Đứng ngay ngắn trong đội ngũ, Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, nhất thời va chạm với vô số ánh mắt xung quanh.
Vào giây phút những ánh nhìn chạm nhau, toát ra muôn vàn đao quang kiếm ảnh.
Nếu đối thủ ở vòng đầu tiên là Thanh Tiêu Tông, ở vòng thứ hai này rất có thể là những người đứng ngay cạnh mình.
Đám thiếu niên cảnh giác ngó nghiêng, tựa như chỉ cần một tên nào có dị động, tức thì sẽ đón nhận thế công mãnh liệt.
“Trần Nhất Sinh.”
Nghe thấy tên của mình, Trần Nhất Sinh thu lại ánh mắt, chậm rãi đi ra trước đội ngũ.
Trên đài là lão giả đã chủ trì vòng thứ nhất.
Hắn đứng đối diện với lão, chớp chớp mắt:
“Thứ cho vãn bối ngu muội, nhưng vãn bối sẽ làm gì tiếp theo?”
Trán của lão giả đã nhăn đến cực điểm, xua xua tay, trầm giọng:
“Đến đằng đó chọn một tấm thẻ gỗ.”
Nghe vậy, Trần Nhất Sinh đi đến một chiếc bàn đá, trên bàn giờ phút này đã được đặt rất nhiều tấm thẻ gỗ nhỏ lật úp.
Hắn đưa tay dò xét, những tấm thẻ gỗ từ hình dạng cho đến chất liệu như nhau, chẳng thể tìm ra điểm khác biệt.
Hơn nữa, chúng dường như được chế tạo từ một thứ gỗ đặc biệt, linh lực cũng vô vọng thăm dò.
Đoán chừng chỉ có thể dùng trực giác.
Trần Nhất Sinh đắn đo một chốc, sau đó nhặt tấm thẻ gỗ nằm ở ngoài cùng tay trái.
Hắn vội đưa nó lên xem, nhướng cao mày:
“Nhị thập tứ?”
Tiếp sau đó, những thí sinh còn lại cũng tiến lên đài, chọn cho riêng mình tấm thẻ gỗ.
Tất cả chúng đều ghi những con số, từ nhất đến nhị thập bát.
Rất nhanh, một số người tinh ý nhận ra, nhiều tấm thẻ gỗ có cùng số thứ tự.
Trần Nhất Sinh đang trầm ngâm nhìn tấm thẻ trong tay, đột nhiên một giọng nói vang lên, cắt ngang dòng suy tư:
“Vị công tử này, ngươi cũng là thẻ nhị thập tứ?”
Hắn ngước mặt, đối diện là một thiếu niên mặc tử y, mày kiếm mắt sao, trong đôi mắt thấp thoáng một tia cơ trí.
Thiếu niên tử y nở nụ cười, giơ tấm thẻ gỗ trong tay của mình, thình lình cũng là nhị thập tứ, sau đó ôm quyền:
“Ta là Phùng Chinh. Hạnh ngộ”
Trần Nhất Sinh cũng ôm quyền đáp lễ:
“Ta là Trần Nhất Sinh. Hạnh ngộ.”
Hắn nói đoạn, ra vẻ nghi hoặc:
“Phùng công tử tìm ta có chuyện gì sao?”
“Ta đến để chào đồng đội sắp tới của mình mà thôi.”
Phùng Chinh thầm đánh giá thiếu niên trước mặt, sâu trong ánh mắt thoáng qua một tia thất vọng, song nụ cười trên miệng như cũ thân thiện.
Trần Nhất Sinh giật mình: “Đồng đội?”
“Đúng vậy!”
Phùng Chinh chắp tay sau lưng:
“Trần công tử có nắm được thể lệ của vòng tiếp theo không?”
Trần Nhất Sinh nghe vậy sững sờ, thể lệ vòng tiếp theo vẫn chưa được công bố mà?
Hắn sát na dựng lỗ tai:
“Rất mong công tử chỉ điểm.”
