Một cỗ cực đại sức nóng càn quét qua nơi này, mặt nước dậy sống, tán cây ngả nghiêng.
Rừng xanh thoáng chốc đỏ thẫm.
Vô số tia lửa nổ tanh tách, rơi xuống suối xì xèo.
Một số rơi vào những ngọn cỏ dại, trong nháy mắt thiêu rụi chúng thành tro tàn.
Bấy giờ, đôi con ngươi của thiếu nữ dần có lại tiêu cự.
Nàng nghiêng đầu.
Nơi vách đá nàng vừa đứng giờ đây chỉ là phế tích tàn tạ, một mảng đá to vỡ tan, để lại một cái lỗ to tướng.
Đất sụp đổ rơi xuống theo dòng nước xiếc. Dường như con thác đã mở rộng gấp đôi.
Thiếu nữ sợ ngây người.
“Bạo Diễm Hoa.”
Nghe thấy âm thanh nhàn nhạt này, Vương Diệu Chân dời ánh mắt từ vách đá sang trên người thiếu niên, tròng mắt trong trẻo phản chiếu gương mặt đối phương.
“Bông hoa này sẽ nổ nếu bị tác động vào nhị hoa.”
Trần Nhất Sinh cười bất đắc dĩ.
Dược Thảo Toàn Thư có ghi chép về một nhóm thực vật được gọi là ngụy linh thảo.
Bọn chúng tuy rằng chưa được coi là linh thảo chân chính, nhưng có một số đặc tính vượt xa so với phàm thảo.
Và Bạo Diễm Hoa là một trong số ấy.
Nơi sinh trưởng là nơi giàu hỏa linh khí, nhờ đó cũng tiếp nhận được một ít hỏa linh khí tinh thuần.
Vào mùa thụ phấn, cây sẽ nở ra những đóa hoa đỏ rực như hỏa diễm.
Đây vừa là cách nó thụ phấn, cũng là cách nó tự vệ.
Chỉ cần ngoại lực đột ngột tác động vào nhị, hoa tức thì sẽ giải phóng hoả linh khí, nổ tan tành, phấn hoa do đó sẽ được tản ra rộng rãi.
Nghĩ đến đây, Trần Nhất Sinh thầm than thở.
Thế giới này quả nhiên là nguy hiểm trùng trùng, chỉ một bông hoa nhỏ nhoi nhưng uy lực đã sánh ngang với một quả bom.
“Nếu tìm được một vài bông, lỡ đâu gặp địch nhân cũng có thể ném ra. Đến chừng ấy, nổ nhất định là rất to, rất đẹp đẽ! Hắc hắc!”
Hắn nhếch miệng, trong đầu nảy sinh một ý nghĩ ác ý, nụ cười càng tà ác.
Đúng lúc này…
“Ngươi… xuống được rồi chứ?”
Một giọng nói mềm mại lí nhí truyền vào tai, Trần Nhất Sinh cúi đầu, sát na suýt chút cắn rách cả lưỡi.
Trong tầm mắt, gương mặt thanh lệ của thiếu nữ thấp thoáng một tia ngượng ngùng, đôi mi nhẹ rung.
Hắn ngây ngốc, lúc này mới nhận ra cả người mình từ bao giờ đã ở trên nàng.
Hai cẳng tay trụ trước mặt thiếu nữ, hai người chỉ cách nhau đúng một gang tay, thậm chí nghe được cả mùi hoa nhàn nhạt thoang thoảng nơi chóp mũi.
Tư thế này… nếu có người nào đi ngang, nhất định sẽ vội vã quay mặt, chỉ để lại một tiếng mắng:
“Vô liêm sỉ!”
Đối diện với vẻ trợn trừng của thiếu niên, Vương Diệu Chân cũng mở to mắt.
Hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.
Tiếng suối rào rào vỗ tay, tán cổ thụ già thẹn thùng rũ xuống.
Thiếu nữ quay mặt, giọng nhỏ xíu:
“Nhìn đủ chưa?”
