Nhất Sinh Tiêu Dao
Vừa rời cổng tĩnh viện, thiếu nữ rất tự nhiên thả tay của thiếu niên.
Ánh mắt nàng nhìn chung quanh, thú vị:
“Hôm nay nên đi dạo ở đâu?”
Bên cạnh, toàn thân thiếu niên xám xịt, sắc mặt tối tăm, miệng thì thào:
“Toang! Toang rồi!”
Đâu là cách tự tìm đường chết nhanh nhất?
Trong tầm mắt Trần Nhất Sinh giờ đây, xa xa dưới một góc cây, một gã mặc áo choàng đen, cầm lưỡi hái đang ngoắc ngoắc ngón tay.
Một thiếu nữ thân mật nắm tay nam nhân ngay trước mặt mẹ mình, có khác nào mạnh miệng tuyên ngôn giữa chúng ta có điều ám muội?
Tưởng tượng tới viễn cảnh, Trần Thái Văn ở trái, gia chủ Vương Gia ở phải, hắn nằm giữa mặc người tùng xẻo, vẻ mặt càng tái.
Nếu như từ đầu ta nghe cổ nhân dạy dỗ, chuyên tâm cầu đạo, tránh xa nữ sắc, cũng đâu đến nỗi ra cớ sự này?
Đối diện, thiếu niên lộ ra dáng vẻ mất hồn mất vía, Vương Diệu Chân tức cười:
“Đừng sợ. Tiểu nữ cũng đâu có ăn thịt công tử?”
“Ngươi tiện tay góp cây củi to nhất để thiêu sống ta mà thôi!”
Trần Nhất Sinh oán thầm một tiếng, giọng não nề:
“Tiểu thư cứ như vậy mà đi, bá mẫu ở trong ấy thì sao?”
“Mẫu thân chán thì sẽ tự rời đi.”
Vương Diệu Chân thản nhiên đáp.
Đoạn, nàng lộ ra vẻ ngượng ngùng, đôi mi rung rung:
“Công tử cũng thấy rồi, nơi ở của tiểu nữ đã mất, gia tộc cũng chẳng về được.”
Nàng nâng tà váy, nhẹ cúi người thi lễ:
“Rất mong công tử sẽ thương tình chứa chấp phận nữ nhi liễu yếu đào tơ.”
“Haha”
Trần Nhất Sinh cười mỉa:
“Đường đường là đại tiểu thư của đệ nhất gia tộc, cũng cần một tên thường dân quèn như ta chứa chấp sao?”
“Thường ngày là vậy.”
Đôi con ngươi thiếu nữ rưng rưng, âm thanh xen lẫn một tia nức nở:
“Chỉ là mẫu thân đã đuổi tiểu nữ. Thế nên tiểu nữ đành nương tựa vào người quen của mình.”
Nàng mở to đôi mắt ngập nước:
“Chẳng lẽ công tử cũng muốn xua đuổi tiểu nữ?”
Nhìn thiếu nữ điềm đạm đáng yêu, dù thừa rõ tiểu yêu tinh đang giả trang, nội tâm Trần Nhất Sinh vẫn dập dờn từng con sóng nhỏ.
Hắn vội vã dời tầm mắt, thầm mắng mình một tiếng thiếu tiền đồ, ngoài mặt đáp:
“Vậy tiểu thư muốn cái gì?”
Vương Diệu Chân cười nheo mắt:
“Hôm nay, công tử chỉ cần đi dạo với tiểu nữ là được.”
“Tiểu thư muốn mang ta ra làm tấm mộc?”
Trần Nhất Sinh nghiêng đầu, nở nụ cười méo xếch.
Trong truyện, thường xuyên có tình tiết nữ chính dùng tấm mộc là nam chính để chọc tức phản diện.
Hắn đọc chỉ có thể cảm thán tên nam chính số đỏ, chẳng cần làm gì mà mỹ nhân đã chủ động ôm ấp.
Thế nhưng giờ đây…
May mắn đâu?
Sung sướng đâu?
Trần Nhất Sinh chỉ thấy ưu thương nhàn nhạt, trước mắt là vực sâu thăm thẳm, gã áo đen dưới đó tiếp tục vẫy tay.
