Tia nắng cuối ngày vụt tắt, nhường chỗ cho màn đêm u tối.
Trong những tán cây rậm rạp, vô số đốm sáng nhỏ nhấp nháy.
Một vài con đom đóm đậu trên ngọn cỏ đong đưa.
Thế rồi gió thoảng qua, chúng vỗ cánh rời đi, vẽ nên những vệt sáng vàng rực giữa đêm đen u tuyền.
Trần Nhất Sinh ngồi trên một tảng đá, bên cạnh là đống lửa trại vừa được nhóm cách đây ít lâu.
Một vài xiên cá nướng được treo trên đống lửa ngùn ngụt. Ánh đỏ rọi trên gương mặt của thiếu niên.
Hôm nay đáng lẽ là một ngày nhàn nhã sau chuỗi ngày ru rú trong nhà để tu luyện, nhưng ai có ngờ thành ra cớ sự này?
Biết vậy thà ở nhà tu đến tẩu hỏa nhập ma vẫn tốt hơn là ngốc ở chỗ này!
Trên đầu nữ sắc, có một con dao, thiếu niên rốt cuộc đã thấm thía câu nói này.
Trong tâm trạng buồn bực, Trần Nhất Sinh chỉ đành trút giận lên những con cá đáng thương.
Hắn cầm xiên cá mà quay vòng vòng trước đống lửa, tựa như đang thực hiện nghi thức nguyền rủa.
Đang trả thù đời, trong tai bỗng truyền đến một âm thanh thanh thuý:
“Nhất Sinh, ngươi xong chưa?”
Buồn bực trên mặt cứng ngắc, Trần Nhất Sinh nhận mệnh nhắm mắt, nhặt mấy cái xiên cá nướng đứng dậy.
Tại một mái lều tranh gần đó, thiếu nữ chăm chú sắp xếp trái cây rừng trên một chiếc lá to.
Trái lớn theo lớn, trái nhỏ theo nhỏ, cùng màu sẽ được nằm cạnh nhau, trái cây trên lá nhanh chóng được trang trí tinh tươm.
Vương Diệu Chân gật nhẹ đầu, tiếp đó ngẩng mặt nhìn thiếu niên đi đến, giọng mềm mại:
“Đang chờ ngươi đây!”
Trần Nhất Sinh ngồi xuống cạnh nàng, đặt những xiên cá nướng lên lá.
Hắn phủi phủi tro trên tay, nhún vai:
“Nhập tiệc thôi.”
Nói là tiệc, thực chất chỉ là vài con cá suối nướng trui, cùng với trái cây rừng, xa xa mới sánh được những mâm yến tiệc sang trọng tại gia tộc.
Tuy vậy, Vương Diệu Chân có vẻ tâm trạng rất tốt, đưa một xiên cá nướng đến trước mặt thiếu niên:
“Mời ngươi!”
Trần Nhất Sinh cắn một miếng cá nướng, tấm tắc vỗ vỗ đùi:
“Quá ngon! Cá này ai nướng mà ngon quá vậy ta?”
Vương Diệu Chân che miệng cười khẽ, cũng thưởng thức xiên cá nướng trên tay.
Ăn được vài miếng nhỏ, con ngươi thiếu nữ đảo một vòng, cất giọng:
“Món ăn thì rất ngon, nhưng ta cảm giác thiếu một thứ gì đó!”
“Thiếu?”
Trần Nhất Sinh sững người, giơ cao xiên cá đang ăn dở, cao cả đáp:
“Thiếu thì cứ ăn luôn con cá này của ta nha!”
Thiếu nữ lắc lắc đầu, vươn tay nhặt một trái cây rừng, miệng nhỏ mở ra, cảm nhận vị ngòn ngọt, chua chua tan trên đầu lưỡi, thần thái say sưa:
“Mỹ thực thì có…”
Đoạn, trên tay nàng từ bao giờ đã cầm một chiếc vò gốm, vẫy nhè nhẹ:
“... nhưng thiếu mỹ tửu!”
Trần Nhất Sinh nhìn vò gốm trên tay thiếu nữ, thoang thoảng ngửi thấy mùi rượu, ngây người:
“Từ đâu ngươi có vò rượu này?”
Vương Diệu Chân mở nắp vò, nhất thời một mùi thơm nồng đặc trưng toả ra, đáp:
“Vừa rồi ta tìm thấy nó dưới đống rơm. Rượu còn mới, có lẽ là do thợ săn bỏ quên!”
Mái lều tranh này là Trần Nhất Sinh tình cờ tìm được, có thể là do thợ săn dựng tạm để làm chỗ nghỉ ngơi.
