Hoàng An Thành là một trong số những thành trì xương sống của Đại Vân. Đại thành trải dài trăm dặm, dân số trăm vạn.
Ở nơi đây, ngươi có thể đến bất cứ đâu, duy chỉ có một nơi được coi là cấm địa với ngoại nhân.
Vương Gia phủ đệ.
Nơi này vừa là phủ đệ của thành chủ, cũng là tộc địa của đệ nhất thế gia, quy tụ cường giả đỉnh tiêm tại Hoàng An Thành.
Hộ vệ canh giữ nghiêm ngặt.
Người đi ngang nơi này đều tỏ ra cẩn trọng, sợ rằng chỉ cần lạc một chân xâm phạm vào ranh giới gia tộc, lập tức sẽ bị coi là mưu đồ bất chính, giết bất luận tội.
Tại một gian thư phòng.
Thiếu nữ nhẹ nghiêng đầu, một tay nâng trán, ngồi ngẩn ngơ nhìn trời sao thăm thẳm.
Ánh sáng từ dạ quang thạch rọi trên dung nhan tuyệt sắc, càng điểm tô vẻ diễm lệ của giai nhân.
Bấy giờ…
Đằng sau cánh cửa, thấp thoáng một thân ảnh. Cùng lúc ấy, “cộc cộc”, tiếng gõ cửa vang lên, mang thiếu nữ quay về thực tại.
Nàng nở một nụ cười nhã nhặn, cất giọng:
“Xin mời vào.”
Cánh cửa mở ra.
Trông thấy người vừa tiến vào, Vương Diệu Chân thu lại nụ cười nhã nhặn, thay vào đó là một dáng vẻ tươi cười từ chân tâm, nhanh chóng ngồi dậy tiếp đón.
“Ahaha!”
Đây là một lão nhân xấp xỉ lục tuần. Mái tóc ông điểm trắng nhưng ánh mắt sáng ngời, gương mặt già nua toát ra nét thông tuệ của người từng trải.
Vừa vào cửa, ông đã cất một tràng cười to, giọng vang vang:
“Tiểu Chân, cuối cùng cũng chịu về nhà rồi sao?”
Ông tiến đến trước mặt thiếu nữ, ý cười trong mắt thấp thoáng:
“Đã nguôi giận?”
“Tứ thúc!”
Vương Diệu Chân gắt giọng.
“Ta giỡn, giỡn thôi!”
Ông lão giơ cao đôi tay, ra vẻ vô tội, vội đáp.
Tiếp đó, ông tiện tay chộp đến một chiếc ghế, ngồi xuống, vuốt vuốt chòm râu dài:
“Phụ thân của ngươi cũng thiệt tình! Cổ nhân có câu, ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên?”
“Tiểu Chân cứ yên tâm! Tứ thúc đứng về phe của ngươi! Phụ thân ngươi và đám lão già thối dám xách ra chuyện này nữa, tứ thúc sẽ đạp gãy ghế đám đó cho ngươi coi!”
Ông vỗ vỗ ngực.
Trong miệng lão nhân, phụ thân của thiếu nữ chính là gia chủ đương nhiệm của Vương Gia.
Ở tòa thành này, ngoại trừ thành chủ, ai dám mạnh miệng tự tin đạp ghế gia chủ?
Thế nhưng, ông lão này là một trong số ít những người có đủ tư cách nói như vậy.
Bởi vì…
Vương Hồng Đức - Tứ trưởng lão Vương Gia, đồng thời là luyện dược sư tứ phẩm.
Tất cả đan dược trong gia tộc đều là do một tay ông quán xuyến. Tất cả luyện được sư tại gia tộc đều gọi ông một tiếng lão sư.
Vậy nên chẳng cần vươn chân đạp làm chi cho tốn công, chỉ cần ông cắt đan được, cái ghế của gia chủ sẽ tự nghiêng.
“Tên tiểu tử Trần Thái Văn ấy tính là nhân tài, nhưng chỉ thế là cùng, sao xứng sánh đôi cùng Tiểu Chân nhà chúng ta?”
Vương Hồng Đức vỗ mạnh đùi:
“Với nhan sắc của ngươi, cộng với thế lực của gia tộc, ta cảm thấy ngươi vào cung tranh hoàng hậu cũng dư sức! Cần quái gì làm thiếu phu nhân Trần Gia?”
