Vầng thái dương vàng rực, nắng xuyên qua sương mù, xóa nhòa cái lạnh lẽo của đêm trường.
Những giọt sương trắng xoá cuối cùng dần tan, đọng lại một mảng ươn ướt trên thanh diệp.
Thiên Vân Đài tọa lạc tại trung tâm Hoàng An Thành, là nơi diễn ra nhiều thịnh sự trọng đại của toà thành.
Tại trung tâm đài, bức tượng Thái Tổ Hoàng Đế đứng uy nghi sừng sững.
Nắng mai chiếu qua để lại một bóng đen cự đại phủ rạp xuống nền cẩm thạch trắng ngà.
Dưới chân tượng, vô số thiếu niên trẻ tuổi tề tựu.
Một số ngồi im lặng nhập định, một số vận động thân thể, một số tụ tập thành từng nhóm trò chuyện rôm rả.
Muôn người muôn vẻ, duy chỉ có một điểm chung duy nhất, tất cả đều là tu chân giả.
Hôm nay, gần như tất cả tu chân giả trẻ tuổi thuộc tứ đại tu chân thế gia đều đã có mặt tại Thiên Vân Đài.
Họ đến đây chỉ vì một mục tiêu duy nhất - danh ngạch đệ tử thứ mười của Thanh Tiêu Tông.
Việc trở thành đệ tử Thanh Tiêu Tông đồng nghĩa với sánh vai cùng các thiên tài đỉnh tiêm của đất nước, được hưởng đặc quyền và tài nguyên mà một đời tu sĩ ao ước.
Trên hết, những tộc nhân trở về từ Thanh Tiêu Tông đều sẽ được gia tộc xem là trụ cột tương lai, tiền đồ rộng mở.
Đã có nhiều đại nhân vật của toà thành nhất phi trùng thiên từ đây.
Thế nên, dù là người ở gia tộc nào, dù là tông gia hay phân gia, tất cả đều quyết tâm để tranh đoạt cơ duyên này.
Trần Gia Bảo mở mắt, ánh mắt nhìn quanh một vòng đài rộng, trong đôi mắt tối đen thoáng qua một vệt âm u.
Hắn thất bại.
Mặc cho thời gian này gác lại tất cả các thú vui chơi hưởng lạc, điên cuồng đóng cửa tu luyện, nhưng vẫn thất bại.
Hắn bị đánh bại bởi Trần Thái Văn, bị đánh bại bởi một thiên tài khác tại Trần Gia.
Hai danh ngạch trong gia tộc bị người giành mất, sau cùng chỉ có thể tranh đoạt danh ngạch cuối cùng ở nơi này.
Đôi tay thiếu niên siết chặt, mười đầu ngón tay găm vào da thịt, thoáng chốc tay áo nhoe nhoét sắc đỏ.
Hắn… suy cho cùng chỉ là cái bóng nhạt nhòa trước ánh sáng rực rỡ của thiên tài.
Ba năm trước là Trần Nhất Sinh.
Bây giờ, Trần Thái Văn cũng vậy.
Rốt cuộc thì… mọi thứ có khác gì đâu chứ?
“Trần đệ, rốt cuộc cũng gặp lại ngươi. Ta cứ tưởng ngươi tuyệt giao với ta luôn rồi chứ?”
Một âm thanh cười cợt vang lên, cắt ngang tâm tình ngổn ngang của Trần Gia Bảo.
Hắn ngẩng mặt, trong tầm mắt là một tên công tử trẻ tuổi với gương mặt trắng nhợt, đang ve vẫy một chiếc thiết phiến.
“Đệ nào dám có ý đó.”
Trần Gia Bảo mỉm cười, đáp:
“Chỉ là dạo gần đây tập trung tăng tiến tu vi nên ít có thời gian rảnh rỗi. Đợi qua cuộc thí tuyển này, tiểu đệ sẽ dốc lòng tạ tội với Ngô huynh.”
