Trên Quan Vân Các, trái ngược với sự náo nhiệt tại chỗ ngồi của tứ đại thế gia, có một gian các phá lệ thanh tĩnh, một trung niên nhân đang ngồi nhàn nhã thưởng trà.
Bấy giờ, Đào Duệ tiến đến ngồi xuống cạnh, trung niên nhân đưa đến một tách trà, nói:
“Thế nào rồi?”
Đào Duệ nhấp một ngụm trà thơm, đáp:
“Chỉ là trục trặc nhỏ, đã giải quyết xong.”
Nghe vậy, Vương Thắng Nguyên xoa xoa cằm, cười cười:
“Cuộc thí tuyển đệ tử năm nay xem ra là có một chút gia vị.”
“Gia vị?”
Đào Duệ nhìn sư đệ. Một chút gia vị trong miệng tên sư đệ này, chứng tỏ là rất thú vị.
Vương Thắng Nguyên trầm tư một chốc, chậm rãi cất tiếng:
“Trần Nhất Sinh, từng là đệ nhất thiên tài tại tòa thành này. Thậm chí nếu chỉ xét riêng về thiên tư tu chân, đệ cho rằng thiếu niên này đủ sức sánh ngang với những thiên tài đỉnh tiêm của đất nước.”
“Thế nhưng, ba năm trước đột nhiên mắc một căn bệnh quái lạ, tu vi mất sạch, càng ngày càng suy tàn. Đến cuối cùng thân mang trọng bệnh, trở thành người đã chết trong mắt gia tộc.”
Hắn nói đoạn, nhún vai:
“Thời gian trước thậm chí thanh mai trúc mã tìm đến tận cửa để từ hôn, quả là đủ thảm!”
Vương Thắng Nguyên từng rất thưởng thức Trần Nhất Sinh, xem thiếu niên này là trụ cột tương lai của Hoàng An Thành.
Tiếc rằng đối phương là người Trần Gia, ấn định sẽ là một cường địch tiềm năng của Vương Gia.
Bẵng đi một thời gian, vị gia chủ nghe tin Trần Nhất Sinh ngã ngựa, dù ngạc nhiên nhưng rất nhanh mỉm cười.
Một đối thủ tương lai rơi rụng là điều đáng ăn mừng, thế mà chẳng ngờ được người trẻ tuổi này vẫn có thể gượng lại được.
Tuy nhiên vậy càng tốt!
Trần Nhất Sinh triệt để đổ vỡ với Trần Gia, song phương vô vọng quay về mối cảm tình như mới đầu.
Nếu thiếu niên thật sự trở lại thành thiên tài năm xưa…
Vương Nhất Sinh là một cái tên rất đẹp!
“Thiên tài quật khởi sao?”
Đào Duệ gật đầu, nở nụ cười:
“Xác thực là có ý tứ!”
Vừa rồi dùng thần thức xem thực lực của thiếu niên, vốn chỉ coi đối phương đến tham gia góp vui, ai ngờ có một đoạn cố sự như thế.
Trong giới tu chân giả, ân oán tình cừu mãi mãi là giai thoại được người ta yêu thích.
Đoạn, vị chấp sự nhìn xuống Thiên Vân Đài, nói:
“Tốt nhất là đừng loại quá sớm, nếu không thì sẽ nhàm chán.”
Bên dưới, Trần Nhất Sinh căng như dây đàn.
Vừa rồi mạnh miệng, nhưng nếu tên đường đệ thật sự xông đến, e rằng chính mình chỉ có nước giả chết để giữ mạng nhỏ, cũng may là có người xen ngang.
Hắn thở ra, toàn thân căng thẳng rốt cuộc cũng an tĩnh trở lại.
Trải qua vô số cơ sự, cuối cùng cũng đã đứng được ở đây.
Trần Nhất Sinh ta chính thức đăng tràng, xin thề sẽ vả mặt tất cả những ai dám coi thường ta!
Trong cái nhìn chăm chú của mọi người, vẻ mặt thiếu niên nghiêm túc, từ từ nâng cánh tay của mình.
Thời điểm này, ai nấy đều nín thở đợi xem tên tiểu tử giữa đường chen vào đến cùng là ngựa ô xuất thế?
Hay là trò cười thiên thu?
Thời gian chậm chạp trôi qua…
Nắng gắt đổ xuống đỉnh đầu của đám thiếu niên, vô số con mắt mở to trừng trừng nhìn Trần Nhất Sinh.
Mãi cho đến con mắt của vài người nóng rát, thiếu niên vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm trọng, tay nâng trước ngực, đứng im như một pho tượng.
“Quác quác.”
Xa xa, tiếng quạ inh ỏi.
Một viên cỏ lăn dạo được một vòng đài, nhưng thứ động đậy duy nhất là giọt mồ hôi chảy xuống từ trên trán đám người trẻ tuổi.
Thanh Tiêu Cầu trong suốt nằm một chỗ, dưới cái nắng chói chang phản chiếu gương mặt thiếu niên.
Hắn trầm mặc, tất cả mọi người cùng trầm mặc.
Thật lâu, thật lâu…
“Ngươi… xong chưa?”
