Tiếng suối rì rào, dòng nước trong vắt đổ về từ nơi thượng nguồn.
Đôi chân trần của thiếu nữ tựa đóa sen trắng nở rộ trên mặt nước, da thịt trắng nõn toả ra nhè nhẹ ánh ngọc ngà.
Những ngón chân mịn màng điểm trên dòng nước mát, đôi mắt nàng vui vẻ ngoặt lại.
Từ nhỏ, Vương Diệu Chân được gia tộc nuôi dạy như một tiểu thư danh môn thục nữ.
Ngọc túc của nữ tử là nơi tư mật, sao có thể tùy tiện để lộ?
Trước giờ, nàng chỉ thật sự cởi hài tại khuê phòng, đặt chân ra ngoài thì một tấc cũng muốn che đi.
Dẫu vậy, nơi này chỉ có mỗi mình nàng, thiếu nữ cũng quyết định tạm tháo xuống danh phận đại tiểu thư thường ngày.
Đôi hài của nàng, một chiếc lật, một chiếc úp, nằm trơ trọi ven con suối.
Đúng ra thì… nơi này ngoại trừ nàng, còn một người nữa, thế nhưng…
Tay áo và ống quần Trần Nhất Sinh xắn cao, trên tay cầm theo một cây tre được vót nhọn.
Hắn tập trung cực độ, căng mắt nhìn trừng trừng dòng nước trong trẻo.
Dưới đó, một vài con cá rừng đang thong thả vẫy đuôi, chậm rãi lượn qua lượn lại.
Đúng lúc này…
Hắn siết chặt nắm tay, giơ cao chiếc xiên tre.
“Vút”
Xiên đâm xuống mặt nước, nhất thời làm cho dưới đáy suối nổi lên rêu cát mù mịt.
Đợi đến lúc nước trong trở lại, chiếc xiên cắm thẳng đứng xuống lòng con suối.
Một đàn cá lượn lờ vừa nãy đã trốn mất tăm, chẳng đâm trúng một con nào.
Mặt Trần Nhất Sinh đen như nhọ nồi.
Vương Diệu Chân chống cằm, dõi theo thiếu niên mò mẫm từ nãy đến giờ nhưng chỉ toàn xiên trượt.
Nàng nhoẻn miệng cười, giọng mềm mại:
“Nhất Sinh, có được không? Nếu muốn thì ta có thể giúp ngươi một tay nha!”
“Ở yên đó! Ta sắp xong rồi!”
Trần Nhất Sinh giật giật cơ mặt, đáp.
Hôm nay mặc cho thiên thạch rơi xuống, ta cũng nhất quyết đào tổ tông mười tám đời của lũ cá này.
Hắn quyết tâm thề thốt, rất nhanh đã nhắm mục tiêu vào một đàn cá gần đó.
Trần Nhất Sinh nhón chân từ từ tiếp cận, thận trọng từng li từng tí nâng xiên tre.
“Vút” một tiếng nữa vang lên, cùng với một tiếng “phập”, tựa như đâm trúng thứ gì đó.
Hắn mừng rỡ, vội giơ cao chiếc xiên, nhưng nụ cười chỉ tồn tại vỏn vẹn một giây, tức thì tắt ngúm.
Đúng là đã đâm trúng, nhưng cá đâu?
Vỏ cây mục từ trên xiên tre rơi xuống.
“Tỏm”
Dưới chân, con cá như đang cười nhạo, vẫy mạnh đuôi một cái.
Nước văng tung toé, Trần Nhất Sinh ướt như chuột lột, cả người ngờ nghệch trong gió.
Chẳng là vừa mới nãy, một tên nào đó vỗ ngực tự xưng mình là anh em với long vương, bạn thân với thuồng luồng, bảo thiếu nữ cứ chuẩn bị rổ để mà đựng cá.
Thế nhưng giờ đây, tên nào đó ấy chỉ có thể là đồng loại của Hầu Ca.
“Dẹp!”
Trần Nhất Sinh thẹn quá hoá giận, nổi giận đùng đùng ném mạnh chiếc xiên trong tay.