Tên công tử ca này là Ngô Duy - huynh đệ đã cùng Trần Gia Bảo ăn ngủ nhiều đêm tại thanh lâu, đồng thời là một tay ăn chơi nức tiếng toà thành.
Ngô Duy ngoài ý muốn nhìn tên công tử áo gấm:
“Trần đệ, đừng nói với ta là ngươi muốn tranh suất đệ tử Thanh Tiêu Tông?”
“Tại sao không chứ?”
Trần Gia Bảo nheo lại đôi mắt, nụ cười nhã nhặn:
“Nếu lỡ có gặp nhau trên võ đài, mong rằng Ngô huynh sẽ nhẹ tay với tiểu đệ.”
“Ta có thèm quan tâm cái danh ngạch rách đó đâu?”
Ngô Duy vung vung tay:
“Nếu gặp ngươi, ta nhận thua là được rồi!”
Hắn sở dĩ đứng đây là vì đám lão già phiền phức trong gia tộc bắt buộc tất cả người trẻ tham gia thí tuyển.
Đã vậy nghe nói có sự xuất hiện của Vương tiểu thư nên muốn ngắm đệ nhất mỹ nhân toà thành cho sướng con mắt.
Về việc gia nhập Thanh Tiêu Tông?
Miễn!
Tại tông môn, quy củ cứng ngắc, trói tay trói chân vô cùng, nào được tự do tự tại như ở Hoàng An Thành?
Ngô Duy tự nhận mình sống phóng túng quen rồi, vào trong đó như mang gông vào cổ thì sao mà sống nổi?
Trần Gia Bảo nghe vậy, chắp tay cảm tạ:
“Đa tạ Ngô huynh đã nhường tiểu đệ.”
Ngô Duy phe phẩy chiếc quạt sắt, thâm ý:
“Đa tạ đừng chỉ nói miệng.”
Tiếu ý trong mắt Trần Gia Bảo càng nồng:
“Ngô huynh xem công danh là phù phiếm, trước giờ chỉ yêu cái đẹp. Vừa đúng lúc tiểu đệ có quen vài vị cô nương xinh đẹp. Nếu huynh có nhã ý, tiểu đệ xin dâng lên cái đẹp cho người thực sự yêu nó.”
Ngô Duy xụ mặt, giọng trầm xuống:
“Tuy ta yêu cái đẹp, nhưng cũng chẳng phải loại đói quá ăn quàng! Ngươi chớ nên dùng nữ sắc mà mua chuộc phẩm giá của ta!”
“Đây là cái đẹp thuần chân của nơi thôn dã, nào có là cái đẹp tàn phai tại chốn thanh lâu!”
Trần Gia Bảo liếc tên công tử một thoáng, trấn an: “Tiểu đệ cam đoan, tuyệt đối là phù hợp với phẩm vị của Ngô huynh!”
“Thật sự?”
Một giây trước, quân tử lẫm liệt, một giây sau, mặt chuột đã lộ ra, Ngô Duy liếm liếm môi, gương mặt tuấn tú dâm tà.
Mấy tháng trước để vụt mất quả ớt nhỏ xinh xắn thanh thuần, nghĩ lại mà tiếc nuối vô cùng.
Mong là món quà của tên tiểu đệ có thể chữa lành được con tim tổn thương này.
“...”
Bốn toà Quan Vân Các cao ngất án ngữ tứ phương Thiên Vân Đài.
Tại nơi này có thể nhìn xuống thấy toàn cảnh ở phía dưới.
Bấy giờ, đông đảo đại nhân vật của tứ đại thế gia tề tụ, ai nấy miệng nói nói cười cười, nhưng trong lòng đều mang dị tâm.
Một số người lo lắng cho hậu bối đang tham dự thí tuyển.
Một số thầm cầu cho con cháu của đối thủ tốt nhất là gãy tay gãy chân, tàn phế liệt chi.
Một số đơn thuần ôm tâm thế xem náo nhiệt, mong cho đám nhãi ranh đánh đấm cho ra trò, nhẹ thì sứt đầu mẻ trán, nặng thì đồng vu quy tận.