Phùng Chinh nhếch môi, tiến sát đến tai thiếu niên, nói nhỏ:
“Vòng tiếp theo là đội đấu. Những người cùng chung số thẻ gỗ sẽ trở thành một đội với nhau, sau đó sẽ đấu với đội khác. Đội thua sẽ bị loại.”
Trần Nhất Sinh nghi ngờ nhìn tên công tử áo tím:
“Công tử từ đâu nghe được thông tin này?”
“Từ đâu ta có được thông tin thì quan trọng sao?”
Phùng Chinh cười ẩn ý:
“Điều quan trọng… tin này là tin chuẩn.”
Phùng Chinh xuất thân là một thiếu gia chính mạch của Phùng Gia.
Hắn tham gia cuộc thí tuyển này chỉ với một mục tiêu duy nhất - tranh được danh ngạch đệ tử thứ mười.
Vì để đạt được mục đích, Phùng Chinh đã chủ động tiếp cận và mua chuộc một thành viên chủ chốt tổ chức thí tuyển, nhờ đó nắm được thông tin về thể thức của vòng thứ hai.
Đội đấu.
Ở vòng này, sức mạnh cá nhân chẳng thể sánh được với sức mạnh của đội nhóm.
Vì để tránh tình trạng đội của mình vào trận mạnh ai nấy đánh dẫn đến tan tác toàn quân, Phùng Chinh thiết nghĩ nên nhanh chóng tập hợp và trao đổi tình cảm với những thành viên còn lại.
Hắn nháy mắt một cái:
“Trần công tử có muốn vượt qua vòng này?”
“Muốn.”
Trần Nhất Sinh quả quyết gật mạnh đầu:
“Tất nhiên là muốn!”
“Tốt! Ta rất thích tinh thần quyết tâm này!”
Phùng Chinh vỗ tay tán thưởng, nhưng rồi nhanh lộ ra vẻ sầu não:
“Tuy nhiên, trong cuộc chiến thì tinh thần thôi là chưa đủ. Một đội mạnh cần có chiến thuật và sự ăn ý nhịp nhàng giữa các thành viên, mà để có được những điều đó, ta e rằng…”
Hắn nói giữa chừng thì dừng lại, ý tứ sâu xa nhìn thiếu niên.
Trần Nhất Sinh sáng dạ reo lên:
“Chúng ta cần có một thủ lĩnh!”
“Thú thật với công tử, vừa gặp mà ta đã nhìn thấy được tiềm năng lãnh đạo trong ngươi. Huống chi, thể thức vòng đấu chưa có mà công tử đã sớm nắm trong tay, chứng tỏ ngươi có tầm nhìn xa trông rộng, xứng đáng là người đứng đầu!”
Hắn sùng bái:
“Vậy nên, chức thủ lĩnh của tổ đội nhị thập tứ chúng ta, ngoại trừ Phùng công tử, ai ta cũng không phục!”
Nghe thấy vậy, ý cười trong mắt thiếu niên tử y càng nồng.
Tên tiểu tử này tuy tu vi thấp nhưng được cái thức thời, ta vừa gợi ý thôi mà đã nắm được điều tinh yếu, cho một suất chó săn cũng được.
Phùng Chinh không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp:
“Nếu công tử tin tưởng như vậy, mong rằng ngươi sẽ đề cử cho ta làm thủ lĩnh, vì tương lai của tổ đội chúng ta!”
Vòng đấu này cần đồng đội, càng cần một người lãnh đạo, Phùng Chinh tự nhận mình là một người cao ngạo, chẳng muốn cúi đầu thành tiểu đệ mặc người sai đâu đánh đó.
Thế nên, chức thủ lĩnh này chắc chắn thuộc về ta rồi!
Hai tên thiếu niên cùng đạt được mục đích, nhất thời nhìn nhau cười to.
Dõi theo thân ảnh công tử áo tím rời đi, nụ cười trên mặt Trần Nhất Sinh từ từ tắt.
Hắn nắm tấm thẻ gỗ nhị thập tứ, nheo mắt:
“Đấu đội sao?”
"..."
