Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 99: Còn Ta!



"Bắt đầu rồi sao?"

Phùng Chí Vĩ quan sát đám thiếu niên sôi trào, tiếng gào thét quét ngang toàn trường.

Hắn che lại tai mình, cảm thán:

“Quả nhiên là rất có tinh thần à nha!”

Ngồi cạnh, Trần Thái Văn lắc đầu.

Trong những tiếng thét vang có ẩn ẩn linh lực dao động, tuy rằng có thể phô trương thanh thế, nhưng ngoại trừ đó ra thì còn có tác dụng gì?

Trong cuộc thí tuyển, một tia linh lực cũng là vô giá. Thật vô tư nếu lãng phí linh lực của mình vào những thứ vô nghĩa như thế này.

Phùng Chí Vĩ đảo mắt một vòng, giọng phấn chấn:

“Nếu chỉ ngồi xem thôi thì rất nhàm chán! Trần thiếu chủ có muốn cùng ta giải trí một chút không?”

Trần Thái Văn nghe vậy, nghi hoặc:

“Phùng thiếu chủ muốn giải trí như thế nào?”

“Đánh cược!”

Phùng Chí Vĩ đập đập tay, hứng thú bừng bừng:

“Chúng ta đánh cược xem ai là người chiến thắng sau cùng của cuộc thí tuyển này, thế nào?

Hắn dừng một nhịp, mỉm cười:

“Ta cược 5000 hạ phẩm linh thạch rằng Gia Bảo công tử sẽ là người giành được danh ngạch thứ mười!”

“Được!”

Trần Thái Văn gật đầu.

Hắn thật ra cũng chẳng có ý muốn tham gia đánh cược, nhưng trước mắt là người đồng trang lứa, đồng thời cũng có địa vị ngang ngửa, tâm thế cạnh tranh dĩ nhiên là có.

Trần Thái Văn nhìn quanh, ánh mắt rất nhanh dừng lại trên người thiếu niên đang ngồi một mình nhắm mắt dưỡng thần, nở nụ cười:

“Ta cược 5000 hạ phẩm linh thạch cho Dã Đăng công tử.”

Bỗng nhiên một thanh âm mềm mại vang lên:

“Hai vị có thể cho tiểu nữ cùng tham gia ván cược này được không?”

Hai vị thiếu chủ sừng sờ, dời mắt nhìn chủ nhân của tiếng nói.

Nàng nghiêng đầu, môi đỏ vẽ một đường cong nho nhỏ:

“Thế nào?”

Thiếu nữ diễm lệ dung nhan, mỗi cái nhăn mặt nhíu mày đều là một cảnh đẹp thi vị, để phương tâm thiếu niên xuyến xao.

Hai thiếu chủ lộ ra vẻ mặt ngốc trệ, rung động trước diễm quang giai nhân.

Mãi cho đến một chốc sau đó, cả hai mới gian nan thu lại ánh nhìn. Nghĩ đến mình vậy mà tinh thần thất thủ, da mặt song phương thiếu chủ nóng lên.

“Trần thiếu chủ, trời sáng nay thật là đẹp nhỉ?”

“Đúng, trời xanh mây trắng gió trong, cảnh vật quả thực là hữu tình!”

Vương Diệu Chân trong giọng nói ẩn ẩn ý cười:

“Hai vị thấy thỉnh cầu của tiểu nữ như thế nào?”

“Tất nhiên là được rồi!”

Phùng Chí Vĩ vung vung tay, thoải mái đáp:

“Chẳng hay vị nào có vinh dự được tiểu thư gửi trao niềm tin?”

“Bình sinh tiểu nữ thích nhất những điều bất ngờ…”

Vương Diệu Chân chớp chớp con mắt:

“… nên tiểu nữ muốn đặt cược 1000 trung phẩm linh thạch cho người ít ai ngờ đến nhất!”

“1000 trung phẩm linh thạch?”

Mí mắt thiếu niên nhảy một cái, vị tiểu thư này thoạt nhìn ôn nhu thùy mị, vậy mà dám ra tay ác độc như thế.

