Nhất Sinh Tiêu Dao
Trần Nhất Sinh thảnh thơi nằm vắt chéo chân trên thảm cỏ mươn mướt, tay gác sau gáy, ngậm một nhánh cỏ dại.
Hắn nhìn áng mây trôi từ tốn, ngáp dài một tiếng, chỉ muốn ngủ một giấc.
Đang nằm thiu thiu, bỗng dưng mũi nhột nhột, Trần Nhất Sinh nhăn mặt, gãi gãi mũi.
Tuy nhiên chỉ một thoáng sau, cảm giác ngứa ngứa tiếp tục truyền đến.
Hắn mở mắt, in vào trong tầm mắt là nhánh cỏ xanh mởn và những ngón tay trắng ngần.
Một giọng nói mềm mại vang lên:
“Ngươi ngủ ở đây, chẳng sợ yêu thú sao?”
Thiếu niên nghiêng người nằm sang một bên, lười nhác đáp:
“Nơi này có ngươi tọa trấn, yêu thú tới thì tối nay chúng ta có món ăn tối.”
“Đường đường là một nam nhi mà để nữ tử canh chừng yêu thú cho mình nằm ngủ…”
Âm thanh thiếu nữ xen lẫn một tia cười cợt:
“Trên đời này, chắc chỉ có mỗi mình ngươi.”
“Trên đời, ăn ngủ là chính sự, mặt mũi là phụ sự.”
Trần Nhất Sinh nói ra một câu, nhắm mắt ngủ tiếp.
Thế nhưng vừa mới vào giấc, đột ngột thanh âm hốt hoảng của thiếu nữ truyền đến:
“Thôi chết! Yêu thú!”
“Yêu thú?”
Trần Nhất Sinh đang nằm tức thì ngồi phăng dậy, tỉnh cả ngủ.
Hắn nhìn quanh, yêu thú thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy nụ cười tủm tỉm của Vương Diệu Chân.
Trần Nhất Sinh tựa mất xương uể oải nằm xuống, nhếch nhác:
“Buổi trưa nắng nôi, chúng ta cứ tạm ở đây tránh nắng.”
Hắn nhỏ giọng dần:
“Ta ngủ rồi, ngươi muốn ngủ thì nằm chung cho vui.”
Đáp lại là một cái nguýt mắt từ thiếu nữ.
Vương Diệu Chân ngẩng đầu nhìn vách đá dựng đứng, nơi con thác đổ xuống ào ào.
Nàng cong môi, cất tiếng:
“Ta muốn ngắm cảnh trên đó. Ngươi đi với ta.”
Trần Nhất Sinh ngóc đầu, cũng nhìn vách đá, ước chừng cao vài chục trượng, dốc gần như thẳng tắp.
Hắn vội can:
“Đừng, trượt chân là toi mạng!”
“Một tu chân giả như ngươi mà cũng sợ toi mạng vì vách đá?”
Vương Diệu Chân cười nhạt.
“Bởi vì là tu chân giả, nên ta mới sợ!”
Trần Nhất Sinh rụt rụt cổ:
“Ta cũng chả muốn là tên tu chân giả đầu tiên tiêu đời vì rơi vách đá!”
Tu vi của hắn tuy rằng có tăng tiến, nhưng cũng chẳng có nghĩa là mình đồng da sắt.
Xui xẻo trượt chân mà quên vận linh lực hộ thể, vẫn chết như thường.
Đến chừng ấy, Trần Nhất Sinh, tu chân giả đầu tiên tử vong vì ngã vách đá.
Tên tuổi nổi danh muôn đời, nhất định sẽ trở thành trò cười thiên cổ.
“Nếu ngươi sợ, ta có thể giúp ngươi.”
Vương Diệu Chân đề nghị.
“Bằng cách nào?” Hắn nghi hoặc.
Vừa dứt câu, đột nhiên một ngọc thủ nhẹ nhàng chạm trên vai Trần Nhất Sinh. Cùng lúc ấy là giọng nói thản nhiên của thiếu nữ:
“Dễ thôi. Ta ném ngươi là được.”
Nàng nói rồi, ngọc thủ nắm chặt.
Trần Nhất Sinh nhảy dựng từ thảm cỏ, vội nói:
“Vừa nãy ta thấy đường tắt để lên trên đó! Để ta dẫn đường!”
"..."
"Ào ào"
Tiếng thác vang dội, gió mạnh vù vù. Trên đỉnh vách đá, đại ngàn mênh mông, núi non trùng trùng.
Vương Diệu Chân nâng tay giữ mái tóc đen, tà váy phiêu phiêu trong gió.
Ngắm nhìn thiên địa thênh thang như vô tận, nàng lặng đi.
Đứng cạnh, Trần Nhất Sinh che miệng ngáp, để ý đến thiếu nữ cứ thất thần từ nãy đến giờ, lên tiếng:
“Ngươi sao rồi?”
Ánh mắt thiếu nữ nhìn xa xăm, nhẹ giọng:
“Chỉ là nghĩ đến ngoài thành có cả một quãng thiên địa mênh mông, đột nhiên thấy choáng ngợp mà thôi.”
