Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 84: Tỷ tỷ sẽ ngại



Đối diện, thiếu niên trợn mắt ngoác mồm, nữ tử cũng chẳng có vẻ ngại ngùng, trái lại đôi con ngươi thanh tịnh thẳng tắp nhìn:

“Ngươi nhìn như vậy, thiếp thân sẽ ngại.”

Từ trong trạng thái ngơ ngác, Trần Nhất Sinh giật mình.

Dung nhan nữ tử tuyệt lệ vô song, nhưng nếu chỉ có vậy, cùng lắm chỉ trợn mắt, nhưng ngoác mồm là vì…

Nàng…

Tại sao nàng giống Vương Diệu Chân đến vậy?

Hắn ấp úng cực độ:

“Vị tỷ tỷ này… ngươi là?”

Nữ tử vuốt vuốt cằm, tỏ vẻ trầm tư:

“Ngươi nghĩ thiếp thân là ai?”

Trần Nhất Sinh nuốt một ngụm nước bọt, cẩn trọng:

“Ngươi là… tỷ tỷ của Vương tiểu thư?”

“Tỷ tỷ?”

Nữ tử ngẩn người một sát na, nhưng rất nhanh lộ ra nụ cười mỹ lệ, gật nhẹ đầu:

“Đúng, thiếp thân là tỷ tỷ của Tiểu Chân.”

Trần Nhất Sinh ưỡn ngực, sống lưng thẳng tắp, nghiêm trang:

“Ta là Trần Nhất Sinh, là… ừm, bằng hữu của Vương tiểu thư. Xin ra mắt tỷ tỷ!”

“Trần?”

Nữ tử nhướng mày liễu, ánh mắt nhất thời rơi trên người thiếu niên, mang theo một tia ý vị.

Dưới ánh mắt này, Trần Nhất Sinh chỉ cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới như bị nhìn thấu.

Hắn cầm cự vỏn vẹn mười giây, rốt cuộc ngồi dậy, cười xòa:

“Ahaha, sáng nay thời tiết thật là đẹp, nên ta muốn ghé qua nơi này uống một tách trà. Bây giờ trà cũng đã uống xong…”

Trần Nhất Sinh ôm quyền, lễ độ nói::

“Ta xin cáo từ, miễn cho quấy rầy nơi an tĩnh của tỷ tỷ và tiểu thư.”

Hắn vừa nói xong, “vèo” một tiếng, thục mạng xông về đại môn, thậm chí linh lực trong người cũng được điều động, tốc độ nhanh như gió.

Trong đầu chỉ có duy nhất một ý niệm, tẩu vi thượng sách.

Mắt thấy cánh cửa mở toang cách mình ngày một gần, Trần Nhất Sinh mừng rỡ…

Ấy vậy mà đầu ngón chân vừa chạm vào ngưỡng cửa, cả người Trần Nhất Sinh đột ngột cứng ngắc, vẻ mừng rỡ ngưng trệ.

Từ đằng sau, cảm giác nhàn nhạt nguy hiểm vờn qua sau gáy.

Một giây trước, linh lực nhốn nháo.

Một giây sau, linh lực tựa như một con thú nhỏ nhát cấy trốn mất tăm, mặc xác sống chết của chủ nhân nó.

Hắn cứ như vậy trù trừ ngay trước vạch cửa.

Bước chân nâng rồi đặt xuống, đặt xuống rồi nâng, mãi một lúc lâu sau đó, một thốn cũng chẳng nhích nổi.

Ngoài trời, ngọn gió lạnh thoảng qua, ống tay áo thiếu niên rung rung.

Hắn xoay người, vai rũ xuống thấp, nhận mệnh quay trở về.

Nữ tử ưu nhã ngồi trên ghế, nhoẻn miệng, tay nâng ấm trà:

“Ngươi muốn uống trà nữa sao?”

Trần Nhất Sinh ngại ngùng cười:

“Ngoài trời nắng quá, ta sợ rằng ra ngoài giờ này sẽ say nắng, nên muốn xin tỷ tỷ tá túc lại nơi này một lát. Đợi trời mát sẽ rời đi.”

Nữ tử rót một tách trà, tự mình thưởng thức, đáp:

“Cứ tự nhiên.”

“Quấy rầy tỷ tỷ rồi.”

Trần Nhất Sinh cẩn thận ngồi xuống một chiếc ghế ở cạnh.

Thời gian từ từ trôi, nơi này yên tĩnh dị thường, có chăng thi thoảng ngoài cửa sổ truyền tới tiếng chim thánh thót.

Hai người cách nhau một chiếc bàn, nhưng cảm tưởng như một vòng thế giới.

Một người ung dung uống trà.

Một người ngồi thẳng tắp, tay chống trên đùi, cúi thấp đầu, tựa như một tiểu tức phụ vừa ra mắt nhà chồng.

“Nói! Nói cái gì đó mau!”

Ngoài mặt yên tĩnh, nội tâm Trần Nhất Sinh sấm động cuồng minh.