Một sát na, thêm một tiếng “vút” xé gió nữa truyền đến, chiếc xiên dựng thẳng dưới con suối, thân tre rung rung.
Đột nhiên…
“Òng ọc”
Bọt nước nổi lên, mặt nước xao động, thấp thoáng một cái đuôi màu đen giãy đành đạch.
Trần Nhất Sinh ngơ ngác trong thoáng chốc, vội vác cái xác ướt nhẹp tiến đến gần.
Bấy giờ, ngọn xiên nhọn ghim một con cá, mí mắt thiếu niên trực nhảy.
Hắn quay người, tịch mịch để lại một tiếng thở dài:
“Thần công nhất kích tất sát mà bổn toạ tu luyện mười năm nay, cũng coi như có một chút thành tựu.”
"..."
Trần Nhất Sinh cầm con cá về, giơ cao nó, vẻ mặt đắc chí:
“Bữa trưa của chúng ta thế là xong!”
Con cá trong tay thiếu niên, chỉ có thể nói là trong gia tộc cá thuộc dòng cháu chắt.
Đừng nói là cho người ăn, dù là quăng cho con mèo thì nó cũng nhếch ria mép, ngoảnh đuôi rời đi.
Vương Diệu Chân gật đầu:
“Ta đi nhóm lửa.”
“Con cá này nhỏ quá! Ăn sao đủ?”
Trần Nhất Sinh xoa xoa cầm, do dự:
“Ta có nên xiên thêm một con nữa không?”
Đây là dự định của một tên vừa tốn cả canh giờ chỉ để xiên một con cá nhỏ.
Nếu như để cho tên ấy đi xiên tiếp, có lẽ… ăn trưa sẽ thành ăn tối…
“Sột soạt”
Trần Nhất Sinh vừa định xách xiên, bất chợt một tiếng động nhỏ vang trong tai. Hắn vô thức dời ánh nhìn.
Tại một lùm cỏ um tùm gần đó, cỏ dại động đậy mấy cái, thình lình một cái đầu nhỏ chui ra.
Nó nhìn thiếu niên, thiếu niên nhìn nó.
Bốn con mắt va vào nhau, đắm đuối.
“Cục tác”
“Hô”
Một ngọn gió thổi qua, Trần Nhất Sinh vứt xiên tre, mặt treo một nụ cười sáng chói, quay sang nhìn thiếu nữ:
“Ngươi có muốn đổi thực đơn không?”
"..."
“Xèo xèo”
Ngọn lửa ngùn ngụt.
Vương Diệu Chân đặt nhánh củi nhỏ vào đống lửa trại.
Ở trên đống lửa vắt ngang một xiên cá nướng.
Nàng nướng cá, nhưng ánh mắt thì cứ rơi trên người thiếu niên ngồi cạnh.
Hắn lúc này vừa vặt lông gà xong, thuận tay gói ghém con gà rừng nhẵn nhụi vào một chiếc lá xanh to.
Trần Nhất Sinh thò tay xuống dòng nước, quấy quấy mấy cái, nước trong nháy mắt trở nên đục ngầu.
Hắn nhấc tay, những ngón tay đã đen thui, đang cầm một nắm bùn nhão nhẹt.
Dưới ánh nhìn chăm chú từ thiếu nữ, thiếu niên cặm cụi xoa xoa bùn, con gà vốn dĩ được gói trong lá xanh, nhanh chóng được nhuộm màu đen.
Nàng tò mò: “Ngươi đang làm gì?”
Trần Nhất Sinh vừa thoa, vừa đáp:
“Món gia truyền.”
Vương Diệu Chân tức thì thích thú, đôi con ngươi trong trẻo nhìn tay thiếu niên.
Nàng đã sớm quen với việc Trần Nhất Sinh thi thoảng mang ra những món ăn lạ lẫm, Hoàng An Thành thậm chí chưa từng nghe qua.
Mì gà tiềm, phở, lẩu,…
Bây giờ sắp sửa thêm một món nữa đăng tràng, sẽ là gì đây?