Trần Nhất Sinh cười khan, giơ cao tay tỏ vẻ vô tội:
“Bất khả kháng! Bất khả kháng!”
Hắn vội vã đứng dậy.
Trong ngực, trái tim đập như điên, máu ngày càng nóng, thiếu niên oán thầm một tiếng.
Tình tiết tai nạn ám muội trong ngôn tình não tàn, tên chết tiệt nào viết ra cái này?
Hại ta suýt chút nữa ăn cháo thay cơm!
Vừa rồi năm ngón tay của vị tiểu thư này gần như chạm vào mặt, may mắn là giữa chừng nhờ vụ nổ ngăn lại mới thoát được thảm cảnh.
Bằng không với tu vi của nàng, Trần Nhất Sinh thật sự nghi ngờ, liệu bao nhiêu chiếc răng sẽ trụ được sau cú bạt tay của nàng?
Trong lúc thiếu niên run sợ, Vương Diệu Chân cũng chậm rãi ngồi dậy.
Nàng chỉnh ngay ngắn vạt áo xộc xệch, tiếp đó ngẩng mặt, nhẹ giọng:
“Đa tạ ngươi.”
Thiếu niên tu vi thua nàng rất nhiều, vậy mà dám can đảm vác thân ra chặn vụ nổ.
Nếu vụ nổ mạnh một chút, đoán chừng tên này sẽ là người nằm.
Nghĩ đoạn, thiếu nữ thầm tức cười, nhưng tận sâu trong thâm tâm, một nơi nào đó đã mềm xuống.
“Tiện tay mà thôi.”
Trần Nhất Sinh phất phất tay áo, ngoài mặt tỏ vẻ điềm nhiên, trong lòng thầm xoa một vệt mồ hôi lạnh.
Nữ nhi ngoan chỉ cần xước một miếng da, vị bá mẫu đáng sợ tại cổ viện chắc chắn sẽ chém tên đầu sỏ này ra thành trăm mảnh.
Trần Nhất Sinh lặng lẽ giơ tay, nắn nắn một bên vai, nhất thời xuýt xoa.
Vừa nãy, tuy rằng tránh được vụ nổ, nhưng một viên đá to đã văng đến chỗ này.
Hắn vận linh lực hộ thể nhưng vẫn cảm giác vai nhức nhối.
Nếu quay về một tháng trước, tảng phi thạch sẽ trực tiếp gặt cái mạng nhỏ này.
Tiến đến gần vách đá, nhìn vách đá nứt vỡ, vô số mảng đất trơ trụi theo con thác dữ mà tróc ra, Vương Diệu Chân động dung.
Thế giới ngoài kia… ai có ngờ được một bông hoa dại xinh xắn cũng là thứ chết người?
Nàng thu lại ánh mắt, nói:
“Hai chúng ta đi lên thượng nguồn con suối đi!”
“Để làm gì?” Trần Nhất Sinh sửng sốt.
“Ta muốn tìm Bạo Diễm Hoa!”
Trong giọng nói của thiếu nữ, ẩn ẩn một tia hăng hái.
Trần Nhất Sinh gãi gãi đầu.
Bạo Diễm Hoa ngoài công dụng cảm tử, còn lại đều tương đối vô dụng.
Nó chẳng thể dùng để luyện dược, càng tuyệt đối chớ nên dùng để trưng trong nhà.
“Diệu Chân, ngươi muốn tìm nó để làm gì?”
“Để trồng!”
Vương Diệu Chân cười cong mắt.
Nụ cười của thiếu nữ mỹ lệ vô ngần, nhưng rơi vào trong mắt thiếu niên, làm tên này lạnh cả tim.
“Mang nó về trồng ở gia tộc, nhất định sẽ rất vui!”
“Ahaha!”
Trần Nhất Sinh yếu ớt cười.
Đối diện, thiếu nữ dường như đang ngoe nguẩy vài chiếc đuôi trắng.