Hắn điên cuồng vắt óc tìm chủ đề, từ chính luận xã tắc cho đến an ninh quốc gia.

Thế nhưng dù trong đầu là vạn ngữ thiên thư, giờ phút này sợi dây thần kinh nối tới miệng dường như đứt đoạn, nửa chữ cũng ậm ừ.

Mãi cho đến mấy tách trà sau, nắm tay đang ghì chặt trên quần dần nhả ra, Trần Nhất Sinh thình lình ngẩng đầu, nghiêm trọng:

“Tỷ tỷ, ngươi… ăn cơm chưa?”

“Vù vù”

Theo câu nói này, trên đỉnh tuyết sơn vốn dĩ lạnh lẽo, nay càng giá rét.

Hắn chỉ hận chẳng thể tự tát vào miệng mình một cái đau điếng. Tại sao có thể thở ra một câu ngu ngốc như vậy cơ chứ?

Ấy thế mà, nữ tử ngoài ý muốn tỏ ra nghiêm túc, gật đầu:

“Thiếp thân ăn rồi. Ngươi thì sao?”

“Ta cũng ăn rồi.”

Trần Nhất Sinh nhanh nhảu đáp, rồi ngạc nhiên thốt lên:

“Oa, vậy là ta với tỷ tỷ đều ăn cơm rồi sao? Thật là trùng hợp nha! Hahaha…”

“Ha…ha…”

Tiếng cười ngày một nhỏ dần, nhỏ dần, sau cùng chỉ chủ nhân của nó mới nghe thấy.

Trần Nhất Sinh cúi rạp, đầu xem chừng là vuông góc với mặt đất.

Mùa thu vừa trôi qua một nửa, mùa đông đã đến.

Bấy giờ, nữ tử đặt tách trà xuống, cất giọng:

“Trần… công tử, ngươi và Tiểu Chân nhà ta quen nhau như thế nào?”

Trần Nhất Sinh ngẩng mặt, vô thức nhớ đến một đêm gió tuyết xa xa, yếu ớt đáp:

“Ta tình cờ gặp tiểu thư… ta mời nàng ăn… thế là chúng ta quen nhau…”

“Đơn giản thế thôi?” Nữ tử sửng sốt.

Trần Nhất Sinh thận trọng: “Có lẽ là vậy?”

Nữ tử nghĩ nghĩ một thoáng, gật gù:

“Xác thực đúng là giống với phong cách của nàng.”

Nàng nghiêng đầu nhìn qua thiếu niên, trong đôi mắt thấp thoáng một tia sáng ngời:

“Ngươi thấy tiểu nữ nhà chúng ta như thế nào?”

Trần Nhất Sinh gãi gãi ót, đáp:

“Vương tiểu thư thanh cao nhã nhặn, thiên tư thông minh, đa tài đa nghệ, có thể nói nàng là nhân trung long phượng.”

Nữ tử cười nhạt: “Chỉ vậy thôi?”

“À, tiểu thư cũng là một người rất đáng tin cậy, thiện lương và giàu tinh thần chính nghĩa. Đã từng nhiều lần nàng giúp đỡ ta. Vậy nên ta rất ngưỡng mộ nàng, xem nàng là tấm gương sáng để mình noi theo.”

Hắn nói tiếp.

Ánh mắt của nữ tử vẫn yên vị trên người thiếu niên:

“Còn gì nữa không?”

“Vương tiểu thư thuỳ mị đoan trang, yểu điệu thục nữ, xứng danh đại tiểu thư danh môn.”

Trần Nhất Sinh miễn cưỡng cười:

“Tựu chung thì, nàng là một người xuất chúng về mọi mặt, tài sắc song toàn.”

“Còn gì nữa không?”

Hắn cẩn thận quan sát nét mặt của nữ tử:

“Chắc là… hết rồi…”

“Ân”

Nữ tử nhẹ gật đầu, trong mắt thoáng qua một vệt ý cười:

“Tiểu nữ nhà ta thật ra cũng chẳng xuất chúng như công tử miêu tả. Nàng cũng có rất nhiều tật xấu. Ngươi muốn nghe không?”

“Tật xấu?”

Vành tai Trần Nhất Sinh nhúc nhích, nội tâm ngứa ngáy, nhưng ngoài mặt tỏ ra chững chạc:

“Nhân vô thập toàn! Dù tiểu thư có nhiều khuyết điểm đi chăng nữa, ta vẫn cho rằng nàng là một người rất tốt!”

Thiếu niên nghĩa chính ngôn từ, nhưng trên mặt thiếu điều viết chữ “nhiều chuyện”, nữ tử tủm tỉm:

“Từ nhỏ, tính cách của tiểu nha đầu ấy đã rất ương bướng. Một lần, vì tranh một con tiểu miêu mà một mình xô xát với năm tên tiểu tử. Sau cùng, nàng tím một con mắt, năm tên tiểu tử thì vào y xá gia tộc nằm suốt một tháng.”