Trần Nhất Sinh đập đập quả cầu bùn, thoáng chốc nó tròn vo.
Hắn ngắm nghía một chốc, nhẹ nhàng đặt con gà bọc bùn vào trong đống lửa đang cháy to.
Ngọn lửa đỏ nhấn chìm quả cầu đen, sức nóng rất nhanh làm nó cứng lại, dần dần đổi sắc.
Trần Nhất Sinh rửa tay, cười nói:
“Ở trong rừng thiếu thốn gia vị, nên chỉ có thể dùng cách gia truyền mà thôi!”
“...”
Thời gian thắm thoắt trôi qua, dường như chỉ có tiếng suối rả rích là miên man vô tận.
Đống lửa trại cũng sắp tàn, than đỏ vang lên những tiếng nổ “tách tách”.
Trong tro đen dần lộ ra một cục đất nung xù xì, màu đỏ au.
Trần Nhất Sinh dùng que củi nhích cục đất nung ra.
Hắn gõ mạnh vài cái.
Đất nứt ra, lá quấn gà đã ngả màu vàng sẫm.
Trong đó thấp thoáng một con gà nướng vàng um.
Một làn khói trắng mỏng manh toả ra, mang theo mùi thơm phưng phức của thịt nướng.
Thiếu nữ nhíu nhíu mũi ngọc.
Trần Nhất Sinh đặt con gà trên tảng đá, vặt một chiếc đùi gà vàng rượm, quơ quơ nó trước mặt nàng:
“Xin mời thưởng thức món… ừm, gà ăn mày.”
“Gà ăn mày?”
Vương Diệu Chân ngẩn ngơ, rất nhanh lộ ra vẻ dở khóc dở cười.
Trần đời này, những món nàng ăn đều được gọi với những danh tự sang trọng và mỹ miều.
Đây… có lẽ là lần đầu tiên nàng nghe qua một món ăn mà chỉ cần cái tên thôi, đã đủ nghèo mạt rệp.
“Nhất Sinh, tên món này là do ngươi đặt?”
Trần Nhất Sinh lắc lắc đầu, đáp:
“Món này do một tên ăn mày vô tình sáng tạo ra, nên gọi là gà ăn mày!”
“Tên gọi cũng thật là thú vị!”
Nghĩ lại, từ quá trình cho đến cách nấu nướng, gọi món này là gà ăn mày cũng xác đáng.
Vương Diệu Chân che miệng cười duyên, nhận chiếc đùi gà vàng ươm trong tay thiếu niên.
Miệng nhỏ của nàng mở ra, nhẹ cắn một miếng thịt nóng.
Rõ ràng là chẳng tẩm ướp gia vị nào, nhưng có một vị ngọt nhẹ tan trên đầu lưỡi thiếu nữ.
Thịt gà thơm lừng, xen lẫn với mùi thơm của đất, của lá, và của tro.
Ánh mắt thiếu nữ sáng ngời, tiếp tục cắn thêm một miếng.
Trần Nhất Sinh cất tiếng:
“Thấy sao?”
"Rất có ý tứ nha!"
Vương Diệu Chân thích ý gật gù.
Mùi vị của món này thoạt nhìn đơn giản, nhưng có một phong vị rất riêng.
Đi cùng với cái tên thú vị, mang đến một cảm giác rất mới mẻ so với những món nàng từng ăn trước đó.
Đôi con ngươi của thiếu nữ đảo một vòng, vặt cái đùi gà còn lại, giơ nó trước mặt thiếu niên:
“Món ngon thì nên ăn cùng nhau. Đây, ngươi một cái đi!”
“Cung kính không bằng tuân mệnh!”
Trần Nhất Sinh dang tay cười, nhận đùi gà.
Tiếng suối róc rách, rừng gió rì rầm. Thiếu niên và thiếu nữ cứ như vậy giữa rừng thẳm thưởng thức mỹ thực.
Nắng trưa rọi trên vai, nhưng dường như chưa có ai nhận ra.
Âm suối reo như tiếng đàn du dương, tàn lửa đỏ nhấp nháy, cổ thụ rạp bóng râm.