Phùng Chí Vĩ nghĩ nghĩ, lên tiếng:

“Người ít ai ngờ đến nhất? Tiểu thư muốn nói đến ai?”

“Bởi vì ít ai ngờ, nên tiểu nữ muốn giữ bí mật.”

Thiếu nữ ẩn ý cười:

“Chỉ là người đó không nằm trong số những người ở dưới.”

Trần Thái Văn và Phùng Chí Vĩ nhao nhao nhìn nhau.

Người đó là ai?

Chẳng lẽ gia tộc của nàng âm thầm nuôi dưỡng một tên thiên tài xuất chúng, đến cuộc thí tuyển này mới cho tên thiên tài ấy đăng tràng?

Dù trong tâm ngờ vực, ngoài mặt Phùng Chí Vĩ mỉm cười thong dong:

“Như vậy đi, chỉ cần danh ngạch thứ mười nằm ngoài những cái tên mà ta và Trần thiếu chủ đặt cược thì tiểu thư chiến thắng, thấy sao?”

“Được.”

Vương Diệu Chân nhẹ nhàng gật đầu.

Đoạn, nàng lặng lẽ nhìn xuống đám đông nhộn nhịp người, giọng nhỏ đến mức chỉ chủ nhân nó nghe thấy:

“Tiểu nữ đã cược cho công tử! Nếu như thi đấu chẳng ra trò, đừng trách tiểu nữ!”

“...”

Dưới Thiên Vân Đài, nắng sớm rải trên vai áo, những nam thanh nữ tú đứng trong hàng ngũ chỉnh tề.

Dáng vẻ của đại đa số đều sốt sắng, giương cao mắt nhìn trên đài trắc thí.

“Ngô Tuấn.”

Một thanh âm già nua nhàn nhạt vang lên.

Đứng trên đài, một lão nhân râu tóc trắng xoá, đôi mắt nhắm hờ, thần sắc lãnh đạm cất tiếng gọi.

Rất nhanh, một thiếu niên trẻ tuổi đi ra hàng ngũ, cất bước tiến lên.

Vừa đến nơi, thiếu niên ấy hít sâu một hơi.

Trước mặt là một quả thủy tinh cầu trong vắt, phản chiếu nét mặt căng cứng của thiếu niên.

Hắn chậm rãi nâng cánh tay của mình, đôi mắt từ đầu chí cuối chẳng rời quả cầu nửa gang.

Đột ngột, thiếu niên siết chặt nắm tay, những đường gân xanh nổi lên.

Trong nháy mắt, tầng ánh sáng mỏng manh phủ lên cánh tay, men theo những ngón tay từ từ ngưng tụ thành quang cầu nhỏ, đọng lại giữa lòng bàn tay.

Hắn tập trung ánh mắt, linh lực trong người càng thôi động mãnh liệt.

Một chốc này…

Quang cầu linh lực bắn thẳng vào thuỷ tinh cầu.

Những tưởng quả cầu như pha lê ấy sẽ vỡ vụn, nhưng giờ đây ngay cả một vết nứt cũng chẳng thấy.

Trái lại, linh lực mà thiếu niên dùng tất thảy lực lượng trút vào chỉ như một giọt nước nhỏ rơi xuống ao nước to, vỏn vẹn thoáng chốc tan mất.

“Ong.”

Thủy tinh cầu nhẹ rung, trong suốt từ từ đổi sang lục sắc.

Trong con mắt đen nhánh thiếu niên ngời ngời ánh sáng quả cầu, thấp thoáng một áng mây xanh nhạt đang phiêu đãng.

Đúng lúc này, giọng điệu lạnh nhạt của lão giả một lần nữa truyền đến:

“Thông qua.”

Ngô Tuấn mừng như điên, suýt chút nữa nhảy dựng.

Thế nhưng đang định ăn mừng, một đạo ánh mắt đạm mạc quét đến, thiếu niên vội vã rụt cổ, quay người đi xuống chính đài.

Vòng thứ nhất của cuộc thí tuyển - Thiên tư trắc thí.

Thanh Tiêu Cầu là một pháp bảo đặc chế của tông môn, dùng để rà soát tư chất của những thí sinh tham gia.