Hắn vô lực rũ xuống vai, vẻ mặt chán chường:
“Tiểu thư nghĩ cái trò này sẽ có tác dụng với mẫu thân của ngươi?”
“Nếu mẫu thân dễ dàng nói chuyện như thế, tiểu nữ đã chẳng ở nơi này.”
Vương Diệu Chân nháy mắt:
“Thế nhưng, cứ để nàng nhìn rõ lập trường của tiểu nữ nha! Công tử thấy thế nào?”
Trần Nhất Sinh giơ tay nâng trán, ngửa cổ nhìn trời xanh:
“Ta từ chối được không?”
“Tiểu nữ e rằng là không.”
Thiếu nữ nhoẻn miệng cười.
“Vậy sao?”
Trần Nhất Sinh cúi thấp đầu, chẳng nhìn rõ vẻ mặt, nhưng từ đôi vai đang run run, cho thấy trong lòng là bao nhiêu sóng gió.
Thấy cảnh này, Vương Diệu Chân cũng có chút chẳng nỡ, vừa định mở miệng trấn an đôi câu.
Đột nhiên…
Thình lình một cánh tay vươn ra, tóm được ngọc thủ của nàng.
Nụ cười của thiếu nữ ngưng trệ.
Nàng theo phản xạ rụt tay, nhưng vô ích, năm đầu ngón tay hữu lực ấy đã đan vào ngón tay của nàng.
Một cảm giác ấm áp truyền đến, thiếu nữ ngỡ ngàng, thẹn thùng, bối rối…
Vỏn vẹn trong tích tắc, cảm xúc ngổn ngang, tâm trí trống rỗng.
Trong tầm mắt chỉ còn lại nụ cười xấu xa của thiếu niên:
“Nếu tiểu thư đã có nhã ý…”
Trần Nhất Sinh vừa nói, vừa ra sức siết chặt tay thiếu nữ, tránh cho nàng rút ra.
“... ta cung kính không bằng tuân mệnh!”
Một ngày này, nằm sấp cũng trúng tên, nội tâm từ sớm đã tích tụ oán niệm ngập trời.
Bây giờ tới nước này, chối được sao?
Thôi chết thì chết đi!
Dù ta có chết, xuống âm tào địa phủ cũng có thể nói khoác với đám ngưu đầu mã diện, đại ca chết vì mỹ nhân.
Xứng danh là nhất sinh phong lưu!
Trong ánh mắt ngây ngẩn của thiếu nữ, Trần Nhất Sinh nhe răng cười, mạnh mẽ lôi nàng rời đi.
"..."
Trời xanh mát mẻ, tiếng suối reo vang.
Nước suối trong vắt đến độ nhìn thấy những con cá tung tăng.
Xa xa, một vách đá cao ngất dựng đứng. Nước đổ xuống như một tấm dải lụa mềm mại, “rì rào” thanh vang, vẽ nên từng vệt sóng gợn trên mặt suối.
Muôn ngàn giọt nước tung toé tắm mình trong ánh mai, tựa những viên trân châu mỹ lệ tỏa sắc.
Trần Nhất Sinh đứng tại một tảng cự thạch ven suối, vươn người đón gió mát, vẻ mặt thư thái.
Hắn ru rú trong tiệm thuốc cả một tuần ròng rã, lúc này ra ngoài tiếp xúc với thiên nhiên thanh mát, tâm tình ngột ngạt cũng nhẹ nhõm rất nhiều.
Trong lúc một người đang thích ý vươn vai, tại một tảng đá gần đó, một người thẫn thờ nhìn tay của mình.
Trên tay, dấu vết ngón tay thiếu niên còn in rõ, Vương Diệu Chân cắn cắn môi, gương mặt trắng ngần thoáng qua một vệt đỏ ửng.
Tên vô lại ấy vậy mà dám nắm tay của nàng suốt cả một đường đến nơi này, thiếu nữ nghĩ lại chỉ cảm thấy vừa thẹn vừa giận.