Bởi vì tránh tình trạng đêm nay ngủ ngoài ngàn sao, nên cả hai quyết định trưng dụng nó, ai ngờ có cả quà tặng đi cùng.
Thiếu nữ nháy mắt, mời gọi:
“Muốn uống không?”
Trần Nhất Sinh tằng hắng một tiếng, chững chạc trầm giọng:
“Đã từng ai nói với ngươi, một nữ nhi gia thì chớ nên tùy tiện uống rượu cùng nam nhân chưa?”
“Tại sao?” Vương Diệu Chân nghẹo đầu.
Trần Nhất Sinh ưỡn thẳng sống lưng, nghiêm mặt:
“Đó là vì thiếu nữ say rượu rồi, nam nhân rất dễ nảy sinh ra ý nghĩ cầm thú, mà ý nghĩ cầm thú tất yếu sẽ dẫn đến hành động cầm thú. Hiểu chưa?”
“Như vậy có nghĩa là…”
Ngón tay đặt trên môi son, Vương Diệu Chân thuần chân vô tà:
“… nếu như ta say rồi, ngươi cũng sẽ làm ra những hành động cầm thú với ta?”
“Ặc”
Hắn sặc nước bọt, vỗ ngực thùm thụp, cảm nhận ánh mắt nồng đậm tiếu ý từ thiếu nữ, mặt mo nóng lên:
“Ta ví dụ mà thôi! Người như ta chính trực vĩ ngạn, trước giờ coi thường nhất chính là lũ cầm thú xấu xa!”
Vương Diệu Chân xoa xoa cằm, tỏ ra trầm tư:
“Nhất Sinh, tại sao mặt ngươi tự nhiên đỏ như vậy?”
“Hồi nãy ta ngồi trước lửa, nóng quá nên mặt đỏ! Đừng quan tâm!”
Trần Nhất Sinh vừa đáp, vừa cầm xiên cá nướng ăn để che đi vẻ chột dạ.
Thiếu nữ nhoẻn miệng:
“Về sau, ngươi chớ nên nghịch lửa, coi chừng lửa thiêu chết lúc nào chẳng hay.”
“Cô nương dạy rất đúng.” Hắn cúi mặt.
Thiếu nữ áp vò rượu trên gò má nõn nà:
“Nói nãy giờ, rốt cuộc ngươi muốn uống không?”
“Uống! Dĩ nhiên là uống!”
Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, nghiến răng đáp.
Tiểu yêu tinh này thật sự cho rằng ta là người dễ đùa nghịch sao?
Đêm nay cho dù trời sập xuống, ta cũng sẽ cho tiểu yêu tinh này nhìn một điểm sắc mặt.
Hắn chộp vò rượu, cười nhếch môi:
“Đã giai nhân có ý mời, sao ta nỡ từ chối?”
Hắn nói dứt câu, giơ cao vò rượu, ngửa cổ uống một ngụm.
Rượu nóng vào trong thân thể, mang theo men say nồng vương vấn.
Hắn nâng tay áo quệt quệt miệng, rồi đưa vò rượu đến trước mặt thiếu nữ:
“Mời ngươi, Diệu Chân!”
Vương Diệu Chân ngây ngẩn trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh mỉm cười:
“Được thôi!”
Nàng nhận vò rượu, cũng học theo thiếu niên, ngửa cao chiếc cổ thon, dự định uống một ngụm.
Thế nhưng, rượu vừa chạm đến đầu lưỡi, tức thì một vị cay xè và mùi nồng đột ngột ập đến, nàng vô thức nhăn mặt.
“Phốc” một tiếng, thiếu nữ sặc rượu.
Vương Diệu Chân vội giơ tay che miệng, cắn môi:
“Mùi vị này… thật là lạ! Thật khó chịu!”
Thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh giật mình:
“Chẳng lẽ ngươi chưa từng uống rượu sao?”
“Đúng vậy!”
Thiếu nữ đáp, chỉ uống vỏn vẹn một ngụm, trên môi nàng giờ đây vẫn còn lại cảm giác tê đắng, mùi rượu nơi chóp mũi thì càng ngày càng nồng.
Vương Diệu Chân nhíu chặt mày ngài:
“Mẹ ta nói uống rượu chẳng phải là cử chỉ thục nữ. Hơn nữa ta cũng chẳng thích mùi rượu cho lắm, nên trước giờ chưa từng uống!”
Nghe vậy, miệng Trần Nhất Sinh giật giật:
“Rõ ràng là một ngụm cũng chưa từng thử, vậy mà còn dám rủ ta uống!”
“Thì có sao chứ?”
Vương Diệu Chân cắn miếng thịt cá nướng, cố xua đi mùi rượu trong miệng, quật cường đáp:
“Bởi vì trước giờ chưa uống, nên lúc này ta càng muốn uống!”