“Ta có quen một vài vị vương gia thế tử, ngươi muốn thử không?”
Vương Hồng Đức càng nói càng ồn. So với một vị trưởng lão đức cao vọng trọng, dáng vẻ này càng giống như một ông mai:
“Hoặc ngươi ghét việc tranh quyền đoạt vị, ta cũng có quen vài thiếu niên thiên tài ở tông môn! Tiểu Chân, thích thì cứ nói, ta giới thiệu vài người cho ngươi thỏa thích chọn!”
Nghe lão nhân thao tháo, trong ánh mắt thiếu nữ thoáng qua một vệt bất đắc dĩ.
Vị tứ thúc này của nàng có cái tật nói nhiều. Mỗi lần nói chuyện sẽ đi vòng quanh thế giới vài vòng mới chịu quay về chính sự.
Mỗi lần gia tộc nghị sự, ông lúc nào cũng được các trưởng lão đặc cách ngạo nghễ ngồi riêng một góc, tự nói chuyện một mình.
Nàng ngồi xuống cạnh lão nhân, giọng nhẹ nhàng:
“Tứ thúc đã nhận được thứ Tiểu Thuỷ gửi chưa?”
Vương Hồng Đức đang nhe răng cười sằng sặc tức thì tắt nụ cười.
Ông vung vung tay áo, trên tay từ bao giờ đã cầm một chiếc lọ thuỷ tinh trong suốt.
Trong đó, một con côn trùng quái dị nằm im ắng, những xúc tua đã ngừng vùng vẫy, nhưng chung quanh nó vẫn nhơn nhớt từng vệt máu đen.
Lão nhân ngưng trọng:
“Tiểu Chân, từ đâu ngươi tìm được con cổ này?”
“Từ trên người một vị bằng hữu.”
Vương Diệu Chân trả lời, mang theo ý thăm dò:
“Con cổ trùng này, tứ thúc có thông tin gì về nó không?”
Vương Hồng Đức cười khổ, đáp:
“Mấy ngày nay ta tra cứu vô số thư tịch về cổ đạo! Đại Vân cũng tra, nước khác cũng tra, nhưng tuyệt nhiên chẳng tìm ra ghi chép nào về Tam Niên Thực Tâm Cổ!”
Vương Diệu Chân nhíu nhẹ mày liễu.
Tứ thúc có thể xem là người sở hữu tri thức uyên thâm nhất tại gia tộc. Huống chi ông xuất thân là một luyện dược sư, đối với dược thảo, sinh vật,… đều am hiểu sâu sắc. Vậy mà cũng chẳng thể tìm ra manh mối.
Vũng nước đục này… càng ngày càng sâu…
Vương Hồng Đức vung vẩy nhẹ lọ thuỷ tinh, con ngươi đen nhánh toát ra dị mang:
“Một thứ cổ trùng âm thầm cắn nuốt sinh mệnh, cướp đoạt thiên tư vật chủ. Hại tu chân giả thành phế nhân! Quả nhiên là tà môn!”
Đoạn, ông trầm giọng:
“Đáng sợ nhất, ta từng thử dùng thần thức nhìn qua nó. Ấy thế mà đu đã chết, nó vẫn ẩn nấp được dưới thần thức của ta…”
“...nếu như nó chui vào tim rồi. Ngoại trừ mổ trái tim ra xem, nếu không thì thật sự là thần không biết, quỷ không hay!”
Thần thức là con mắt thần thông của tu chân giả, dùng để nhìn những thứ siêu việt mắt thường.
Đã vậy, thần thức của luyện dược sư cường đại gấp muôn lần so với tu chân giả thông thường.
Một con cổ trùng ngoại lai, trốn được thần thức của một luyện dược sư tứ phẩm.
Ở đất nước này, ai có bản lĩnh phát giác ra nó?
Vương Hồng Đức trầm ngâm:
“Tiểu Chân, vị bằng hữu của ngươi còn sống chứ?”
“Hắn vẫn còn sống.”
Vương Diệu Chân nói đoạn, thần thái cũng trở nên cổ quái:
“Hơn nữa sống rất nhàn nhã!”
