Trông thấy thiếu niên dưới chân tượng, mọi người mờ mờ mịt mịt, trong đầu đồng loạt nảy sinh cùng một ý nghĩ:
“Tên này là ai?”
Tại đài trắc thí, Trần Gia Bảo nhìn thiếu niên đứng xa xa, giữa hai người cách chừng một trăm thước, sức nóng từ nền đất làm cảnh vật vặn vẹo dị thường.
Hắn đột ngột co lại con ngươi.
Trên Quan Vân Các, Phùng Chí Vĩ nhìn xuống, gương mặt tràn ngập sương mù, thấp thoáng một tia nghi ngờ:
“Hình như là… ta có gặp người này ở đâu rồi?”
Bên cạnh, Trần Thái Văn ngây người.
Thân là thiếu chủ Trần Gia, làm sao chẳng nhận ra được người một nhà?
Thế nhưng, thiếu niên này đáng lẽ “đã chết” từ ba năm trước, tại sao lúc này có thể đội mồ sống dậy?
“Hắn… sao lại là…”
Ngô Uyển Ngọc nỉ non, giọng run run.
Nếu ở đây ai là người đầu tiên nhận ra danh tính của thiếu niên, không phải là Trần Thái Văn, cũng không phải là bất cứ tộc nhân Trần Gia nào, mà đó chính là nàng.
Bên dưới, Trần Nhất Sinh thở ra mấy ngụm, nhịp tim đập điên cuồng cũng từ từ an ổn trở lại.
Hắn nâng tay vuốt vuốt mồ hôi, tiếp đến ngẩng đầu nhìn toàn trường.
Tại nơi đây, có nhiều gương mặt quen thuộc, cũng có những gương mặt lạ lẫm.
Đợi đến lúc nhìn thấy trong tầm mắt là một dung nhan tuyệt mỹ, thiếu nữ giơ tách trà hướng về nơi này, Trần Nhất Sinh cười khổ.
Xem ra tình cảnh vẫn chưa đến mức tồi tệ!
Hắn chậm rãi cất bước tiến đến đài trắc thí. Nắng trưa chang chang, bóng đen của thiếu niên trải dài trên sân.
Thấy cảnh này, những thí sinh tham gia thí tuyển nhao nhao dạt ra một con đường, muốn xem tên lạ mặt này rốt cuộc là muốn làm gì.
Rất nhanh, Trần Nhất Sinh vượt qua nấc thang cuối cùng của đài trắc thí, trước mặt lúc này là lão giả chủ trì và Trần Gia Bảo.
Hắn nhìn qua tên đường đệ một thoáng, vừa đúng lúc chạm trúng ánh mắt đối phương.
“Ta muốn tham gia thí tuyển.”
Trần Nhất Sinh quay mặt, nghiêm túc nói với lão giả.
Vết nhăn trên gương mặt già nua động động, giọng lão ồm ồm:
“Tiểu tử nhà ai chạy đến nơi đây làm loạn?”
Trần Nhất Sinh đứng thẳng người, chậm rãi đáp:
“Vãn bối Trần Nhất Sinh, xin ra mắt tiền bối!”
“Họ Trần?”
Lão giả nhướng mày, ngẩng mặt nhìn một góc Quan Vân Các, nơi tập trung của các đại nhân vật đứng đầu Trần Gia.
Bấy giờ, vẻ mặt ai nấy đều đặc sắc cực độ. Nhất là gia chủ Trần Thế Đông, người thúc thúc này dĩ nhiên là nhận ra đứa cháu này.
Thậm chí mấy tháng trước, thúc thúc vừa từ đường tình duyên của đứa cháu mà nuốt được một mớ máu rủng rỉnh.
Ngay tức thì, Trần Thế Đông xụ mặt, giọng trầm xuống:
“Nhất Sinh, chỗ đại sự của trưởng bối, chớ có náo loạn!”
Trần Nhất Sinh nghe vậy, điềm tĩnh đáp:
“Thúc thúc, ta chỉ đến tham gia thí tuyển như những người khác. Đây là quyền lợi chính đáng của tộc nhân Trần Gia, sao gọi là náo loạn?”
Trần Thế Đông rung rung chòm râu.
Một tên phế nhân thì thi thố với ai?
Hắn chỉ sợ đứa cháu này chẳng biết trời cao đất rộng, tự chuốc nhục nhã, đến chừng đó Trần Gia từ trên xuống dưới sẽ dính nước bẩn, trở thành truyện tiếu lâm cho cả tòa thành.
Nghĩ nghĩ, ánh mắt trung niên nhân âm trầm, lặng lẽ ra dấu cho cận vệ đang túc trực xông xuống.
“Úi!”
Trần Nhất Sinh gào to một tiếng, cả người chếnh choáng nhào thẳng đến lão giả, thoáng chốc đã chộp được một góc áo của lão.
Hắn nhăn nhăn nhó nhó, một tay nâng trán, một tay giữ chặt góc áo, vẻ mặt cảm kích:
“Thân thể của vãn bối yếu ớt, vừa rồi say nắng suýt ngất, may là nhờ có thân ảnh vĩ ngạn của tiền bối che chắn thái dương, chống đỡ cho người trẻ tuổi!”
Hắn cúi đầu, cảm động rưng rưng nước mắt:
“Xin nhận của vãn bối một bái để tỏ lòng ngưỡng mộ!”
Trông thấy một màn này, vô luận là đại nhân vật như Trần Thế Đông, tiểu nhân vật như các thiếu niên, mí mắt đều nhảy một cái.
Trên các, Vương Diệu Chân thẳng thắng quay mặt nhìn trời, nhìn đất, nhìn mây.