Thông qua độ đậm đặc, độ tinh thuần và cường độ của linh lực, nó có thể đánh giá tư chất của một thí sinh liệu có đủ tiêu chuẩn để vượt qua ngưỡng cửa Thanh Tiêu Tông.

Thế nên, đừng vội nghĩ về chiêu thức và quyền cước, đám thiếu niên ở đây trước tiên cần vắt óc nghĩ cách để quả cầu này sáng lên.

Bởi lẽ người thắp sáng nó thì mới có đủ tư cách tranh đoạt danh ngạch.

Ngô Tuấn vừa rời đi, một thiếu niên khác đã thay thế vị trí.

Hắn cũng lộ ra vẻ mặt căng thẳng, cũng nâng tay, cũng tích tụ linh lực.

Duy chỉ có một điểm bất đồng, Thanh Tiêu Cầu như cũ trong vắt, linh lực tiến vào rồi tan rã.

Thấy vậy, thiếu niên tái mặt, càng liều mạng điều động linh lực dốc vào quả cầu, nhưng đổi lại chỉ nhận được một âm thanh lạnh nhạt của lão giả:

“Bị loại.”

Thiếu niên cúi thấp đầu, che đi vẻ thất lạc, nặng trĩu đi xuống.

Đối với người đầu tiên thất bại, đám đông ở dưới nhìn cũng chẳng thèm nhìn một cái, chỉ trừng mắt căng tai để ý đến tên gọi của mình.

“Vương Vũ.”

“Trần Hân.”

“Ngô Vân.”

“Phùng Mặc.”

Thời gian từng giây, từng giây trôi qua, nắng đọng trên vai từ từ trèo lên đỉnh đầu.

Thiên Vân Đài từ sáng sớm đã náo nhiệt, giờ phút này tĩnh mịch dị thường, có chăng là thi thoảng vang lên tiếng gọi đều đều từ lão nhân.

“Bị loại.”

“Bị loại.”

“Bị loại.”



Nhìn dòng người tiêu điều nối đuôi nhau quay về, những người trẻ tuổi còn sót lại trên trán đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, ánh mắt nhìn quả cầu trên cao tràn ngập hoảng sợ.

Trần đời này chưa từng gặp qua một quả cầu đáng sợ như thế, vừa nhìn đã tim đập chân run.

Sau cuộc thí tuyển này, trong cơn ác mộng tồi tệ nhất, những thiếu niên vẫn nhìn thấy Thanh Tiêu Cầu đuổi ngay sau.

Hàng ngũ cả ngàn người mới đầu, chỉ còn lại ít ỏi vài người.

Một số được thông qua nhàn nhã đứng nhìn, một số bị loại quay về làm khán giả bất đắc dĩ, chỉ có những con cá phơi nắng cuối cùng này đang chờ lên thớt.

Hàng ngũ vắng dần, vắng dần, rồi vắng dần…

Mãi cho đến…

"Trần Gia Bảo."

Trần Gia Bảo chậm rãi tiến lên chính đài.

Trời nắng gay gắt, nhưng áo gấm trên người chẳng vương một giọt mồ hôi.

Hắn dừng lại, nhìn Thanh Tiêu Cầu trước mặt, nâng tay.

Tay áo đang rũ xuống đột ngột phất phớt, linh lực nồng đậm tập trung, quấn quanh cánh tay như một đầu tiểu xà.

Đôi mắt đen thẳm nheo lại, linh lực như chớp phóng vào mặt thuỷ tinh của quả cầu.

Dưới ánh mắt chú mục của mọi người, quả cầu sáng rực rỡ.

"Thông qua."

Trần Gia Bảo cười nhạt, thu lại ống tay áo, linh lực uốn quanh tay nhanh chóng tản đi.

Hàng ngũ thiếu niên theo sự rời đi của Trần Gia Bảo cũng đã vắng tanh.

Trên Quan Vân Các, một vị giám sát thí tuyển nhìn vào danh sách tộc nhân tham gia thí tuyển. Trên danh sách tràn ngập dấu gạch đỏ, Trần Gia Bảo đã là cái tên cuối cùng.

Dưới này, lão giả quét mắt, cất tiếng:

“Còn ai nữa không?”

