Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 85: Y như đúc



“Bá mẫu, chào buổi sáng.”

Theo câu nói này, gian phòng nhỏ thoáng chốc trở nên quỷ dị.

Một tên thiếu niên đứng thẳng người, một nữ tử nhàn nhã uống trà, và một thiếu nữ nhíu nhẹ mày.

Ba người, nhưng chẳng có tiếng động nào, yên ắng dị thường.

Mãi cho đến…

Nữ tử đặt tách trà xuống, phá vỡ yên tĩnh:

“Thiếp thân thích ngươi gọi tỷ tỷ hơn là bá mẫu.”

Vương Diệu Chân nhìn qua Trần Nhất Sinh một thoáng, rồi dừng lại trên người nữ tử:

“Mẫu thân, sao ngươi đến nơi này?”

“Thiếp thân đến thăm nữ nhi của mình, chẳng được sao?”

Vương phu nhân thản nhiên đáp, tiếp đó ý vị thâm trường nở nụ cười:

“Nhờ vậy nên mới gặp được vài thứ thú vị nha.”

Nghe vậy, Trần Nhất Sinh vội cúi thấp đầu, dường như muốn tránh né tầm mắt của nữ tử.

Thú vị?

Hắn lệ tuôn từng dòng trong lòng.

Ai có ngờ được vị mỹ nhân trẻ trung này là mẹ của Vương Diệu Chân?

Nghĩ đến từ nãy giờ vô tư vô ưu nói chuyện với nàng, một luồng lãnh ý chạy dọc sống lưng, toàn thân Trần Nhất Sinh lạnh toát.

May mắn, thường ngày cái miệng tiện tác quái, nhưng sáng nay đột nhiên nó im lìm, cứ tưởng là nó phản chủ, giờ đây mới sáng tỏ là đang cứu mạng chủ nhân.

Vương phu nhân chậm rãi đứng dậy, đến trước mặt thiếu nữ, giọng điệu nhàn nhạt:

“Ngươi về gia tộc nhưng chẳng thèm tới chào thiếp thân một tiếng? Thật sự cho rằng mình đủ lông đủ cánh rồi sao?”

Vương Diệu Chân rũ xuống mi mắt:

“Ở tại gia tộc, nữ nhi dĩ nhiên đâu dám bay loạn.”

“Về nhà ngay.”

Trong giọng nói của nữ tử, từng chữ đều nhẹ như thanh, nhưng ý cứng như thép:

“Một thục nữ đoan trang sẽ ở nơi vắng vẻ này sao?”

“Nữ nhi sẽ về…”

Trên môi thiếu nữ vẽ nên một đường cong nho nhỏ: “…chỉ là chưa đến lúc. Nếu như…”

“Đừng mang ra việc đó.”

Vương phu nhân trực tiếp xen ngang.

Đôi con ngươi thanh tịnh của nàng rơi trên người nữ nhi, chẳng mảy may nảy sinh dao động:

“Hôn ước đã được các đại nhân trong gia tộc quyết định. Đợi thêm mấy năm nữa, chúng ta sẽ tổ chức cho ngươi một hôn lễ linh đình. Cứ vậy mà định.”

Vương Diệu Chân nhẹ giọng đáp:

“Nữ nhi không thích Trần Thái Văn, càng không muốn cưới hắn.”

Đoạn, nàng nở nụ cười tủm tỉm:

“Nếu các trưởng lão nôn cưới đến vậy, trong nhà họ có nữ nhi, cháu gái nào không? Đến chừng ấy nữ nhi sẽ thành tâm chúc phúc cho đôi uyên ương.”

“Tình cảm có thể từ từ vung đắp.”

Vương phu nhân nói tiếp:

“Thái Văn nho nhã ổn trọng, chỉ mười mấy tuổi đã quán xuyến đại sự ở Trần Gia. Hơn nữa thiên tư cũng rất tốt, có thể xem là đệ nhất thiếu niên thiên tài ở tòa thành này.”

“Trần Gia tuy rằng thua Vương Gia, nhưng cũng tính là đại gia tộc, môn đăng hộ đối với chúng ta. Thiếp thân tìm cho ngươi một tướng công tốt như vậy, ngươi đáng lẽ nên ngoan ngoãn tiếp nhận.”