Rõ ràng, trước đó nàng chủ động nắm tay đối phương, tâm trạng ngay cả nửa điểm gợn sóng cũng chẳng có.
Thế mà thiếu niên nắm ngược lại, vì cớ gì lạ lẫm đến như vậy?
Thiếu nữ đang miên man, chợt một giọng nói vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng:
“Tiểu thư đang nghĩ gì sao?”
Trong tầm mắt, vẫn với gương mặt đáng ăn đòn ấy, vẫn với nụ cười xấu xa ấy, Vương Diệu Chân cố nén xúc động tặng vào trên đó một quyền.
Dù sao, nàng cũng là người mang Trần Nhất Sinh vào rắc rối. Đối phương là nạn nhân, nên chỉ có thể nhịn xuống ý định mê người này.
Bất đắc dĩ, thiếu nữ đành trừng mắt.
Đáng tiếc, cái trừng mắt này e rằng đến cả một đứa trẻ sơ sinh cũng chẳng dọa nỗi, thiếu niên càng cười tươi tắn, nàng giận dỗi dời tầm mắt.
Nhìn xung quanh, nơi này rừng cây rậm rạp, núi non trùng điệp, Vương Diệu Chân cổ quái:
“Công tử dẫn tiểu nữ đến nơi này làm gì?”
“Hửm?”
Trần Nhất Sinh tỏ ra ngạc nhiên:
“Tiểu thư nói muốn ra ngoài đi dạo mà!”
“Xác thực là tiểu nữ muốn ra ngoài…”
Mí mắt thiếu nữ nhảy một cái: “… nhưng cũng đâu có nói là sẽ vào rừng?”
Trần Nhất Sinh cười tít mắt:
“Tiểu thư từ nhỏ sống trong thành, dạo trong đó thì có gì thú vị nữa chứ? Ra ngoài này sẽ mang lại nhiều điều mới mẻ hơn, chẳng phải sao?”
Hắn vừa nói, trong lòng vừa thầm vuốt một vệt mồ hôi lạnh.
Hồng nhan họa thủy!
Đây là điều đã được chứng minh.
Một lần đó, nàng chỉ cần lộ diện ngắn ngủi, cả con đường tắc nghẽn, người người oanh động.
Dẫu cho mười lá gan Trần Nhất Sinh cũng chẳng dám cùng nàng ra đường.
Đến chừng đó, một đồn mười, mười đồn một trăm, đến tai Trần Gia… đến tai Vương Gia…
Vì mạng nhỏ, Trần Nhất Sinh chỉ đành tung ra hạ sách này.
Dù cho trong mắt người ngoài xem ra, cô nam quả nữ vào rừng sẽ càng thêm mờ ám.
“Công tử thật là chu đáo.”
Vương Diệu Chân thâm ý nhìn thiếu niên.
“Haha”
Trần Nhất Sinh vỗ vỗ ngực, cười to:
“Ta trước giờ đều rất chu đáo mà!”
Hắn thật ra an tâm nhất là an nguy của nàng.
Nơi đây tuy là rừng rậm nhưng ở gần thành, yêu thú, sơn tặc,… đã sớm tuyệt diệt.
Huống chi trong tình cảnh xấu nhất, nàng là ai?
Nữ nhi của gia chủ à nha!
Tuỳ tiện ném ra vài món pháp bảo hộ thân, hoặc gọi trưởng lão, lão tổ trong nhà.
Yêu thú gặp nàng thì tốt nhất nên tránh đi đường vòng, miễn cho mất mạng oan uổng.
Vương Diệu Chân cong môi son:
“Được thôi, quyết định là nằm ở công tử.”
Nàng nghĩ nghĩ một chốc, giọng nói ôn nhu vang lên:
“Nếu đã ra tới ngoài này, xưng công tử và tiểu nữ cũng có chút rườm rà…”
Đôi mắt thiếu nữ thấp thoáng ánh sáng:
“Chúng ta gọi nhau bằng tên thật, được không?”
Trần Nhất Sinh sững người, rất nhanh gật đầu cười:
“Được, Diệu Chân!”
“Tốt! Nhất Sinh!”
"..."
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com