Trong sự nhộn nhịp tại Quan Vân Các, một ánh mắt tìm tòi nhìn xuống Thiên Vân Đài.
Bất cứ nơi nào ánh mắt ấy thoáng qua, những nam thiếu niên vô thức ưỡn ngực, thẳng sống lưng.
Một số người thậm chí “xoẹt” một tiếng, giơ tay xé áo, áo rách để lộ ra thớ cơ ngực vạm vỡ.
Trông thấy đám thiếu niên người xé áo, người rơi áo, người chống đẩy,… thậm chí có người thẳng thắng đứng ưỡn ngực, mày thiếu nữ nhẹ nhíu.
Một giọng nói ôn nhã truyền đến:
“Tiểu thư đang tìm ai sao?”
Vương Diệu Chân dời ánh nhìn, ngồi xuống cạnh nàng là một thiếu niên nhã nhặn trầm ổn, anh tuấn xuất trần.
Nàng nở nụ cười nhàn nhạt:
“Tiểu nữ chỉ đang nhìn vu vơ mà thôi. Trần công tử chớ nên để tâm.”
Đối diện, nụ cười của thiếu nữ tuyệt mỹ vô ngần, trái tim Trần Thái Văn đập nhanh một nhịp.
Nghĩ đến trong tương lai vị giai nhân này sẽ là thê tử của mình, tức thì nội tâm càng nóng.
Hắn hắng giọng, vội chuyển chủ đề:
“Tiểu thư nghĩ ai sẽ giành chiến thắng trong cuộc thí tuyển năm nay?”
Thân là thiếu chủ và đại tiểu thư, đồng thời là đệ nhất thiên tài song tộc, Trần Thái Văn và Vương Diệu Chân đã sớm giành được một danh ngạch đệ tử.
Hai người tham gia cuộc thí tuyển này chỉ để xem những tộc nhân còn lại tranh tài với nhau.
“Người chiến thắng sao?”
Vương Diệu Chân nghĩ nghĩ một chốc, giọng nói ẩn ẩn một tia ý cười:
“Tiểu nữ nghĩ sẽ có một chú ngựa ô nào đó đăng tràng, sau cùng giành được danh ngạch thứ mười này.”
“Ngựa ô?”
Trần Thái Văn nở nụ cười, gật gù:
“Đây quả là một đáp án thú vị.”
“Thế nhưng, ngựa ô dù có bất ngờ, nhưng trước thực lực tuyệt đối thì cũng vô dụng.”
Hắn trầm tư:
“Ta cho rằng có lẽ sẽ chẳng có con ngựa ô nào đủ sức chen ngang vào cuộc đấu của những người mạnh nhất.”
“Trần Gia của ta có Trần Gia Bảo.”
Trần Thái Văn xoa xoa cằm:
“Vương Gia của tiểu thư có Vương Dã Đăng. Đây là hai người mạnh nhất trong cuộc tuyển chọn năm nay. Muốn tranh danh ngạch, chỉ có họ mới có đủ tư cách!”
“Mặc dù là người Trần Gia, nhưng ta nghiêng về Dã Đăng công tử một chút. Tiểu thư thấy thế nào?”
“Tiểu nữ đâu dám nghi ngờ đánh giá của công tử.”
Vương Diệu Chân cười nhạt.
“Ta thì ngược lại, cho rằng Trần công tử sẽ là người giành chiến thắng!”
Một tiếng cười truyền đến, theo sau là một công tử trẻ tuổi, thần thái ung dung. Hắn vừa tiến đến gần, lễ độ ôm quyền:
“Vương tiểu thư, Trần thiếu chủ.”
Phùng Chí Vĩ - thiếu chủ Phùng Gia, một trong số những người trẻ tuổi ít ỏi có địa vị sánh ngang với Trần Thái Văn tại Hoàng An Thành.
Trần Thái Văn cũng ôm quyền:
“Phùng thiếu chủ.”
