Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 91: Dạ vũ



"Rầm"

Mặt Trần Nhất Sinh đỏ chót, gục đầu.

Trong tầm mắt, cảnh vật xiêu vẹo, đầu óc choáng váng như thể vừa lênh đênh trên biển mấy ngày trời.

Hắn nấc một tiếng.

Vốn dĩ chỉ định uống đối phó, nhưng trước sự nhiệt tình mời mộc từ thiếu nữ, trong lòng dâng cao nhiệt huyết, thế là càng uống càng xung, mà càng có men thì càng uống.

Đến cuối cùng, Trần Nhất Sinh cùng nàng tửu chiến đến thôn thiên ám nhật, nhật nguyệt vô quang.

Hắn gật gà, đôi mắt mờ mờ, tâm tình nhục nhã sâu sắc.

Tại sao?

Tại sao tửu lượng của ta đến ngay cả một thiếu nữ tập tành uống rượu cũng thua?

Hắn không cam tâm, thế nhưng dưới thế công mãnh liệt của nàng, rốt cuộc toàn quân tan tác, giơ cao cờ trắng.

“Ực… Diệu Chân, ngươi tửu lượng thông thần, ta xin cam bái hạ phong. Hẹn ngày tái chiến…”

Ngồi đối diện, mắt phượng thiếu nữ long lanh thuỷ quang, đôi má đỏ ửng tựa quả dâu chín mọng.

Dung nhan diễm lệ, diễm quang rực rỡ vương trên má đỏ, chúng sinh điên đảo.

Đáng tiếc, chúng sinh duy nhất ở nơi này đã nằm chúi nhủi.

“Đến! Uống tiếp!”

Vương Diệu Chân reo lên một tiếng, ném vò rượu đến chỗ thiếu niên, ấy vậy mà đáp lại nàng chỉ là một tiếng nấc cụt từ đối phương.

Nàng nhìn qua, Trần Nhất Sinh đã gục đầu, chỉ để lại một điệp khúc chán chường:

“… cam bái hạ phong, cam bái hạ phong…”

Vương Diệu Chân ngẩn ngơ, “phốc” một tiếng, giòn giã bật cười, tiếng cười thanh thuý tựa chuông bạc.

Nàng nâng tay áo xoa xoa mi mắt, miệng nhỏ vểnh cao:

“Vậy mà trước đó còn dám vỗ ngực tự xưng là tửu thần chuyển thế!”

Thiếu nữ mặc dù muốn thử men say, nhưng giữa rừng thiêng nước độc, ai dám hoàn toàn buông lỏng?

Vậy nên, nàng đã âm thầm dùng linh lực để tịnh hóa rượu uống vào trong người, mười thành nhưng chỉ say nửa thành.

Tuy rằng thân thể có chút chếnh choáng, nhưng ý thức vô cùng thanh tỉnh.

Đáng thương thay cho thiếu niên, từ đầu đã tham gia vào một trận chiến mà mình chẳng hề có cửa chiến thắng, cái giá là tan tác chim muông.

Vương Diệu Chân ngã người, nhích đến gần Trần Nhất Sinh.

Nơi chóp mũi thiếu nữ thoang thoảng tửu khí. Trước đây, phụ thân uống rượu về nhà, nàng đều chủ động tránh xa mười phòng.

Tuy vậy lúc này trên người thiếu niên cũng có tửu khí, nhưng dường như nó cũng chẳng đến mức chán ghét như trong tưởng tượng.

Có lẽ… vì trên người nàng giờ đây cũng đang có mùi rượu?

Nhìn thiếu niên say ngất, một tia ý cười thấp thoáng trong đôi mắt thiếu nữ.

Nàng duỗi ngón tay thon, chọc chọc vào vai Trần Nhất Sinh, nạn nhân đã ngủ say như chết.

Thấy vậy, thiếu nữ càng thêm mạnh dạn, ngón tay vẽ vài vòng trên mặt thiếu niên.

Đột nhiên…

“Xoạt”

Một cánh tay vươn ra, trong nháy mắt tóm được những ngón tay tinh nghịch.

Vẻ tươi cười của Vương Diệu Chân đọng lại, theo phản xạ vội vã rụt tay.

Tuy nhiên, cánh tay ấy tựa con sam dính chặt đầu ngón tay của nàng.

Trong cơn mơ, Trần Nhất Sinh cười hì hì:

“Rốt cuộc cũng được nắm tay của tiên nữ tỷ tỷ rồi! Thật là ấm!”

Vương Diệu Chân mím môi, linh lực chậm rãi truyền xuống lòng bàn tay.

Ngay tại thời điểm nàng định rút tay, giọng nói thều thào của thiếu niên một lần nữa vang lên:

“Tỷ tỷ, đừng đi! Yên Đan đi rồi, ngươi mà đi nữa thì ta…”

“...ta... ta sẽ…”

Âm thanh thiếu niên ngày một nhỏ dần, nhưng tay càng ra sức nắm chặt tay nàng:

“… cái thế giới này sẽ lại vô tình với ta…”

Trong sát na, linh lực tản, Vương Diệu Chân nhìn thiếu niên đang nhắm mắt an tường, vừa tức giận vừa tức cười, sâu trong ánh mắt thoáng qua một tia thổn thức.

Nhớ về đêm đầu tiên gặp gỡ, tên này cũng trong dáng vẻ say quên trời quên đất như thế.

Hắn cứ luôn miệng gọi nàng là tiên nữ tỷ tỷ, thề sống thề chết muốn theo nàng về tiên giới, nói rằng cái thế giới đáng ghét này đã chẳng chào đón hắn.