Trần Nhất Sinh cũng nhìn theo ánh mắt của nàng.
Trời xanh, rừng xanh, núi cũng xanh.
“Ngươi từng rời Hoàng An Thành bao giờ chưa?”
“Đã từng.”
Vương Diệu Chân gật đầu:
“Nhiều năm trước, ta có rời thành để đến chỗ ngoại công. Một lần đó, ta đi cùng với phụ mẫu, quanh người còn có vài vị hộ vệ trong gia tộc.”
“Vì xích mích giữa đại trưởng lão và ngoại công, nên đó là lần duy nhất ta đến thăm ông, cũng là lần duy nhất ta rời thành.”
Thiếu nữ thổn thức:
“Ngoại công ta ở gần biển. Biển rất đẹp! Ta lúc nào cũng muốn nhảy xuống tắm, nhưng mẹ ta đã ngăn lại…”
“Nàng nói rằng ở dưới đó có thuỷ quái ăn thịt người, ta nghe xong sợ đến mức nhìn thấy biển là sợ.”
Vương Diệu Chân điềm nhiên mỉm cười:
“Bây giờ nghĩ lại, cho dù là thuỷ vương đi chăng nữa, ta cũng muốn thử nhảy xuống xem sao.”
Trần Nhất Sinh nghe vậy, đáp:
“Bá mẫu nói như vậy cũng là vì lo lắng cho ngươi.”
“Mẫu thân trước giờ luôn rất thương yêu ta.”
Vương Diệu Chân dừng một nhịp, thở dài:
“Chỉ là cũng vì vậy, ta nhiều lúc cảm thấy mình như Hoàng Yến được nuôi trong lồng.”
Trần Nhất Sinh trầm mặc.
Thiên địa vô tận, dường như chỉ còn tiếng gió thổi và tiếng thác đổ.
“Nói chuyện đại dương thật là xa…”
Vương Diệu Chân quay đầu, ánh mắt ngoặt lại thành một vầng nguyệt nha:
“… chúng ta nói chuyện núi rừng nha…”
“Núi rừng?”
Trần Nhất Sinh xoa xoa cằm, đăm chiêu một chốc, nghiêm mặt:
“Ngươi muốn nói về nạn phá rừng đã gây ra tình trạng xói mòn đất? Hay là việc đốt rừng tràn lan dẫn đến ô nhiễm môi trường?”
Vẻ mặt thiếu nữ cổ quái:
“Ngươi cũng thật là có nhã hứng.”
“Những chủ đề này đúng là có một tí xíu nhàm chán.”
Trần Nhất Sinh nghiêm nghị gật gù:
“Vậy chúng ta nói chuyện khác đi.”
Hắn chỉ chỉ ngón tay về nơi ngọn núi cao ngất, đỉnh núi chạm mây trời, nói:
“Thú thật với ngươi, ngoài là bạn thân với long vương ra, ta còn là anh em với sơn thần nữa.”
Đoạn, Trần Nhất Sinh chắp tay sau lưng, tỏ vẻ cao thâm mạt trắc:
“Ta chỉ cần gọi một tiếng, sơn thần sẽ lập tức đáp lại.”
Nhìn thiếu niên giả trang thâm trầm, Vương Diệu Chân nhướng mày:
“Ngươi nói đùa sao?”
“Đùa?”
Trần Nhất Sinh than thở:
“Ta trước giờ chỉ quen nói thật, đùa giỡn là từ cấm trong từ điển.”
“Thế nhưng nhìn dáng vẻ này của ngươi, chắc là rất nghi ngờ nhỉ?”
Trần Nhất Sinh cười một tiếng, lập lờ:
“Vậy có muốn đánh cược không?”
“Cược thế nào?”
Thiếu nữ cũng thấy thú vị.
Nụ cười trên mặt thiếu niên ngày càng tươi:
“Nếu ta thua, ta sẽ gọi ngươi là tỷ tỷ. Nếu ngươi thua, ngươi gọi ta một tiếng Nhất Sinh ca ca, thế nào?”
“Được.”
Vương Diệu Chân quả quyết đồng ý, giọng ngọt ngào đến tận xương tủy:
“Tỷ tỷ rất mong chờ đệ đệ sẽ gọi được sơn thần!”
“Đợi tin tốt của ca ca!”
Trần Nhất Sinh nhìn ra ngoài vách đá, hít sâu, ngực căng ra.
“Aaaaa”
Một tiếng thét to vang lên, át cả tiếng gió và tiếng thác đổ.
Thiếu nữ cười cười, thế nhưng chỉ một thoáng sau, nụ cười của nàng tức thì đọng lại.
“Aaaaa”
Một tiếng thét vọng lại từ xa xa, chậm nửa nhịp, nghe như tiếng của thiếu niên.
Trần Nhất Sinh giơ cao một chữ V:
“Ta thắng!”
“Đó là cái gì?”
Vương Diệu Chân mờ mịt.
“Ta đã nói rồi, sơn thần sẽ đáp lại mà!”
Trần Nhất Sinh nháy nháy mắt.
