Tại gian phòng nhỏ, nắng mai rải qua cửa sổ, nhẹ nhàng đọng trên vai thiếu niên.
Trần Nhất Sinh nhập toạ trên giường, gương mặt an tĩnh. Xung quanh thân thể, một tầng sáng mờ ảo đang chậm rãi xoay chuyển, cuốn sợi tóc mai thiếu niên phất phơ.
Bỗng nhiên…
Tầng ánh sáng tản ra, Trần Nhất Sinh mở mắt, đôi con ngươi đen nhánh toát ra một tia thần quang.
Hắn thở ra, cảm nhận linh lực trong người ngày càng tinh thuần.
Thân thể hữu lực. Tinh thần minh mẫn.
Thậm chí giác quan cũng trở nên tinh tường, mắt sáng, tai nhạy.
Trần Nhất Sinh gật đầu:
“Đã thành công đột phá nhị trọng.”
Luyện Khí Cảnh là cảnh giới đầu tiên của một tu chân giả.
Đây là giai đoạn dùng linh khí để đả thông, tôi rèn đường mạch, giúp nó cứng cáp.
Nếu căn cơ ở cảnh giới này yếu, đến những cảnh giới tiếp theo, linh lực cuồng mãnh, sớm muộn cũng đứt đoạn mạch đạo mà chết.
Hắn siết nắm tay, nở nụ cười:
“Coi như tạm ổn.”
Luyện Khí Cảnh bao gồm thập nhị trọng. Tương ứng với thập nhị đường chính kinh trong cơ thể con người: Phế, Đại Trường, Vị, Tỳ, Tâm, Tiểu Trường, Bàng Quang, Thận, Tâm Bào, Tam Tiêu, Đởm, Can.
Tu sĩ ở thập nhị trọng, linh lực tạo thành một dòng chảy thông suốt, có thể vận linh để trúc cơ, cường thể.
Nhị trọng, tức là thành công mở thông được Thủ Thái Âm Phế Kinh và Thủ Dương Minh Đại Trường Kinh.
Thân thể Trần Nhất Sinh xem như có sự tinh tiến vượt trội.
“Mong là sẽ nhanh đến lục trọng.” Trần Nhất Sinh quyết tâm.
Trong thập nhị trọng, sáu trọng đầu tiên rất dễ thông qua, nguyên chủ chỉ cần hai tháng, song sáu trọng cuối thì mất đến cả năm.
Đấy là một thiên tài như nguyên chủ, đổi lại một tu chân giả với tư chất thông thường, mất năm, mười năm cho một trọng cũng là thường tình.
Hắn vươn vai, thoáng chốc xương cốt toàn thân truyền đến từng tiếng “răng rắc, răng rắc”.
Việc tu luyện tuy rằng mang lại trải nghiệm rất thần diệu, nhưng một mình ru rú trong nhà suốt một tuần cũng nhàm chán.
Tốt nhất là nên ra ngoài đi dạo một chút, tránh cho tu nhiều sinh cuồng, Trần Nhất Sinh chưa có ý định trở thành tượng sống.
Hắn nhảy xuống giường, tập vài động tác dưỡng thể trong cuốn sách Trường Sinh.
Cánh cửa đóng sầm suốt cả tuần qua, rốt cuộc được mở để đón nắng mai.
Vừa mở cửa, đập vào trong tầm mắt Trần Nhất Sinh là một tên thanh niên đang ngồi xổm trước tiệm thuốc.
Hắn ngạc nhiên: “Ngươi ngồi đây làm gì?”
Tên thanh niên này là Tiểu Du. Thời gian trước, tên này rãnh rỗi thường mò đến tiệm thuốc ăn trực, nhưng dạo gần đây mất tăm mất dạng, còn tưởng là oẳng ở đâu luôn rồi chứ?
Tiểu Du ngồi dậy, phủi phủi mông, sau đó lộ ra vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
“Đại ca, gần nửa tháng nay tại sao ngươi cứ một mực đóng cửa tiệm thuốc? Bệnh nhân phàn nàn với ta rất nhiều! Ta cũng rất là áp lực!”
Nghe tên thanh niên trách cứ, Trần Nhất Sinh vuốt vuốt mũi.
Việc mở tiệm thuốc là nhằm gom tiền mua dược liệu, lúc này dược liệu đã mua xong, cổ trùng cũng giải rồi.
Bản thân cũng bước chân lên con đường tu đạo, thời gian đâu mà tiếp tục làm ăn?
Hắn nhún vai: “Ta quyết định nghỉ.”
“Nghỉ?”
Vẻ trách móc đọng lại, một cái chớp mắt sau, Tiểu Du ân cần:
“Đại ca, có khó khăn gì thì cứ nói tiểu đệ một tiếng, chúng ta cùng nghĩ cách giải quyết! Tại sao lại quyết định nghỉ rồi?”
Nhờ có tiệm thuốc, những tháng gần đây Tiểu Du mới được trải nghiệm cuộc sống của người giàu.
Bây giờ đột ngột nhận tin dữ, con đường đại gia đang trải rộng thảm đỏ, một chốc này chỉ toàn nùi giẻ.
Hắn rưng rưng, tròn mắt:
“Đại ca, đừng vứt tiểu đệ mà ~”
Trước mặt, một tên thanh niên uông uông mắt lệ, cầu xin với giọng nũng nịu, một vạch đen thui vắt ngang trên trán Trần Nhất Sinh, mắt giật giật.
Hắn giơ chân muốn sút đối phương, nhưng bất chợt nhìn qua tiệm thuốc.
Nơi đó, một tên thiếu niên đang mơ ngủ nằm gục đầu tại quầy. Ở cạnh, một thiếu nữ đang nhón chân, tỉ mỉ xếp thuốc vào trong tủ dược liệu.
Trần Nhất Sinh ngẩn người.
Hắn hạ chân, nói:
“Tiểu Du, muốn làm chủ không?”
Tiểu Du giật mình:
“Đại ca nói vậy là sao?”
“Ý ta là…”
Trần Nhất Sinh nở nụ cười xán lạn, so với ánh mặt trời càng sáng:
“Vừa gặp ngươi lần đầu, ta đã nhìn thấy được tiềm năng lãnh đạo trong ngươi!”
“Thế nên ta muốn giao tiệm thuốc này cho ngươi quản, thấy sao?”
“Ta?”
Tiểu Du càng ngơ ngác, tự dùng ngón tay chỉ chỉ vào mặt mình, trông thấy thiếu niên gật đầu, tức thì vội vã xua tay:
“Đại ca nói giỡn sao? Ta có biết chữa bệnh đâu?”
Tuy rằng đề nghị này nghe có vẻ tốt, nhưng Tiểu Du là người ngoại đạo. Đừng nói là y thuật, ngay cả con chữ cũng chỉ nhìn được chữ có, chữ không.
Hắn mà dám xung phong đứng ra thay Trần Nhất Sinh chữa bệnh, nhanh thì nửa ngày, chậm thì một ngày, bảng hiệu của tiệm chắc chắn sẽ nằm trong thùng rác.
“Ai cần ngươi chữa?”
Vẻ tươi cười của Trần Nhất Sinh càng ngời ngời:
“Với cái miệng của ngươi, cứ dụ dỗ vài tên dược đồ là xong. Để họ đảm đương công việc, ngươi chỉ việc ngồi đếm tiền. Đến chừng đó thu được tiền lời, chúng ta chia năm năm, thế nào?”
“Haha”
Tiểu Du cười khan, rụt cổ:
“Dễ ăn vậy thì tòa thành này chắc toàn phú ông!”
“Tóm lại…”
Trần Nhất Sinh tắt nụ cười, đột ngột đổi giọng:
“Muốn hay không?”
Hắn phất phất ống tay áo, vẻ mặt lãnh đạm:
“Nể tình ngươi gọi ta một tiếng đại ca, nên ta mới giao ngươi tiệm thuốc này. Nếu là ngoại nhân, dù có trả trăm vạn ngân nguyên ta cũng nhất quyết từ chối.”
“Ngươi chê thì thôi!”
Trần Nhất Sinh rời đi, chỉ để lại một tiếng nhủ thầm:
“Đáng tiếc, một núi tiền từ trên trời rơi xuống, nếu là ta, giá nào cũng tranh thủ.”
Đúng lúc này…
Ống tay áo căng ra, Trần Nhất Sinh ngoái đầu, nhìn tên thanh niên đang xoắn xuýt vươn tay.
Hắn nhếch mép cười, lộ ra những chiếc răng trắng muốt.
Đáng thương thay, cừu non đã rơi vào tròng của sói xám…
"..."
Bàn giao lại tiệm thuốc cho Tiểu Du, Trần Nhất Sinh chính thức vô công rỗi nghề.
Hắn ra ngoài dạo phố một mình.
Rõ ràng chỉ cách đây ít ngày trước, đường phố vui tươi nhộn nhịp, vậy mà giờ đây cũng cảnh vật ấy, cũng con đường ấy, nhưng chỉ cảm giác tẻ nhạt vô vị.
Hắn dạo vài vòng, rốt cuộc cũng đành dừng lại.
Trời cao xanh ngắt. Vầng mây trắng trong.
Đứng trước cửa cổ viện, tiếng đàn trong trẻo truyền vào trong tai, Trần Nhất Sinh đảo mắt nhìn quanh.
Đáng lẽ Tiểu Thuý sẽ chạy ra tiếp đón, nhưng chờ mãi mà cũng chẳng thấy tiểu thị nữ.
Hắn chép miệng, vượt qua ngưỡng cửa, theo tiếng đàn mà tiến đến thư phòng.
“Cốc cốc”
Tiếng đàn ngân nga thoáng ngừng, cùng lúc ấy, một âm thanh nhẹ nhàng truyền ra từ sau cánh cửa:
“Ai?”
“Tiểu thư, là ta.”
Trần Nhất Sinh đáp.
Im lặng vài giây, âm thanh ấy một lần nữa truyền ra:
“Mời vào.”
Hắn mở cửa tiến vào, chỉ thấy đằng sau tấm bình phong là một dáng hình thướt tha.
Nàng dường như cũng chẳng để tâm tới sự có mặt của một người nữa, tiếng đàn tiếp tục vang lên.
Thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh gãi gãi đầu, tiện chân ngồi xuống ghế, tiện tay rót một tách trà.