Những thí sinh dừng chân ở vòng một nối đuôi nhau rời đi.
Một số thất vọng về thẳng nhà, nhưng đại đa số ôm tâm thế xem náo nhiệt chọn ngồi xuống khán đài, chờ xem những thiên tài thực thụ của toà thành long tranh hổ đấu.
Trong khi đó, những thí sinh vượt qua vòng đầu tiên được cho phép nghỉ ngơi một canh giờ.
Tranh thủ thời gian này, người thì đến chỗ trưởng bối chung vui, người thì ngồi nghỉ ngơi. Cũng có người dùng ánh mắt đóa đóa thiểm thiểm nhìn chung quanh, thầm đánh giá những đối thủ sắp tới của mình.
Trần Nhất Sinh ngồi núp người tại một góc mát mẻ dưới chân tượng Thái Tổ Hoàng Đế.
Một màn vừa rồi nhìn thì có vẻ oai phong, nhưng thực chất đã ngốn mất một phần ba số linh lực ít ỏi trong thân thể.
Hắn cần nhanh chóng điều tức để hồi phục linh lực, miễn cho một lát nữa lên sàn đấu trở thành bao cát cho người tập đánh.
Trần Nhất Sinh ngồi nhập toạ được một thoáng, bỗng cảm nhận được một ánh mắt rơi trên người.
Thoạt đầu chỉ tưởng là tên nào rảnh rỗi quăng loạn tặc nhãn, nhưng đạo ánh mắt ấy một tấc cũng chẳng rời, cứ như vậy nhìn chăm chú.
Hắn đành mở mắt, ngước cao cái cổ mò theo ánh nhìn.
Ngoài ý muốn, đó là là anh đào nhãn.
Thiếu niên nhún nhún vai, đứng dậy rời đi.
Bước ra ngoài, Trần Nhất Sinh inh rẽ vào một con ngõ vắng vẻ, trông thấy một thiếu nữ mỹ miều đang tựa người trên thân cây, ánh mắt nàng cong như trăng non.
Hắn đi đến gần, tùy ý cất giọng:
“Tiểu thư gọi ta ra ngoài này có chuyện gì sao?”
“Chẳng lẽ muốn gặp công tử cũng cần nguyên do sao?”
Vương Diệu Chân thản nhiên đáp, tiếp đó ý vị thâm trường:
“Công tử đúng là rất giỏi làm tiểu nữ ngạc nhiên nha!”
Thiếu nữ tuy rằng giọng điệu ngập ý cười, nhưng thấp thoáng trong đó một tia u oán. Trần Nhất Sinh tê dại da đầu, vội giơ cao tay:
“Bất khả kháng! Bất khả kháng!”
Hắn đã hẹn sẽ tham dự thí tuyển Thanh Tiêu Tông, vậy mà từ đầu chí cuối mất tung mất tích, mãi cho đến vòng thứ nhất sắp sửa chấm dứt mới vật vã tòi ra.
Trong suốt thời gian đợi này, Vương Diệu Chân uống gần cạn ấm trà. Bây giờ tên đầu sỏ đã đến, nàng chỉ muốn từ trên người tên này xẻo xuống vài miếng thịt cho nguôi giận.
“Tiểu thư đừng giận ta!”
Trần Nhất Sinh phẫn uất nói:
“Muốn giận thì giận tên nào xây đường xá rối tung rối mù! Hại ta suốt cả sáng đi vòng vòng!”
Thiếu nữ tựa tiếu phi tiếu:
“Trần công tử, ngươi có vấn đề gì với đường xá do gia tộc tiểu nữ mở sao?”
“Ặc”
Trần Nhất Sinh suýt sặc, vẻ phẫn uất sụp đổ, chợt nhận ra mình đang nói chuyện với đại tiểu thư của gia tộc nắm giữ toà thành.
Điều này có khác nào chê con trước mặt cha mẹ?
Hắn vội vã đổi giọng:
“Đường xá Hoàng An Thành rộng rãi thông thoáng, đẹp đẽ dễ đi, quả nhiên là thiên hạ đệ nhất đường!”
Vương Diệu Chân ngờ vực nhìn thiếu niên:
“Đừng nói với tiểu nữ… công tử đến trễ là do lạc đường đi?”
“Đính chính!”
Trần Nhất Sinh nghiêm túc:
“… lạc đường chỉ là phụ, cái chính đó là…”
"..."
“Rầm rầm.”
Đang nằm ôm một núi tiền, đột nhiên dồn dập tiếng đập cửa đánh tan giấc mộng đẹp của Tiểu Du.
Hắn nằm nghiêng sang một bên, dùng chăn che lại lỗ tai. Tuy nhiên tiếng đập cửa ngày một to, núi tiền trong giấc mơ ngày một xa vời.
“Mẹ nó! Mới sáng sớm mà tên điên nào đến phá cửa nhà ông?”
Hắn đã sẵn sàng rất nhiều thứ, nhưng thứ quan trọng nhất thì quăng thẳng vào sọt rác.
Dù sao, Hoàng An Thành trải dài trăm dặm, địa điểm tổ chức thí tuyển thì mỗi năm một nơi.
May mắn là sau cùng nhờ một tên anh em chí cốt của Tiểu Du sống gần đây nên mới có manh mối, nếu không đoán chừng giờ này thiếu niên còn đang lạc trôi ở phương nào.
“Đến được là tốt.”
Thiếu nữ tự trấn an một câu.
Đoạn, nàng nghiền ngẫm:
“Thời gian này xem ra tu vi của công tử tiến triển rất tốt à nha!”