Một âm thanh già nua vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch.
“Vãn bối sắp xong rồi!”
Trần Nhất Sinh cắn răng đáp, thấy vậy lão giả cũng đành im lặng.
Đợi thêm một lúc lâu nữa, tên tiểu tử này cứ y cũ đứng như trời chồng, một tia nhẫn nại cuối cùng của lão cũng cạn, trầm giọng:
“Mau lên.”
"Hô"
Một cơn gió nóng thổi qua, Trần Nhất Sinh rốt cuộc động, nhưng trái với tưởng tượng của mọi người, chỉ thấy tên này quay đầu, ấp úng cực độ:
“Thứ cho vãn bối ngu muộn… nhưng mà…”
“... cái này dùng như thế nào?”
Đối diện, thiếu niên tỏ vẻ ngượng ngùng, “răng rắc” một tiếng, tay áo lão giả động động, vết nhăn trên trán co lại.
Cùng lúc ấy, toàn trường nổ vang muôn ngàn tiếng yêu tiếng thương:
“Mẹ nó! Vậy chứ nãy giờ đứng đó làm cái gì?”
“Ngu mà tỏ ra nguy hiểm! Cút!”
“Tên tiểu tử thối này đang giỡn mặt với chúng ta?”
Nghe được dưới đó văng vẳng tiếng mắng chửi của đám thiếu niên, Đào Duệ cổ quái:
“Tên tiểu tử này…”
Bên cạnh, Vương Thắng Nguyên cũng lộ vẻ quỷ dị:
“… thật là biết cách chơi…”
“Im lặng.”
Xung quanh nhốn nháo, lão giả đen mặt, cao giọng, trong âm thanh ẩn ẩn một tia uy áp, đám đông đang tức giận thoáng chốc im ắng.
Lão nhìn Trần Nhất Sinh, đáp lại là cái chớp chớp mắt ngây thơ thiếu niên, tay áo một lần nữa động động:
“Đem linh lực của ngươi truyền vào Thanh Tiêu Cầu. Nếu nó sáng, ngươi vượt qua được vòng này.”
“Đa tạ tiền bối chỉ điểm!”
Trần Nhất Sinh nghiêm trang ôm quyền.
Hắn tiếp đó xoay người đứng đối diện quả cầu, vẻ mặt nghiêm trọng, từ từ nâng cánh tay.
Trông thấy một màn này, mọi người giật giật mí mắt, tại sao cứ có cảm giác cảnh này quen thuộc?
Quả nhiên, viên cỏ lăn dạo quanh đài thêm một vòng nữa, Trần Nhất Sinh tiếp tục bất động.
Một đám thiếu niên im miệng ngoài mặt, song trong lòng đã ân cần chăm sóc mười tám đời tổ tông của con hàng này.
Da mặt lão giả nhăn nhúm cực điểm:
“Tại sao ngươi còn chưa dùng linh lực?”
“Vòng này có giới hạn thời gian sao?”
Trần Nhất Sinh giật mình, ngại ngùng gãi gãi ót:
“Thứ cho vãn bối ngu muội, vãn bối cứ tưởng là được cho thời gian để tập trung.”
“Hừ.”
Lão giả hừ lạnh một tiếng.
Tuy vòng trắc thí thiên tư cũng chẳng có quy định thời gian, nhưng mọi thí sinh trước đó đều ăn ý thi rất nhanh, nào có nấn ná như tên tiểu tử này?
Dù vậy, quy tắc là quy tắc, lão cũng chỉ đành đứng giữa trời nắng, chờ coi nhãi con này rốt cuộc là muốn câu giờ đến chừng nào.
Đúng lúc này…
Một tia linh lực dao động toát ra, Trần Nhất Sinh nghiêm mặt.
Trong người, dòng linh lực tựa con nước trường giang cuồn cuộn di chuyển dọc theo mạch đạo, nhanh chóng đổ dồn về vai phải.
Từ vai nháy mắt đi qua cẳng tay, sau đó quét xuống cổ tay, cuối cùng tụ lại trong lòng bàn tay.
Trong nhất thời, linh lực được tích súc, tích súc, mãi cho đến dường như chỉ là một điểm vi mô.
Tam Niên Thực Tâm Cổ đã cướp đi căn cốt của thân thể này, nhưng thiên tài đâu chỉ có như vậy?
Dù cho thiên tư đã mòn, nhưng trình độ thao tác linh lực thiên sinh còn đó.
Theo sự trở về của con đường tu đạo, nó một lần nữa được đánh thức.
Một thoáng này, giọt linh lực nhỏ được nén nhỏ đến mức cực hạn, đang rung động đột nhiên tĩnh lặng…
“Tách.”
Một âm thanh thanh thuý nhẹ vang.
Thanh Tiêu Cầu nhè nhẹ rung.
Trong quả cầu trong suốt ấy, một áng thanh vân dần dần được vẽ nên, chung quanh là những đường vân vàng óng ánh.
Từ trung tâm cầu, ánh sáng màu xanh nhạt mở rộng, vỏn vẹn một cái chớp mắt đã thắp sáng toàn quả cầu.