Hắn chỉ có thể thầm thay người họ Vương mặc niệm một tiếng, e rằng những ngày sắp tới đệ nhất thế gia sẽ vô cùng náo nhiệt.
"..."
Trời chiều.
Mặt trời vàng rực dần dần nép mình sau những tán cây rậm rạp.
Rừng thẳm dậy vang tiếng chim gọi nhau về tổ.
Men theo con suối dài, thiếu niên và thiếu nữ tìm hoa nửa ngày, sau cùng vẫn trắng tay.
Những tia nắng chiều nhạt nhoà rải trên mái tóc đen, cả hai chỉ đành bỏ cuộc.
Trần Nhất Sinh ngẩng mặt nhìn trời cao nhuộm sắc vàng:
“Về thôi, trời sắp tối rồi!”
Đáp lại là giọng nói nhẹ tênh của thiếu nữ:
“Về làm gì?”
Vương Diệu Chân thoạt nhìn tâm tình rất vui vẻ:
“Ta muốn được thử ngủ qua đêm trong rừng nha!”
“Ngủ qua đêm?”
Mí mắt Trần Nhất Sinh giật giật.
Qua đêm với đệ nhất mỹ nhân toà thành?
Đây là giấc mộng đẹp nhất của đám nam nhân trong thành, cả đám sẽ tranh nhau sứt đầu mẻ trán để giành giật vinh dự này!
Thế nhưng vì sao… ngay cả một tí cảm giác thành tựu, một tí vui sướng, ta cũng chẳng cảm nhận được, thay vào đó là sởn tóc gáy?
Hắn vội vã can ngăn:
“Buổi tối trong rừng rất nguy hiểm! Vừa tối, vừa lạnh vừa đáng sợ! Hơn nữa, đêm cũng là thời gian đi săn của đám yêu thú. Ta cho rằng chúng ta nên về thành thì tốt hơn!”
“Ngươi muốn về thì cứ việc về…”
Vương Diệu Chân bất động thanh sắc đáp:
“… ta quyết định tối nay sẽ ở lại nơi này rồi!”
Nghe thấy vậy, Trần Nhất Sinh co quắp miệng.
Để ý đến dáng vẻ của thiếu niên, thiếu nữ nhẹ nghiêng người đến gần, mắt to ngập nước, nũng nịu:
“Nhất Sinh, chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm như vậy sao?”
Âm thanh của nàng ngọt đến tận xương tủy, nhưng càng vì vậy, Trần Nhất Sinh càng cảnh giác, cắn răng:
“Ta trước giờ rất nhẫn tâm!”
“Tùy ngươi.”
Một giây trước, điềm đạm đáng yêu, một giây sau, thiếu nữ lạnh nhạt như tiên tử cao cao tại thượng:
“Muốn về thành thì cứ tự nhiên. Thế nhưng giữa đường gặp mẫu thân ta, cảm phiền ngươi nhắn nàng một câu, ta ở trong rừng, sáng mới về.”
Trần Nhất Sinh vội chắp tay:
“Vương tiểu thư! Vương tỷ tỷ! Vương tiên tử! Xem như ta năn nỉ ngươi, mau về thôi! Bá mẫu đang chờ!”
“Yên tâm…”
Thiếu nữ cười như cáo nhỏ:
“Mẫu thân ta về gia tộc rồi! Huống chi, nếu như mẫu thân tìm đến ngươi, cứ nói ta ép ngươi là được, thế nào?”
“Ta sẽ chết trước khi mở miệng thanh minh.”
Trần Nhất Sinh chán chường thõng xuống đôi vai.
“Quyết định vậy đi!”
Vương Diệu Chân vươn vai, tỏ ra phấn chấn:
“Tối nay cứ ở cùng với tỷ tỷ! Tỷ tỷ sẽ bảo vệ ngươi!”
Trơ mắt nhìn thiếu nữ phiêu diêu rời đi, Trần Nhất Sinh mấp máy môi, thiên ngôn vạn ngữ cứng ngắc.