Từ sau ngày dạo chơi ở rừng rậm, nàng quay về gia tộc nên từ đó cả hai cũng đã chẳng gặp nhau.
Hiện tại gặp lại, linh lực dao động quanh người Trần Nhất Sinh đã tăng mạnh so với trước, chứng tỏ một tháng này đối phương đã nỗ lực rất nhiều.
“Một điểm thành tựu mà thôi.”
Trần Nhất Sinh nâng tay đáp.
Từ thời điểm đặt chân đến thế giới này, lần đầu tiên cảm nhận được thân thể tràn trề sức mạnh đến như vậy, thậm chí so với một đời trước cũng vượt trội.
Hắn nghĩ đến đây, cười khổ:
“Thế nhưng có lẽ là chưa đủ.”
Hắn vừa rồi thử quan sát qua những đối thủ của mình, nhưng ngắm nghía một thoáng đã vội cúi đầu.
Nếu tiếp tục nhìn, chỉ sợ chốc nữa chẳng đủ can đảm để tiến lên võ đài.
Bản thân tuy rằng tu vi có tiến triển, nhưng vẫn quá đuối sức so với những thí sinh ở đây.
Người ta tu chân vài năm, ta chỉ tu vỏn vẹn mấy tháng thì sao mà so sánh nổi?
“Mà thôi, đến đâu hay đến đó.”
Trần Nhất Sinh nhếch miệng: “Huống chi tình thế cũng chưa đến mức quá tuyệt vọng.”
Trông thấy nụ cười của thiếu niên, Vương Diệu Chân đang nhíu mày cũng giãn ra, nhoẻn miệng cười:
“Tiểu nữ chờ xem công tử làm cách nào để xoay chuyển thế cục này!”
"..."
Trò chuyện với Trần Nhất Sinh đôi câu, Vương Diệu Chân nhanh chóng quay trở lại Quan Vân Các.
Vừa về tới nơi, chỉ thấy một trung nhiên nhân đã ngồi đợi sẵn ở đó.
Vương Thắng Nguyên uống xong một ngụm trà, ngẩng mặt cười:
Bỗng đôi con ngươi thiếu nữ nhấp nháy một tia ánh sáng, chớp chớp mắt:
“Phụ thân thấy những người tham gia thí tuyển sáng nay như thế nào?”
Vương Thắng Nguyên nghe vậy, trầm ngâm đáp:
“Cũng tạm.”
“Chỉ tạm thôi sao?” Thiếu nữ nhẹ giọng.
“Tuy chưa có ai thật sự xuất sắc, nhưng đã có vài nhân tuyển tiềm năng.”
Vương Thắng Nguyên gõ gõ ngón tay:
“Mong là Dã Đăng sẽ tự mình ứng phó được.”
Vương Dã Đăng là ứng cử viên sáng giá nhất của Vương Gia trong cuộc thí tuyển này.
Ban đầu, các trưởng lão đều thống nhất cho rằng thiếu niên sẽ dễ dàng đoạt được danh ngạch thứ tư cho gia tộc. Thế nhưng giờ đây có một đối thủ cùng đẳng cấp là Trần Gia Bảo, còn có một ẩn số mang tên Trần Nhất Sinh.
Danh ngạch thứ tư xem chừng chưa chắc đã là vật trong túi.
“Tiểu Chân, ngươi nhớ thiếu niên cuối cùng tham gia vòng thứ nhất chứ?”
“Hình như là…”
Vương Diệu Chân xoa xoa cằm nhỏ, nội tâm thầm tức cười, ngoài mặt tỏ vẻ đăm chiêu:
“Trần Nhất… gì gì đó…”
“Trần Nhất Sinh.”
Vương Thắng Nguyên nheo mắt.
Ánh mắt thiếu nữ thoáng qua một vệt cổ quái, nói thầm nữ nhi đâu chỉ nhớ, vừa mới từ chỗ của tên đó trở về đây.
Tuy vậy, giả ngây thì ngây cho trót, nàng tỏ ra rung động:
“Hắn là vị thiên tài của Trần Gia vào ba năm trước đúng không?”
“Đúng.”
Vương Thắng Nguyên xoa xoa mi tâm, nhức đầu nói:
“Tiểu sự thì thiên tài Trần Gia quay về. Đại sự thì quốc gia xã tắc sắp sửa chiến tranh. Ta đột nhiên cảm thấy ngồi cái ghế gia chủ này thật là phiền!”
Thời gian gần đây, nơi nơi ùa về tin tức xấu, chuỗi ngày tối tăm mặt mũi đoán chừng là nằm ngay phía trước.
Hắn tức giận trừng nữ nhi:
“Ngươi nữa, mau chóng tìm cho ta một chàng rể tốt để đỡ đần cái thân già này!”
Đại sự quốc gia, quyền quý gia tộc còn có thể giải quyết được, duy chỉ có vị nữ nhi này là thúc thủ vô sách.
So với gia chủ, làm cha mới là chức nghiệp áp lực nhất đối với trung niên nhân.
“Nữ nhi cho rằng phụ thân còn rất sung mãn, cầm cự thêm vài trăm năm nữa cũng dư sức.”
Vương Diệu Chân cười tủm tỉm:
“À, việc phụ thân trốn mẫu thân để uống rượu với Đào bá bá suốt đêm qua. Nếu mẫu thân biết được, nữ nhi e rằng tối nay phụ thân chỉ có thể nằm ngoài trang viên gia tộc rồi.”
Vương Thắng Nguyên giơ tay nâng trán, im lặng cực độ nhìn trời.
Đúng lúc này…
"Tất cả những thí sinh vượt qua vòng thứ nhất tập trung. Sau một nén nhang vắng mặt, loại."