Trời nắng gắt, mây trắng trôi.
Những thiếu niên cuối cùng còn lại cũng đã chọn xong tấm thẻ gỗ của mình.
Một số ít giữ chặt tấm thẻ, đề phòng nhìn chằm chằm nhau.
Tuy nhiên, đại đa số thiếu niên cùng số thẻ lại tựa như rất cởi mở, nhanh chóng tụ tập thành từng nhóm, cười nói rôm rả như thân thiết từ đời nào.
“Để Trần công tử đợi rồi.”
Phùng Chinh giơ tay chào chào, đằng sau dẫn theo ba tên thiếu niên khác.
Hắn vừa đến gần đã quảng giao cất tiếng:
“Mọi người nhận thức một chút, sắp tới chúng ta sẽ cùng chiến tuyến với nhau.”
Bốn người thầm quan sát nhau, Trần Nhất Sinh cũng chẳng ngoại lệ.
Ba tên thiếu niên thì có một người to cao vạm vỡ, một người mặt dài gầy gò, một người với gương mặt phổ thông, dễ dàng trà trộn vào đám đông.
Qua giới thiệu, thiếu niên to con là Vương Đại Trung, Luyện Khí Cảnh Bát Trọng.
Thiếu niên mặt dài là Ngô Trí Vinh, Luyện Khí Cảnh Thất Trọng.
Người còn lại mặt thường thường là đồng tộc với Trần Nhất Sinh, Trần Phàm, Luyện Khí Cảnh Thất Trọng.
Cùng với Phùng Chinh, Luyện Khí Cảnh Bát Trọng - năm người đều giữ tấm thẻ gỗ nhị thập tứ.
“Vì thời gian gấp rút nên ta mạn phép vào thẳng vấn đề.”
Đợi mọi người giới thiệu xong xuôi, Phùng Chinh hắng giọng:
“Muốn chiến thắng, tổ đội chúng ta cần một thủ lĩnh.”
Bốn thiếu niên còn lại nhìn nhau, người nhảy ra trước tiên là Trần Nhất Sinh.
Hắn lẫm liệt nói:
“Ta đề cử Phùng công tử trở thành thủ lĩnh của tổ đội này!”
“Nhờ có Phùng công tử nên chúng ta mới có thể gặp nhau sớm như vậy, xem như là đi trước những đội khác.”
Trần Nhất Sinh thao thao:
“Huống chi công tử cũng là người thực lực cao nhất trong tổ đội. Vậy nên, giao chức thủ lĩnh cho công tử là quá đúng người!”
Nghe thiếu niên tâng mình lên mây, Phùng Chinh ung dung mỉm cười, thầm quăng một ánh mắt tán dương.
Tên tiểu tử này quả nhiên là rất có tương lai!
“Ta đồng ý Phùng công tử là thủ lĩnh.” Ngô Trí Vinh gật gật đầu.
“Ta cũng vậy.” Vương Đại Trung khoanh lại đôi tay to như cột đình, giọng trầm trầm.
“Ta không có ý kiến.” Trần Phàm nói.
Phùng Chinh cười nhạt, cứ tưởng sẽ có một trận tranh đoạt quyết liệt, nhưng giờ đây suôn sẻ ngoài ý muốn, mà cũng tốt, miễn cho lục đục nội bộ ảnh hưởng đến toàn cục.
Hắn tiến lên, nghiêm giọng:
“Đa tạ các công tử đã tin tưởng, ta cung kính không bằng tuân mệnh!”
Phùng Chinh vừa nói vừa ưỡn ngực, ngạo nghễ:
“Với tư cách là một người thủ lĩnh, ta cam đoan sẽ dùng tất cả tâm sức của mình để giúp tổ đội chúng ta vượt qua vòng này.”
“Tuy nhiên…”
Hắn dừng một nhịp, trầm giọng:
“Với yêu cầu là các ngươi cần tuyệt đối nghe theo sự phân phó của ta!”
“Dĩ nhiên rồi!”