Vương Diệu Chân nhẹ gật đầu:
“Phùng công tử.”
“Thường ngày Trần thiếu chủ đảm đương trăm công nghìn việc, Vương tiểu thư thần long thấy đầu không thấy đuôi...”
“Bây giờ được cùng lúc gặp hai vị ở đây, quả nhiên là may mắn!”
Trần Thái Văn cười cười, Vương Diệu Chân thu lại ánh mắt.
Phùng Chí Vĩ thú vị nhìn xuống Thiên Vân Đài:
“Quay trở lại với chủ đề vừa nãy, ta trong một lần tình cờ đã có dịp nhìn thấy Gia Bảo công tử ra tay. Vậy nên, ta dám tự tin nói rằng công tử sẽ là người chiến thắng năm nay!”
Hắn nói đoạn, nhìn về một góc thanh nhã trong các, nơi một giai nhân như ngọc đang ngồi lặng lẽ:
“Ngô tiểu thư thì sao? Ngươi nghĩ ai sẽ tranh được danh ngạch thứ mười?”
Ngô Uyển Ngọc thoáng ngẩn người, nhưng rất nhanh mỉm cười, ôn nhu đáp:
“Ta cũng nghĩ giống Trần thiếu chủ.”
Dưới Thiên Vân Đài, những nam thanh nữ tú ngước đầu nhìn các đệ nhất thiên tài của tứ đại thế gia ngồi chung một chỗ, ánh mắt toát ra nóng rực cuồng nhiệt.
Họ chính là mục tiêu ngưỡng vọng của những người trẻ Hoàng An Thành!
Trong đám đông, Ngô Duy ngước cao cổ nhìn Vương Diệu Chân, mép miệng thiếu điều nước dãi ròng ròng.
Bên cạnh, Trần Gia Bảo cười khẩy, quay người rời đi.
Đột nhiên…
“KRÉÉÉTTT”
Một tiếng xé toạc trời cao, ầm ầm nổ vang trong màng nhĩ của tất cả thiếu niên.
Bất chợt mặt trời tối đen, ánh nắng tiêu thất.
Bóng đen to phủ lên đỉnh đầu.
Họ nhao nhao nhìn trời, mắt đồng loạt trợn trừng, trong tai chỉ còn nghe thấy tiếng vù vù của cuồng phong vũ loạn.
Một con cự điểu chậm rãi đáp xuống, những thiếu niên trước thân thể đồ sộ của nó chỉ như một đám kiến.
Con cự điểu vẫy nhẹ đôi cánh.
Ngay tức thì, đa số thiếu niên cứng ngắc cả người, mồ hôi lạnh ứa ra.
Một số ít thậm chí xụi lơ ngồi xuống đất, thân thể run rẩy mãnh liệt.
Tại nơi này, chỉ có vỏn vẹn vài người đứng vững, nhưng cũng dùng ánh mắt sợ hãi nhìn chằm chằm con yêu thú trước mặt.
Trước uy áp của yêu thú, những tu sĩ trẻ tuổi chỉ như sinh mệnh nhỏ yếu đáng thương.
Đào Duệ ngự trên đầu cự điêu, ánh mắt lẳng lặng nhìn xuống.
Bất cứ nơi nào ánh mắt của vị chấp sự quét qua, người ở đó đều vội vã cúi thấp đầu.
Trần Gia Bảo đứng thẳng người, thử đối chọi với ánh mắt ấy, nhưng chỉ cầm cự được một cái chớp mắt, cả người tựa ngàn thanh kiếm đâm xuyên.
Hắn cũng vội cúi đầu.
Đào Duệ lên tiếng, âm thanh vang vọng toàn trường:
“Chào mừng các ngươi đã tham dự cuộc thí tuyển của Thanh Tiêu Tông.”
Đám thiếu niên chấn động tinh thần, mở to mắt.
“Các ngươi muốn trở thành đệ tử tông môn chúng ta?” Đào Duệ nở nụ cười, một nụ cười ngạo nghễ: “Thực ra rất đơn giản…”