tôi đổ gục xuống bậc thềm gỗ. Toàn thân tôi run rẩy, không phải vì sợ, mà vì sự giải thoát cuối cùng đã đến.

Diệc Khiêm ngồi xuống cạnh tôi. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay ra. Tôi đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh. Vết sẹo trên tay tôi và vết sẹo trên tay anh chạm vào nhau, âm thầm và đồng điệu.

"Cảm ơn anh," tôi thì thầm.

"Đừng cảm ơn tôi," anh nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đang bắt đầu hửng sáng sau cơn bão. "Là chính cô đã tự mở cửa căn phòng đó, Nhược Vũ ạ."

Dưới chân chúng tôi, thung lũng sau cơn mưa hiện lên một màu xanh mướt mát. Đâu đó trong những ngôi nhà sàn, tiếng gà rừng gáy sáng báo hiệu một ngày mới bắt đầu.