Nàng nói rồi, tiếp tục ngửa cao cổ, như trút rượu mà uống.
Thế nhưng chỉ vỏn vẹn một giây sau đó, một đường cong rượu tiếp tục vẽ nên, cùng lúc ấy là một tràng sặc sụa.
“Được rồi! Được rồi!”
Trần Nhất Sinh vội vã can ngăn, trong lòng thầm thán thở, tuổi nổi loạn quả nhiên là đáng sợ.
Hắn xoa xoa mi tâm:
“Uống chẳng được thì đừng có cố! Cổ nhân có câu, cố quá sẽ thành quá cố!”
“Ai nói ta uống không được?”
Thiếu nữ cắn răng ngà, mặc cho mùi vị của rượu thật tệ, nhưng sĩ khả sát, bất khả nhục!
Chẳng lẽ chỉ vài ngụm rượu mà nàng cũng chịu thua?
Nhất là chú ý đến dáng vẻ nhức đầu của thiếu niên, nàng càng nóng nảy, một lần nữa ngẩng cổ…
Dưới ánh mắt cá chết của thiếu niên, rượu vào miệng thiếu nữ được bao nhiêu thì cũng ra bấy nhiêu.
“Đừng uống hết chứ! Tới ta!”
Trần Nhất Sinh nhanh tay đoạt vò rượu, tránh cho nàng tiếp tục ngoan cố.
Hắn cố gắng uống thật nhiều, ý đồ muốn uống cạn rượu trong vò, miễn cho nàng tranh giành.
“Đến ta!” Vương Diệu Chân thúc giục.
Trần Nhất Sinh vỗ vỗ trán, trong mũi ngập mùi rượu, tầm mắt đã nghiêng nghiêng ngã ngã.
Hắn nhìn xuống đống trái cây dại đặt trên lá, nhất thời trong đầu thoáng qua một ý tưởng, vội giơ tay:
“Đợi cái đã!”
Hắn nói rồi, một tay gói quả dại trong lá, một tay nhặt viên đá gần đó.
Dưới ánh nhìn ngờ vực của thiếu nữ, chỉ thấy thiếu niên dùng viên đá đập vào gói trái cây. Thẳng cho đến lúc chiếc lá rách rưới, trái dập nát mới dừng lại.
Trần Nhất Sinh cho những quả dại đập nhuyễn vào trong vò rượu, lắc mạnh một lúc, ném cho thiếu nữ:
“Xong rồi! Đến ngươi!”
Vương Diệu Chân nghi hoặc, thiếu niên đột nhiên cho trái cây vào trong rượu là có ý gì?
Tuy nhiên, nàng cũng chẳng muốn nghĩ nhiều như vậy, vừa nhận lại vò rượu đã gấp uống.
Vừa uống, thiếu nữ vừa nhắm mắt nín thở, đợi chờ cỗ mùi vị gay gắt ập đến.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Thứ mùi cay nồng trong tưởng tượng ấy dường như cũng chẳng mãnh liệt như trước.
Nàng mở mắt, vị đắng và cay đúng là có, nhưng đã xen lẫn vào với ngọt nhẹ. Vị chua chua và mùi thơm của trái cây đã xua tan đi rất nhiều mùi nồng của rượu.
Ngọt, chua, cay, đắng trộn lẫn vào nhau, nếm vào vậy mà có một loại phong vị độc đáo.
“Đây là…”
“Đồ uống gia truyền.”
Trần Nhất Sinh cười đáp: “Thế nào, uống được chứ?”
“Ừm, rất có ý tứ!”
Vương Diệu Chân tán thưởng, chỉ cần cho một ít trái cây vào mà rượu đã dễ uống so với trước rất nhiều.
Đáng ngạc nhiên!
Thiếu nữ càng thêm vui vẻ.
Đại tiểu thư danh môn?
Thục nữ đoan trang?
Tất cả đã trở nên nhạt nhòa trước vị cay ngọt của rượu trái cây.
Nàng giơ cao vò rượu, đôi con ngươi trong veo sóng sánh ánh quang:
“Đến, uống với ta!”
“Được! Thích thì chiều!”
Vừa nốc tu tu vài ngụm rượu, tâm tình Trần Nhất Sinh cũng rộng mở thênh thang.
Tiểu thư đại tộc tôn quý?
Nữ nhi gia chủ cành vàng lá ngọc?
Tất cả đã mờ nhạt trước nụ cười của giai nhân.
Dù nàng có là tiên tử giáng trần, Trần Nhất Sinh cũng nhất quyết cùng nàng tiêu dao đêm nay.
Trong màn đêm, một thiếu niên và một thiếu nữ uống rượu giữa ánh đom đóm mờ ảo.