Trần Nhất Sinh gật đầu như gà mổ thóc: “Tin tưởng người đứng đầu là nguyên tắc quan trọng nhất để thành công!”
“Trước tiên chúng ta nói về chiến thuật đi.”
Phùng Chinh trầm tư:
“Vừa mở màn, năm người chúng ta sẽ cùng nhau đánh phủ đầu người yếu nhất ở đội đối thủ, rồi đến người yếu nhì,… Mục tiêu là đánh nhanh thắng nhanh, loại từng người một, sau đó mới dồn toàn lực để giải quyết người mạnh nhất!”
“Vương công tử thông đao pháp, Trần công tử thạo kiếm pháp.”
Phùng Chinh nhìn Vương Đại Trung và Trần Phàm nói:
“Hai vị sẽ là chủ công, yểm trợ tầm xa là Ngô công tử với phi đao của mình. Ta sẽ ở sau trấn trận, đảm bảo an toàn cho tổ đội.”
Ba thiếu niên nghiêm nghị gật đầu, ánh mắt nhìn về tên còn sót lại.
Trần Nhất Sinh dùng ngón tay chỉ chỉ mặt mình:
“Vậy ta thì sao?”
“Trần công tử vừa rồi nói rằng mình sở trường là võ thuật, chắc là thân pháp giỏi lắm nhỉ?”
Phùng Chinh vỗ vỗ vai Trần Nhất Sinh, cười xán lạn:
“Ta có một nhiệm vụ rất quan trọng dành cho ngươi. Trong thời gian chúng ta đánh phủ đầu tên yếu nhất, ngươi chỉ cần khiêu khích tên mạnh nhất, sau đó dùng thân pháp mà chạy, đơn giản mà đúng không?”
“Haha.”
Trần Nhất Sinh cười mỉa: “Quả nhiên là nhiệm vụ quan trọng.”
“Trước giờ ra trận.”
Phùng Chinh giơ cao nắm đấm:
“Hãy nâng cao tinh thần nào!”
“Vì tương lai tươi sáng của tổ đội nhị thập tứ!”
Hắn cao giọng, vẻ mặt nhiệt huyết.
Bốn thiếu niên cũng giơ tay, năm nắm tay cụng vào nhau, tràn ngập ý chí quyết thắng:
“Quyết tâm! Quyết tâm! Quyết tâm!”
Tổ đội tuy mới thành lập, nhưng giờ phút này đã tràn trề quyết chí, nóng rực tình thiếu niên.
Ý chí mãnh liệt tựa như muốn thiêu rụi thiên không mênh mông này!
Đấy là cho đến…
“Vòng thứ hai, loạn đấu. Năm thí sinh có cùng số thẻ gỗ sẽ vào chung một võ đài, đấu cho đến lúc chỉ còn một người. Bốn người còn lại, loại.”
Âm thanh lão giả văng vẳng toàn trường, năm tên thiếu niên đang giơ tay, vẻ mặt cứng ngắc.
“Hô”
Một cơn gió lạnh thổi qua, xa xa tiếng quạ vang vang.
“Quác quác.”
"..."
Trên Quan Vân Các, Đào Duệ thảnh thơi nhấp một ngụm trà.
Bên cạnh, Vương Thắng Nguyên lộ vẻ quỷ dị. Bao năm trôi qua, nhưng tính nết thâm nho của vị sư huynh này vẫn y nguyên.
Hắn cười khổ:
“Trò này của huynh cũng thật là quá sức với đám trẻ.”
“Trò vui nhỏ mà thôi.”
Đào Duệ nhún vai. Đoán xem ai là người cố tình để lộ tin tức vòng thứ hai là đội đấu?
Hắn nhìn xuống dưới đài, một, hai, ba,… nhiều nhóm thiếu niên đang giá rét như gió tuyết sơn, ai nấy cứng ngắc, chép miệng:
“Hai bài học vỡ lòng khi đặt chân vào tu chân giới…”
“Thứ nhất, đừng tin.”
“Thứ hai, dù là người quen cũng sẵn sàng đạp ngươi xuống để đi lên.”