“Đây là chủ ý của các trưởng lão…”

Vương Diệu Chân trầm mặc:

“… hay là của mẫu thân?”

Vương phu nhân nhún vai:

“Đám lão già ấy muốn gửi ngươi vào cung. Thế nhưng thiếp thân cho rằng trong cung lạnh lẽo, cái thế giới người ăn thịt người đó chẳng thích hợp với ngươi, nên mới cố ý tìm một hôn sự ở gần.”

“Sau này, dù có uỷ khuất, thiếp thân cũng có thể đứng ra làm chủ cho ngươi.”

Âm thanh của nàng mềm xuống.

Vương Diệu Chân cau mày:

“Nếu nữ nhi từ chối thì sao?”

“Từ xưa đến nay, phụ mẫu đặt ở đâu, con ngồi đó, nào có chuyện nhi nữ được phép cãi lời?”

Vương phu nhân cũng cau mày.

Vương Diệu Chân nheo mắt phượng:

“Nữ nhi từng nghe qua một cố sự, nói về một thiếu nữ từng chống đối phụ thân để đến với ý trung nhân. Mẫu thân, điều này có tính là cãi lời phụ mẫu?”

Vương phu nhân đang lộ vẻ mặt cứng rắn, thoáng chốc đổi sắc.

Nàng xụ mặt, giọng trầm xuống:

“Ai nói với ngươi chuyện này?”

“Tứ thúc.”

Đôi con ngươi của thiếu nữ óng ánh một tia ánh sáng, nở nụ cười:

“Năm đó ông ngoại và thành chủ vốn dĩ có xích mích từ trước, song phương gia tộc ra sức cấm cản. Vậy mà cũng có người thề sống thề chết, đánh ngã cả đoàn hộ vệ để về với phụ thân.”

Nàng tấm tắc:

“Tứ thúc nói, năm đó ông ngoại dẫn quân đến Hoàng An Thành. Đại trưởng lão cũng đã quy động tất cả cảnh vệ tòa thành, suýt chút nổ ra chiến tranh. May mắn là nhờ có thánh thượng ra mặt, nên mới tránh được một trận đại chiến.”

Ý cười trên môi thiếu nữ càng đậm, ánh mắt thoáng qua một vệt tinh quái:

“Nữ nhi thiết nghĩ cần giữ gìn truyền thống tốt đẹp của gia đình à nha.”

“Cái lão già chết tiệt ấy!”

Vương phu nhân nghiến nghiến răng ngà, giậm giậm chân:

“Đợi thiếp thân về gia tộc rồi, nhất định sẽ nhổ râu của lão!”

Nhận thấy tiếu ý từ trong ánh mắt của nữ nhi, nàng nhất thời thẹn quá hóa giận:

“Thiếp thân muốn ngươi về ngay tức khắc!”

“Nếu như mẫu thân muốn nữ nhi cưới Trần Thái Văn…”

Vương Diệu Chân lùi lại, đôi tay ngọc chắp sau lưng, nhẹ ngã người đến trước:

“… nữ nhi sẽ ở chỗ này.”

“Ngươi muốn chống đối với thiếp thân?”

Vương phu nhân nở nụ cười, một nụ cười mỹ lệ, nhưng sâu trong con ngươi chẳng có nổi nửa điểm ý cười.

“Nữ nhi muốn tỏ rõ lập trường của mình!”

Vương Diệu Chân thu liễm nụ cười, ngẩng đầu đối mặt với mẫu thân.

Một thiếu nữ và một nữ tử đứng đối diện nhau.

Hai người dung mạo giống nhau như đúc, thần thái như đúc, thậm chí trang sức trên người cũng giống nhau như đúc.

Có chăng là nữ tử cao hơn, đang dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, thiếu nữ thì thấp hơn, đang ngước mặt nhìn lên.

Thời gian trôi, mắt của cả hai dần nheo lại, nóng qua từng giây, căng thẳng tăng cao.

Đúng lúc này…

“À ừm…”

Một giọng nói ấp úng vang lên.

Hai người cùng một động tác, đồng loạt quay đầu, dời ánh mắt ngột ngạt đến trên người chủ nhân giọng nói.

Một giọt mồ hôi lạnh rơi trên trán Trần Nhất Sinh.