Nghĩ đến một đêm ấy, thiếu nữ giơ tay còn lại gõ gõ trán Trần Nhất Sinh:

“Ngươi là ngốc thật, hay đang giả ngốc đây?”

Thoạt đầu, nàng chỉ ôm tâm tình trêu chọc thằng ngốc này một xíu, ấy vậy mà vật đổi sao dời, một lần nữa qua đêm cùng đối phương.

Một lần trước, cùng ăn.

Một lần này, cùng uống rượu.

Thế sự đúng là oái ăm!

“Quả nhiên là oan gia…”

Vương Diệu Chân thở dài.

Nàng chỉ nhận thức thiếu niên chỉ vỏn vẹn vài tháng, song tên này như một tảng đá nhỏ ném xuống cuộc sống vốn tĩnh lặng của nàng, gợn từng con sóng.

Đây là phiền phức... và cũng có lẽ là thú vị chăng?

Tựa như đáp lại thiếu nữ, Trần Nhất Sinh mơ ngủ cười một tiếng, rốt cuộc cũng chịu thả những ngón tay của nàng ra.

Hắn ngã người ra sau, trầm mặc.

Vương Diệu Chân nhanh chóng thu lại tay, miệng nhỏ mân mê:

“Thiệt tình, uống quên cả trời trăng rồi…”

Để Trần Nhất Sinh nằm trên nệm rơm rạ, rải một ít rơm trên người thiếu niên để giữ ấm.

Thiếu nữ vươn vai một thoáng, nhẹ nhàng đứng dậy.

Trời đã nửa đêm, đống lửa trại đã tàn tự bao giờ, chỉ sót lại vài đoạn than củi hồng hồng, phát ra tiếng nổ tanh tách.

Xung quanh, tiếng dòng suối yên ả thầm thì cùng tiếng gió đêm vi vu.

Ngọn gió đêm mang cái lạnh của đêm trường ùa về.

Thân ảnh mảnh mai của thiếu nữ đơn bạc trong gió.

Xiêm y phiêu dật, tóc mây phất phơ.

Một đôi chân trần, nàng cứ như vậy từ từ đi xuống giữa dòng suối mát.

Đúng lúc này, gió nổi mạnh.

Nhành cổ thụ già cỗi xào xạc.

Từ trong tán cây, vô vàn đốm sáng nhỏ lung linh tản ra, theo ngọn gió đêm mà vỗ cánh hướng về chân trời.

Một vùng trời thênh thang ánh lên nhè nhẹ quang điểm.

Ánh sáng soi mình giữa con nước trong vắt, mờ mờ ảo ảo tựa ngàn vạn ánh sao điểm xuyết trên ngân hà mênh mông.

Một đốm sáng nhỏ ghé vào trên mu bàn tay thiếu nữ.

Vương Diệu Chân ngắm nhìn sinh mệnh nhỏ nhắn.

Thật yếu ớt và mong manh, song vì sao ánh sáng của nó có thể xuyên qua màn đêm u tối?

Đôi mắt thiếu nữ dường như phản chiếu thứ ánh sáng nhấp nháy ấy.

Dù là đêm đen, nước da giai nhân vẫn sáng ngời.

Một.

Hai.

Ba.

Dần dà, những điểm sáng quây quần quanh viên dạ minh châu tuyệt lệ.

Dòng nước tĩnh lặng nổi sóng gợn, đôi chân thiếu nữ khinh linh nhẹ chuyển.

Trên trời, cơn mưa ánh sáng rơi xuống.

Mưa đọng trên vai thiếu nữ, dừng lại một thoáng rồi rời đi.

Mí mắt Trần Nhất Sinh động động, tiếp đó từ từ mở ra, đôi con ngươi đen nhánh tràn ngập mờ mịt.

Hắn nâng tay vỗ vỗ trán, chỉ cảm giác đầu óc loạn cào cào.

Nghĩ đến thế mà uống quá chén, ngã ngửa giữa chừng, Trần Nhất Sinh tự giễu cười cười.

Hắn ngồi dậy, một mặt thẩn thẩn thờ thờ, một chốc sau thì tầm mắt mới rõ được một chút.

Bấy giờ, Trần Nhất Sinh ngẩng mặt.

Vò rượu vẫn nằm nơi đó, nhưng mái lều tranh nhỏ đã sớm vắng bóng thiếu nữ.

Đôi mắt mơ màng của thiếu niên mở to, sắc mặt đại biến:

“Diệu…”

Im lặng.

Trần Nhất Sinh nhìn cảnh tượng trước mắt, từng giây trôi qua dần trở nên thất thần.

Ánh sáng lượn lờ, dòng nước trôi yên ả, giai nhân yểu điệu dáng hình thướt tha.

Đôi chân nàng uyển chuyển, ngọc thủ nhu nhuyễn, dâng cho nhân gian một đoạn dạ vũ.

Thanh âm suối mơ ca, gió reo vang và tiếng ngâm nga của thiếu nữ, thiếu niên ngơ ngẩn thật lâu, thật lâu.

Trong tầm mắt mờ mờ, chẳng thể nhìn thấy rõ dung nhan của nàng, nhưng cớ sao mảng thiên địa này mỹ lệ đến vậy?

Trần Nhất Sinh nhếch cao môi, cầm vò rượu.

Vò trống, rượu cạn, nhưng cần gì thêm nữa men say?

Hắn giơ cao vò rượu giữa tinh không, ngàn vì sao chớp nhoáng như đáp lại men rượu của người say.

“...”