“Đã vậy, nha đầu ấy cũng thích đùa nghịch tiểu thủ đoạn.”

Nữ tử nắn nắn mi tâm:

“Một lần khác, có tên thiếu niên đồng tộc bắt nạt Tiểu Thuý. Ai ngờ vì trả thù cho thị nữ, nàng dám xin linh thạch của tứ thúc để mua Hỏa Long Thảo, mài ra rồi ném vào thiếu niên ấy.”

“Các trưởng lão phạt nàng quỳ ở từ đường. Hôm sau ghế của mỗi người đều thiếu mất một chân, nước trà cũng bị tráo thành nước của Hỏa Long Thảo.”

Nghe nữ tử nói, Trần Nhất Sinh giật giật mí mắt.

Hỏa Long Thảo?

Tên thì nghe rất uy dũng, nhưng thực ra gốc linh thảo này chỉ có một đặc tính duy nhất, cay, rất cay.

Tiếp xúc với nó một thoáng là đủ cay xoè mười ngày mười đêm.

Hơn nữa nó còn có thể lan truyền vị cay theo gió.

Một ngày đó, đệ nhất gia tộc Hoàng An Thành sợ rằng lệ đổ thành sông.

Về gã thiếu niên trực tiếp trúng đạn… Trần Nhất Sinh chỉ có thể dành sự mặc niệm sâu sắc nhất cho tên này.

Đây là tuổi thơ oanh liệt?

Hay là lịch sử đen của đệ nhất mỹ nhân toà thành?

Hắn cảm thán:

“Vương tiểu thư quả nhiên là nữ trung hào kiệt.”

Nữ tử thở dài:

“Sau này trưởng thành rồi, nhưng tính cách của nha đầu ấy cũng ngang ngạnh y như lúc nhỏ.”

Nàng nói đoạn, giọng nói mang theo một tia tức giận và bất đắc dĩ:

“Vừa rồi nàng cãi nhau với gia đình, giận dỗi chuyển đến nơi này. Một thục nữ đoan trang thùy mị mà như vậy sao? Thật sự là tức chết thiếp thân!”

Nghe vậy, Trần Nhất Sinh lúc này vỡ lẽ.

Hắn cứ mãi thắc mắc một tiểu thư như nàng chẳng ở gia tộc mà lại chạy đến nơi cổ viện thanh vắng này làm gì? Bây giờ mới nhận ra là có ẩn tình.

Trần Nhất Sinh vội đáp:

“Tỷ tỷ, đừng giận. Vương tiểu thư suy cho cùng cũng chỉ là một thiếu nữ mới lớn. Ở độ tuổi này, nổi loạn một chút cũng là lẽ thường tình.”

“Nổi loạn?”

Nữ tử dừng một nhịp, vẻ mặt thổn thức, môi son cong nhẹ:

“Đúng là độ tuổi này rất dễ nổi loạn à nha!”

Nàng ẩn ý cười:

“Ngươi có vẻ rất thân với Tiểu Chân?”

Trần Nhất Sinh rụt cổ, nhỏ giọng:

“Thật ra ta với nàng chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi.”

Ý cười trong mắt nữ tử càng nồng, cất tiếng:

“Trên đời này có bằng hữu bất bình thường sao?”

“Haha, tỷ tỷ cứ đùa ta.”

Trần Nhất Sinh quay mặt né tránh ánh mắt, cười ngây ngô.

Bỗng nhiên…

Một tách trà được đặt trước mặt thiếu niên, trên tách toả ra sợi khói mỏng manh.

Đồng thời, âm thanh ôn nhu của nữ tử vang lên:

“Nếu ngươi là bằng hữu của Tiểu Chân, cũng tức là khách của thiếp thân. Để thiếp thân thay nàng tiếp trà cho ngươi.”

“Trần công tử, xin mời.”

Trần Nhất Sinh do dự thoáng chốc, cuối cùng cũng nâng tách trà, chậm rãi uống một ngụm.

Trà vừa vào miệng, cùng lúc ấy, một thân ảnh thướt tha cũng vừa tiến vào phòng

Trông thấy thiếu niên ngồi uống trà, Vương Diệu Chân ngạc nhiên:

“Công tử?”

Thế nhưng, ánh mắt của thiếu nữ rất nhanh để ý đến vị mỹ nhân ngồi cạnh, vẻ ngạc nhiên tức thì đông cứng:

“Mẫu thân?”

“???”

“Ặc ặc”

Trà vừa nuốt xuống đã xộc ngược, Trần Nhất Sinh suýt chút phun ra.

Hắn vội vã che miệng, ngẩng đầu, chết trân nhìn nữ tử.

Đáp lại là một nụ cười thản nhiên từ nàng:

“Ngươi nhìn như vậy. Tỷ tỷ sẽ ngại.”

“Xoạt”

Trần Nhất Sinh ngồi phăng dậy, cả người đứng thẳng, trầm giọng:

"Bá mẫu, chào buổi sáng."

"...”