Hắn cảm nhận mùi thuốc súng quanh quẩn nơi chóp mũi, nở nụ cười gượng gạo, yếu ớt giơ tách trà:

“Bá mẫu, tiểu thư, uống trà nhé?”

Từ nãy đến giờ, Trần Nhất Sinh chỉ ước giá như sự tồn tại của mình sánh ngang một con ruồi, con muỗi.

Tốt nhất thì… đừng ai quan tâm đến ta.

Thế nhưng nội dung câu chuyện càng ngày càng xa, thậm chí thấp thoáng đã có một vài bí mật động trời được tiết lộ.

Biết nhiều dễ đột tử, ngu si hưởng thái bình.

Hắn vì mạng nhỏ của mình, đành nhắm mắt cắt ngang.

Trông thấy nụ cười cứng ngắc của thiếu niên, một lần nữa, cùng một động tác, mẫu nữ lúng túng nhìn đi nơi khác.

Mải mê tranh cãi thế mà quên mất có ngoại nhân ở đây.

Vương phu nhân hắng giọng:

“Tóm lại là, về gia tộc ngay cho thiếp thân! Bằng không đừng trách thiếp thân đập nát chỗ này!”

Trần Nhất Sinh cúi gằm mặt.

Bá mẫu à, ngươi muốn đập nát chỗ này thì xin cứ tự nhiên, cớ sao vừa nói vừa nhìn qua ta?

Ta… rốt cuộc là có tội tình gì?

Thiếu nữ mím môi.

Với tính cách của mẫu thân, e rằng chỉ cần nói thêm một câu phật ý nàng nữa, toà cổ viện này sẽ thành bình địa.

Những tháng ngày tá túc nơi đây, trải qua nhiều chuyện, thiếu nữ đã sớm có cảm tình với nơi này, cũng chẳng nguyện ý nhìn nó sụp đổ.

Thế nhưng, nhượng bộ sao?

Ngay thời điểm nan giải, một tia tinh quang thoáng qua. Vương Diệu Chân nở nụ cười, nhẹ gật đầu:

“Nữ nhi sẽ ngoan ngoãn tuân lời mẫu thân…”

Dừng một nhịp, nụ cười trên môi thiếu nữ càng rạng rỡ:

“… thế nhưng, nữ nhi chỉ có thể về gia tộc vào ngày mai.”

“Vì sao đến mai mới về?”

Vương phu nhân nhướng mày liễu.

“Đó là vì…”

Một cái chớp mắt, thiếu nữ đã xuất hiện ngay cạnh Trần Nhất Sinh.

Thêm một cái chớp mắt, ngọc thủ trắng ngần của nàng vươn ra, ngọt ngào:

“… nữ nhi muốn cùng Trần công tử ra ngoài đi dạo!”

Trần Nhất Sinh ngây ngốc, cúi đầu nhìn năm ngón tay tinh xảo an vị trên tay của mình.

“Đùng” một tiếng, bản năng sinh tồn điên cuồng gào thét.

Hắn tái mét cả gương mặt, giọng run run:

“Tiểu… tiểu thư…”

Đáp lại là một tiếng cười ưu nhã từ thiếu nữ:

“Trần công tử, quấy rầy rồi.”

“Tiểu thư… đừng… đừng manh động…”

“Tiểu thư… tha cho ta…”

“Bá mẫu… cứu… cứu…”

“Cạch”

Cửa đóng.

Tiếng la thất thanh của thiếu niên văng vẳng ngoài sân, Vương phu nhân trầm mặc.

“Răng rắc”

Một tiếng nứt vỡ vang lên.

Trên tường, vết nứt chằng chịt loang ra.

Tủ sách rung rung, sách rơi lả tả.

Tách trà vỡ thành muôn ngàn mảnh vụn.

Một gian thư phòng thanh nhã, thoáng chốc trở nên tàn tạ, dường như sụp đổ.

Bàn ghế đã gãy.

Trần nhà rơi xuống.

Tường sắp vỡ tan.

Thế nhưng, sức nặng đột ngột tản đi, gian phòng may mắn thoát được cảnh vụn nát.

Bấy giờ, một tiếng thở dài nhẹ vang:

“Thiệt là…”

“... cái tính nết này, giống ai thế chẳng biết?”

"..."