Chẳng lẽ giải thích với nàng là do âm thanh truyền trong không khí, được phản lại từ vách núi, sẽ quay về tai sau một quãng trễ ngắn?
Xin nhờ, ta chưa muốn lên giàn thiêu!
Hắn khoanh tay, đắc ý:
“Đến nào, gọi một tiếng ca ca nghe thử!”
Đối diện, thiếu niên cười vui vẻ, Vương Diệu Chân rốt cuộc nhận ra mình đã rơi vào chiêu trò của tên này, nhưng thắng là thắng, có chơi có chịu.
Nàng ấp úng một lúc, giọng nhỏ tới mức ngay cả chủ nhân cũng chẳng nghe thấy:
“Nhất Sinh… ca ca…”
Trần Nhất Sinh nhích người đến gần, tai vểnh cao:
“Muội muội vừa nói cái gì? Ở đây gió to quá, ca ca nghe chưa rõ!”
Vương Diệu Chân nghiến răng ngà, nội tâm càng thêm ngượng nghịu.
Đến cuối cùng, thiếu nữ nhắm mắt, gọi to:
“Nhất Sinh ca ca! Nhất Sinh ca ca! Nhất Sinh ca ca!”
“Muội muội ngoan lắm!”
Trần Nhất Sinh cười đắc chí.
Từ trước đến nay, vị tiểu thư này toàn đùa nghịch ta, lúc này rốt cuộc có thời cơ, dĩ nhiên là nên tranh thủ trêu ghẹo nàng.
Cổ nhân có câu, có qua có lại mới toại lòng nhau mà?
Hắc hắc…
Nghe tiếng cười của thiếu niên, một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong lòng thiếu nữ.
Nàng cũng ngẩng cổ:
“Aaaaa”
Trong chớp mắt, từ rừng rậm vọng lại âm thanh trong trẻo.
Vương Diệu Chân nâng tay áo, che đi một nửa gương mặt:
“Bây giờ ta mới nhận ra, mình cũng là tỷ muội với sơn thần à nha!”
Đúng lúc này…
Từ dòng nước yên ả, một ánh đỏ thấp thoáng, sắc đỏ giữa rừng xanh thẳm như là dị sắc đẹp đẽ.
Nó chậm rãi trôi qua thiếu nữ, nàng khẽ cúi người, nhặt nó.
Trong tầm mắt, một đoá hoa đỏ rực tuyệt lệ, vô số cánh hoa uốn lượn như ngọn lửa.
Dưới thái dương,ánh nắng chiếu xuyên qua đoá hoa, phủ lên nó một tầng sáng rực rỡ.
Thiếu nữ mân mê đóa hoa, yêu thích:
“Thật đẹp!”
Một trong những sở thích của nàng là trồng hoa.
Vườn hoa tươi tốt tại cổ viện là do một tay nàng ươm mầm và chăm sóc.
Hiện tại nhặt được một đoá hoa xinh xắn, thoáng chốc nàng nảy sinh ý định mang nó về trồng trong vườn.
“Chắc là hoa dại rơi từ đâu đó đến thôi.”
Trần Nhất Sinh lơ đễnh đáp, dời ánh nhìn đến đoá hoa đỏ thắm trong tay thiếu nữ.
Đột ngột…
Hắn mở to mắt, vẻ tuỳ tiện trên gương mặt cứng đờ…
“Nhất Sinh?”
Bất thình lình…
Trần Nhất Sinh nhào đến.
Hắn mạnh mẽ xô thiếu nữ ngã xuống.
Hai người mặt đối mặt, thân thể gần trong gang tấc, tròng mắt giờ đây chỉ còn lại gương mặt của đối phương.
Tất cả… vỏn vẹn chỉ một cái chớp mắt…
Vương Diệu Chân giật mình, cả người đã nằm dưới thân thể của thiếu niên.
Trong tầm mắt, Trần Nhất Sinh dường như ngày càng gần, ngày càng gần.
Hơi thở thiếu niên thoáng qua trên gò má nàng.
Một thoáng này, đôi con ngươi sáng trong của thiếu nữ vụt tắt, chỉ còn lại một mảng âm u và lãnh ý.
Hắn… chẳng lẽ cũng giống như những tên nam nhân khác?
Tiếp cận nàng chỉ vì điều này?
Hôm nay… chỉ là giả tạo?
Vương Diệu Chân siết chặt nắm tay trên đất, những viên sỏi đá vỡ thành mảnh vụn.
Tay nàng giơ cao, nhắm thẳng vào mặt Trần Nhất Sinh.
Tuy nhiên, vào giây phút năm ngón tay sắp sửa chạm vào da mặt thiếu niên.
Đột nhiên…
Một cỗ sức nóng mãnh liệt quét qua.
Thảm cỏ rũ xuống.
Nước gợn sóng.
Động tác của thiếu nữ ngừng lại.
Đoá hoa đỏ từ từ rơi xuống.
Những cánh hoa ngày càng đỏ, ngày càng đỏ, mãi cho đến cuối cùng, đỏ thắm đã thành đỏ thẫm.
Nó rơi xuống mặt nước.
Hoa nở rộ.
Trong tích tắc...
"Oành"
"..."
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com