Im lặng.

Một lúc sau, giọng nói lão nhân vang lên:

“Như vậy, vòng thí tuyển thứ nhất…”

Vương Diệu Chân nâng tách uống cạn trà.

Tách này là tách thứ mấy?

Nàng cũng chẳng nhớ nỗi.

Ngày thường, nàng uống trà từ tốn là để thưởng thức vị ngon, nhưng lúc này chỉ muốn uống thật nhanh.

Nàng từng nghe qua câu uống trà sẽ giúp tâm trạng an tĩnh, nhưng thiếu nữ giờ đây nghiêm trọng nghi ngờ tính xác thực của câu nói này.

“Vương tiểu thư đang đợi ai sao?”

Động tác rót trà ngưng lại, Vương Diệu Chân ngẩng mặt, từ bao giờ ngồi cạnh nàng là một giai nhân tú lệ vô ngần.

Nàng ngạc nhiên một thoáng, nhưng rất nhanh mỉm cười đáp:

“Tiểu nữ chỉ là đang lo lắng cho hoa trồng ở nhà mà thôi.”

Vương Diệu Chân nhìn ngoài trời nắng trong, thở dài:

“Trời nắng quá! Hoa sẽ dễ chết!”

“Thật là đáng tiếc.”

Ngô Uyển Ngọc nhẹ nhàng đáp.

Đối với vị thiếu nữ tuyệt sắc này, dù hai người đồng tuổi và đều thuộc giới tiểu thư danh môn của toà thành, nhưng thật ra từ trước đến giờ chẳng có mấy giao thiệp, những lần gặp gỡ trước đó chỉ là trò chuyện xã giao.

Đoạn, Ngô Uyển Ngọc mịt mờ nhìn Trần Thái Văn. Huống chi, theo một góc độ nào đó, vị tiểu thư Vương Gia này chính là cường địch của mình.

Nàng nghĩ nghĩ, lơ đễnh nói:

“Hoa gặp nắng quá nóng sẽ úa tàn. Mong rằng tiểu thư về sau sẽ chăm hoa nhiều hơn.”

Đáp lại Ngô Uyển Ngọc là một ánh nhìn ý vị thâm trường, Vương Diệu Chân vểnh nhẹ môi son.

Nhắc mới nhớ, thiếu nữ này từng là nương tử sắp cưới của tên đó, vậy mà sau cùng nàng dám tìm đến tận cửa Trần Gia để huỷ hôn.

Việc này tuy rằng che giấu được dân chúng, nhưng trong vòng quyến các gia tộc, đây là chủ đề trò chuyện phiếm oanh động một thời gian.

Nàng ngoặt mắt thành trăng non, đáp:

“Ngô tiểu thư an tâm, tiểu nữ rất giỏi chăm hoa, tuyệt đối sẽ chẳng để cho chúng chết úa!”

“Thế nhưng…”

Vương Diệu Chân dừng một nhịp, ý cười càng nồng:

“… tiểu nữ chỉ thích chăm hoa mà mình thích, còn những cây hoa khác thì đành nhổ chúng vậy.”

“Nhổ chúng… à…” Ngô Uyển Ngọc nghe vậy trầm mặc.

Đúng lúc này, âm thanh ồm ồm của lão giả vang vọng, xen vào cuộc trò chuyện ngắn ngủi:

“...vòng thí tuyển thứ nhất, kết th…”

Ý cười trên mặt Vương Diệu Chân cứng lại.

“Đợi!”

Tiếng thét vang cắt ngang âm thanh của lão giả.

Mọi người giật mình, dồn dập nhìn về nơi vừa truyền đến tiếng thét.

Dưới ánh nhìn sửng sốt từ muôn chúng, một tên thiếu niên áo vải thô, trên lưng vắt chéo cuộn vải trắng.

Hắn cúi gập người, một tay tựa trên chân tượng Thái Tổ Hoàng Đế, thở như điên.

Bấy giờ, thiếu niên ngẩng đầu, cả gương mặt đỏ tía nhễ nhại mồ hôi, nặn ra một nụ cười:

“Còn ta!”

"..."