“Hắn may mắn gặp được một vị cao nhân trong thành. Được vị cao nhân ấy truyền cho một dược phương, sau cùng thành công giải được con cổ này…”
Nàng giải thích.
“Cao nhân trong thành?”
Vương Hồng Đức nhướng cao mày:
“Chẳng lẽ là lão già họ Tống?”
Tuy nhiên một giây sau, lão nhân liền khịt mũi:
“Đánh chết ta cũng chẳng tin lão già ấy có bản lĩnh cao cường như thế!”
Ở tòa thành này, chỉ có hai luyện dược sư tứ phẩm, ngoài ông thì người còn lại là Tống Bửu Tùng.
Hai người có thể xem là tài nghệ một chín một mười. Nếu một người thúc thủ vô sách, người còn lại chắc chắn cũng chỉ nhượng lui.
Ông nghĩ nghĩ, rồi cất tiếng:
“Tiểu Chân, dẫn ta tới chỗ bằng hữu của ngươi được không?”
Vương Diệu Chân ngập ngừng một thoáng, đáp:
“Tứ thúc, thứ lỗi cho ta, nhưng vị bằng hữu ấy muốn ta giữ bí mật cho danh tính của hắn.”
“Bí mật?”
Vương Hồng Đức ẩn ý nhìn thiếu nữ, bất chợt đập tay một cái “chác”, cười to sang sảng:
“Ahaha, xem ra lão già ta lo lắng thừa rồi! Tiểu Chân nhà chúng ta đã đi trước đám lão già này!”
“Tiểu Chân, ngươi định lúc nào mang tên tiểu tử đó về ra mắt gia tộc?”
Vương Hồng Đức vô cùng nhiệt tình:
“Yên tâm, chỉ cần ngươi lưỡng tình tương duyệt với người ta! Dù là môn đăng hộ đối, a miêu a cẩu gì thì tứ thúc cũng ủng hộ đến cùng!”
“Tứ thúc!”
Vương Diệu Chân nũng nịu.
Đáp lại nàng là tiếng cười càng đắc chí của vị trưởng lão.
“Được rồi, nghiêm túc, nghiêm túc!”
Vương Hồng Đức dang tay, cố nén ý cười.
Bấy giờ, ông lão chậm rãi đứng dậy từ trên ghế, tiến gần đến cửa sổ.
Trời đêm vời vợi, một ngọn gió thoảng qua, mái tóc điểm trắng của lão nhân phất phơ trong gió, thì thào:
“Một con cổ trùng ngoại lai. Một cao nhân ẩn thế…”
Trong tiếng gió vi vu, xen lẫn vào tiếng thở dài của lão nhân:
“Ài, ta có linh cảm tệ về chuyện này…”
“Mong rằng chỉ là do chứng đa nghi của tuổi già…”
Ông xoa xoa mi tâm:
“Nước ở tòa thành này đã sâu, giờ đây nếu thêm một vài thứ nhơ nhuốc nhúng tay vào, e rằng sẽ loạn càng thêm loạn…”
Thiếu nữ nghe vậy, trầm mặc.
Nàng cũng có linh cảm tương tự với tứ thúc của mình.
Ban đầu, nàng giúp đỡ thiếu niên chỉ vì thấy thú vị, nhưng càng ngày, nàng nhận ra mọi thứ đã dần vượt ra xa tầm tay của mình.
Bây giờ, sự tình chẳng dừng lại ở một tên thiếu niên đáng thương, mà là một tồn tại đang âm thầm ẩn nấp trong bóng tối.
Từ bao giờ?
Mục đích là gì?
Và… tiếp theo sẽ là gì?
Vương Gia tự ngạo là đệ nhất gia tộc, chủ nhân chân chính của toà thành.
Thế nhưng giờ đây, một thông tin đáng giá cũng chẳng có, mù mờ trong chính ngôi nhà của mình.
Đây… chỉ là linh cảm tệ thôi sao?
Ngoài trời, gió lặng xuống, mây mờ giăng rạp.
Vương Diệu Chân ngẩng đầu:
“Tứ thúc, giúp ta một việc được không?”
Vương Hồng Đức nhìn màn đêm, đáp:
“Cứ nói!”
“Ta muốn tứ thúc điều động người chú ý đến nhất cử nhất động tại một nơi…”