Nàng thật sự đặt cược vào tên vô lại này sao?
“Hừ.”
Trần Thế Đông hừ lạnh một tiếng.
Trần Nhất Sinh gần như đã núp trong người lão giả, xông xuống tóm người giờ này chỉ càng thêm nháo kịch.
Hắn ra dấu cho cận vệ thoái lui, nhắm mắt, xem như im lặng chấp nhận thân phận Trần Gia của thiếu niên.
“Đường ca, mới đó một thời gian mà cái đuôi của ngươi vẫy càng ngày càng thạo nha!”
Một tiếng cười cợt vang lên.
Nghe tiếng cười này, Trần Nhất Sinh nhún vai:
“Ngoài cái miệng tiện ra, ngươi còn trò nào khác không?”
Hắn chép chép miệng:
“Mà cũng đúng thôi, từ xưa đến nay chó sủa là chó không cắn.”
Trần Gia Bảo tiến đến trước mặt Trần Nhất Sinh, mặt đối mặt gần trong gang tấc.
Hắn nở nụ cười ấm áp, nhưng ánh mắt lạnh lẽo:
“Có cắn không, thử mới rõ được!”
Trần Gia Bảo vừa nói, vừa đưa cánh tay mình đến, trong tay áo ẩn ẩn linh lực dao động.
Thấy vậy, vẻ mặt lão giả lãnh đạm.
Trong cuộc thí tuyển, lão chỉ được giao nhiệm vụ ra tay ngăn cản việc trưởng bối chèn ép hậu bối, nhưng cũng chẳng có nghĩa vụ giải quyết xích mích giữa mấy tên oắt con.
Huống chi cả hai tiểu tử này đều là người Trần Gia, cứ để cho đám lão già trong gia tộc ấy đau đầu đi.
“Bộp.”
Theo âm thanh thanh thuý này, linh lực trong nháy mắt tan tành, một cánh tay chệch ra, Trần Gia Bảo sững sờ.
Trần Nhất Sinh phủi phủi vai áo của mình:
“Đừng động vào áo của ta, dơ chiếc áo ta mới mua!”
Đồng tử Trần Gia Bảo chấn động mãnh liệt.
Vừa rồi tuy chỉ là tiện tay, nhưng nếu là thường ngày, tên đường ca phế vật này đáng lẽ đã như cá nằm trên thớt. Vậy mà Trần Nhất Sinh chẳng những có thể gạt tay của hắn, mà còn đánh tan linh lực?
Chẳng lẽ…
Trong đầu đột nhiên nảy sinh ra một ý nghĩ, ngoài trời nắng nóng như thiêu, song nội tâm Trần Gia Bảo nồng nặc lãnh ý.
Trong tầm mắt, dáng dấp của vị đệ nhất thiên tài năm xưa từ từ trở nên rõ ràng, từng giây trôi qua dần dung nhập vào thiếu niên đối diện.
Thứ ánh sáng ấy, vẫn như cũ chói mắt.
Hắn ghì chặt tay áo, vẻ mặt sát na dữ tợn:
“Tên rác rưởi nhà ngươi mới là thứ dơ dáy nhất ở đây!”
"Trật tự."
Một âm thanh nhàn nhạt truyền đến, toàn thân Trần Gia Bảo ngưng trệ, linh lực cuồng động trong người chợt đông cứng.
Trên đài trắc thí, từ bao giờ đã xuất hiện thêm một thân ảnh nữa. Đào Duệ đứng giữa hai thiếu niên:
“Nơi này cấm đánh nhau. Nếu đánh, bị loại.”
Từng chữ của vị chấp sự vang vọng trong tai, linh lực phản chủ, co cụm như một con thú nhỏ yếu ớt.
Trần Gia Bảo nhìn Đào Duệ một chốc, tiếp đó quay sang nhìn Trần Nhất Sinh, xoay người đi xuống đài trắc thí.
Đào Duệ dời ánh mắt đến trên người thiếu niên còn lại.
Trong nhất thời, Trần Nhất Sinh vốn dĩ đang đứng thẳng người vội vã cúi rạp đầu.
Hắn rốt cuộc minh bạch vì sao đường đệ tự nhiên ngoan ngoãn như thế.
Đối diện với trung niên nhân này chỉ cảm giác áp bách trùng trùng. Đây là uy áp của cường giả sao?
Ánh mắt Đào Duệ như muốn đâm xuyên qua thân thể thiếu niên, giọng đều đều:
“Ngươi muốn tham gia thí tuyển?”
“Đúng!”
Trần Nhất Sinh cắn răng, thốt ra một chữ.
“Thanh Tiêu Tông chỉ nhận đệ tử từ mười tám tuổi trở xuống.” Đào Duệ nói.
“Ta vừa đủ mười tám tuổi.”
Trần Nhất Sinh vừa dứt câu, toàn thân cứng ngắc, tựa một con cá nhỏ rơi giữa đại dương mênh mông, vũng vẫy như thế nào cũng vô nghĩa.
Từ trên xuống dưới, từ thân thể đến tận linh hồn, dường như đều chẳng thể giấu giếm trước cỗ thần thức mạnh mẽ này.
Nó chỉ trôi qua một cái chớp mắt, nhưng tựa là vô số năm tuế nguyệt.
Hắn trắng xám mặt.
Bỗng nhiên, thần thức tiêu thất, con cá được thả về với ao nhỏ, vẻ mặt tái nhợt cuối cùng cũng tìm lại được sắc máu.
Đào Duệ quay người, nhoáng một cái thân ảnh đã mất, chỉ để lại một câu: