Một giọt sương đọng trên mái tranh cũ nát, sương sớm mờ mịt.
Một ngọn gió thoảng qua, ống tay áo của thiếu niên nhẹ động.
Hắn thẫn thờ đứng trước ngôi nhà tranh, mặc cho ánh nắng rọi trên vai, cứ như vậy thật lâu.
Màn sương mỏng dần, nắng ấm từ từ chuyển sang nắng gắt, giọt sương cũng tan theo cái nóng của tiết trời.
Hai người qua đường đi ngang. Một người trong đó nhìn thiếu niên ngây ngẩn đứng như trời chồng giữa trời nắng chói chang, tức thì nghi hoặc:
“Tên tiểu tử ấy bị cái gì vậy?”
“Ta cũng chẳng rõ nữa!”
Người đi cạnh dang tay đáp, nhỏ giọng:
“Từ tờ mờ sáng, ta đi ngang qua đã thấy tên tiểu tử này đứng đó rồi, mãi đến giờ cũng chưa chịu rời đi.”
“Thật là quái lạ!”
Một tên tấm tắc, suy đoán:
“Có lẽ nào tên tiểu tử này sẽ đứng phơi nắng cả ngày luôn không?”
“Cũng có thể lắm chứ!”
Người đi cạnh chép miệng:
“Mà thôi, đừng quan tâm thằng điên đó!”
Hắn nở nụ cười nham nhở:
“Trưa nay trời thanh gió mát! Chúng ta tới tửu lâu nói chuyện nhân sinh một chút chứ nhỉ?”
Tên còn lại sáng quắc con mắt, gật đầu như gà mổ thóc:
“Đương nhiên rồi! Thế nhưng mụ vợ trong nhà đã trấn lột sạch tiền của lão ca. Tiểu đệ, nếu như ngươi thương tình thì…”
“Miễn!”
Người đi cạnh trợn trắng mắt:
“Cái chiêu này của ngươi đã quá cũ rồi! Hoặc là chia năm năm! Hoặc là nhịn!”
“Ahaha, năm năm cũng được, ngày hôm nay chúng ta quyết đại chiến tới thôn thiên ám nhật!”
“Được, tiểu đệ xin tiếp lão ca đến cùng!”
Hai người quàng vai cười to, rồi nhanh chóng rời đi, nơi này cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình thiếu niên.
Hắn đứng ngây như tượng trước cửa nhà tranh, lúc này rốt cuộc động đậy.
Từ rạng đông, Trần Nhất Sinh đã tới nhà để tiễn đưa Trịnh Yên Đan và Phạm lão.
Thế nhưng, người đã đi mất, trong nhà sớm vắng bóng dáng lão nhân và âm thanh ríu rít của thiếu nữ.
Hắn đứng ngoài nhà nhìn vào trong, cười khổ:
“Muốn đi cũng đâu cần gấp như thế chứ?”
Suốt mấy canh giờ, Trần Nhất Sinh cứ ngây người, lúc nhận ra thì nắng trưa đã chiếu nóng vai.
Hắn thở dài, vốn là một người xuất thân từ Trái Đất, quen với việc dù cách nhau nửa vòng thế giới cũng có thể trò chuyện và thấy mặt nhau.
Bây giờ xuyên qua Thiên Minh, một câu giã từ có đôi khi là dịp tương ngộ sau cuối.
Một đời này… liệu ta còn gặp lại được nàng?
Hắn chỉ cảm giác tâm tình nặng trĩu, đành lắc lắc đầu, đi vào ngôi nhà tranh.
Trong căn nhà nhỏ được quét dọn sạch sẽ, đồ đạc ngay ngắn, thoang thoảng mùi thơm của dược thảo.
Trần Nhất Sinh xếp bằng trên chiếc giường tre cũ mà lão nhân thường ngồi, một tay chống má, thất thần nhìn chung quanh.
Thời gian cứ trôi.
Ngoài cửa sổ, mặt trời treo cao rồi từ từ lặn xuống. Ánh nắng gắt nhường chỗ cho nắng vàng thuở chiều tà.
Hắn như người trên mây ngồi cả ngày trời, trong miệng khát khô, vô thức với tay chộp ấm trà.
Bỗng nhiên, một cảm giác nằng nặng truyền đến, Trần Nhất Sinh ngạc nhiên, trong ấm trà thế mà có nước.
Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống từ nắp ấm.
Hắn nhướng mày, cúi người nhặt, trên mảnh giấy ghi vội những con chữ nguệch ngoạc.
“Uống trà vui vẻ. Dưới ấm trà có một bình Tụ Linh Dược. Uống vào sẽ giúp tu vi của ngươi tăng nhanh, nhưng nhớ uống mỗi lần một viên thôi. Hôm qua ta định tặng cho ngươi mà quên mất. Hữu duyên gặp lại.”
Một bình sứ nhỏ màu trắng ngà nằm cạnh ấm trà, Trần Nhất Sinh thoáng sững sờ, nhưng rất nhanh lộ ra nụ cười, thì thào:
“Thiệt là…”
Hắn nhặt bình sứ, cho vào trong vạt áo.
Tiếp đó, thiếu niên tự rót cho mình một tách trà.
Nước trà để từ sáng tới giờ đã nguội ngắt, nhưng mùi thơm vẫn vương vấn.
Hắn nhấp một ngụm. Rõ ràng chỉ là trà rẻ tiền mua theo cân ngoài chợ, nhưng giờ đây chỉ cảm thấy nó thật ngon so với mọi thứ trà quý trên đời.
"..."
Buổi tối, tiếng con trùng râm ran.
Nến tắt.
Tại tiệm thuốc, Trần Nhất Sinh cẩn trọng trút nhẹ bình sứ, từ trong đó rơi ra một viên đan dược nhỏ màu xanh nhạt.
Hắn ngửa cổ nuốt xuống viên đan.
Trong nhất thời, linh lực đang ngủ yên trong thân thể xao động dị thường.
Vỏn vẹn một cái chớp mắt, dòng chảy linh khí như một con suối nhỏ trở thành trường giang cuồn cuộn.
Hắn vội ngồi ngay ngắn, nhập định tiến vào trạng thái tu tập.
Mãi cho tới nửa đêm, Trần Nhất Sinh mở mắt, cảm nhận linh lực trong người tràn trề, vẻ mặt rung động.
Một viên Tụ Linh Dược giúp cho tốc độ tăng tiến tu vi nhanh gấp năm, sáu lần?
Dù là tứ đại tu chân thế gia, nằm mơ cũng chẳng thể tìm ra được thứ linh dược nghịch thiên như thế!
Với thứ này, ta có khác nào tạm thời quay về với trạng thái đỉnh cao của nguyên chủ?
Trần Nhất Sinh suýt chút vui tới nhảy dựng, song linh lực trong thân thể đã sung mãn, tiếp tục tu sẽ rất lãng phí thần dược, vậy nên tạm nghỉ ngơi một lát.
Hắn nghĩ nghĩ, chồm người mở tủ, trong ngăn tủ đựng một quyển sách cũ rách và một túi vải nhỏ.
Túi vải này là cơ duyên mà Phạm lão ban tặng trước lúc rời đi. Vì những ngày này mải mê tu luyện, Trần Nhất Sinh chưa có dịp nghiên cứu. Bây giờ tranh thủ chứ nhỉ?
“Đều là đồ từ dược đạo. Xem ra dù ở thế giới nào, ta cũng chẳng tránh được một chữ dược này!”
“Tuy vậy, xem cái nào trước đây?”
Hắn xoa xoa cằm, sau cùng chọn miếng ngọc giản của Dược Thảo Toàn Thư.
Ngự Hỏa Thuật nghe có vẻ thần diệu nhất, nhưng ngoài đường đang văng vẳng tiếng kẻng và tiếng hô:
“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa.”.
Đan Điển Sơ Nhập thì ngửi thấy có mùi vạn ngữ thiên thư.
Trần Nhất Sinh thiết nghĩ mình cần giữ sự tỉnh táo để tiếp tục tu luyện, chừng nào mất ngủ mới nên sờ đến thứ này.
Hắn ngắm nghía ngọc giản trong tay.
Miếng ngọc trắng ngần, nhỏ như một đồng xu, được khắc nhiều dòng cổ tự lạ lẫm. Còn lại, vẻ ngoài cũng chỉ như ngọc thông thường, rơi vào tiệm trang sức cũng chẳng có ai nhìn ra.
Đây là vật chứa tri thức của tu chân giả.
Với những thông tin cấm, công pháp, cổ ngữ, tiên thuật,… tất cả đều được trữ trong những miếng ngọc như thế này.
Vì lẽ đó, ra ngoài đường nhặt được một miếng ngọc giản, có thể đó chính là một đại cơ duyên.
Hắn thôi động linh lực, “rắc” một tiếng, miếng ngọc vỡ nát.
Trong thoáng chốc, đại não chấn động, Trần Nhất Sinh ngơ ngẩn, tròng mắt mất đi tiêu cự.
Thế nhưng, tình trạng này chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi, tinh thần rất nhanh quay trở lại.
Hắn mở to mắt, trong trí nhớ dường như đã được thêm vào vô số tri thức mới.
Một trăm? Một ngàn? Một vạn?
Ý thức Trần Nhất Sinh nhất động:
“Âm Dương Dạ Mộc. Một gốc dương. Một gốc âm. Một ngàn năm dung nhập thành âm dương mộc. Âm mộc để tẩm dưỡng tinh thần. Dương mộc để trau dồi tinh huyết…”
“Bách Biến Hoa Tu, giỏi ngụy trang thành cỏ dại, hoa dại,... Hoa trong suốt thánh ngần, chỉ nở vào ngày tuyết ngừng rơi…”
“Cửu Long Trường Căn. Nơi nào có linh thảo này xuất thế, trời sẽ đổ mưa chín ngày chín đêm. Dùng để dưỡng thi, cường cốt…”
Tựa như ở giữa một thư viện, xung quanh là trăm nghìn cuốn sách. Mỗi cuốn sách là thông tin về một loại linh thảo, nguồn gốc, đặc điểm, công dụng, hình dạng,… đều được ghi chép tỉ mỉ.
Hắn tập trung tinh thần, tất cả những tri thức này là công sức của cả một đời tông sư.
Vô giá!
Trần Nhất Sinh ngồi thẳng người, nhắm mắt, tiếp tục mở ra những quyển sách mới trong đầu.
Ban đầu, vẻ mặt thiếu niên vô cùng nghiêm túc, chân mày nhíu chặt. Tuy vậy càng về sau, chân mày Trần Nhất Sinh từ từ giãn ra, vẻ mặt trở nên… cổ quái.
“Tịnh Âm Thụ. Hoa của thụ này ẩn chứa dục tính mạnh mẽ, dùng để điều chế xuân dược đỉnh cấp. Nữ nhân trúng dược, tiên tử vô tình cũng ngoan ngoãn thành tiểu dã miêu quấn chủ. Hắc hắc…”
“Nhật Vũ Diệp Thụy. Tên chết tiệt nào tung tin đồn nó mọc ra từ lông vũ của một con chim? Hại ta vặt lông chim trong thiên hạ, cả đám chim thối truy sát suýt chết! Nếu như lông chim mọc ra được linh thảo, cũng có thể mọc ra người rồi?”
Hắn mở mắt, miệng co quắp.
Tác giả của Dược Thảo Toàn Thư chẳng những ghi chép thông tin linh thảo, mà ngay cả những cảm nghĩ của mình cũng được ghi chú tường tận.
Và những cảm nghĩ này… có vẻ thú vị…
Trần Nhất Sinh thích thú, vội tìm đến những cuốn sách mới.
Biết đâu tác giả ngẫu hứng để lại thần công tuyệt thế thì sao?
Tuy nhiên đúng lúc này, “ong” một tiếng, đại não nhoi nhói, thư viện trong tâm trí cũng đóng sầm cửa.
Hắn nhăn mặt.
Tuy rằng đã tiếp thu tất cả tri thức từ ngọc giản, nhưng muốn tiêu thụ thì còn cần thời gian.
Nhất là trong thư viện cũng có sách này, sách nọ.
Vừa rồi Trần Nhất Sinh chỉ xem qua linh thảo dưới vạn năm, nhưng vừa sờ vào linh thảo trên vạn năm, đầu óc đã say xẩm và đau nhói.
Nếu cứ tiếp tục, thần công tuyệt thế chưa thấy thì đã thấy não cháy!
Một con chuột bạch tốt là con chuột chết trong phòng thí nghiệm.
Hắn dĩ nhiên chẳng muốn xung phong làm một con chuột bạch tốt.