Trong tầm mắt, cảnh vật xiêu vẹo, đầu óc choáng váng như thể vừa lênh đênh trên biển mấy ngày trời.
Hắn nấc một tiếng.
Vốn dĩ chỉ định uống đối phó, nhưng trước sự nhiệt tình mời mộc từ thiếu nữ, trong lòng dâng cao nhiệt huyết, thế là càng uống càng xung, mà càng có men thì càng uống.
Đến cuối cùng, Trần Nhất Sinh cùng nàng tửu chiến đến thôn thiên ám nhật, nhật nguyệt vô quang.
“Vậy mà trước đó còn dám vỗ ngực tự xưng là tửu thần chuyển thế!”
Thiếu nữ mặc dù muốn thử men say, nhưng giữa rừng thiêng nước độc, ai dám hoàn toàn buông lỏng?
Vậy nên, nàng đã âm thầm dùng linh lực để tịnh hóa rượu uống vào trong người, mười thành nhưng chỉ say nửa thành.
Tuy rằng thân thể có chút chếnh choáng, nhưng ý thức vô cùng thanh tỉnh.
Đáng thương thay cho thiếu niên, từ đầu đã tham gia vào một trận chiến mà mình chẳng hề có cửa chiến thắng, cái giá là tan tác chim muông.
Vương Diệu Chân ngã người, nhích đến gần Trần Nhất Sinh.
Nơi chóp mũi thiếu nữ thoang thoảng tửu khí. Trước đây, phụ thân uống rượu về nhà, nàng đều chủ động tránh xa mười phòng.
Tuy vậy lúc này trên người thiếu niên cũng có tửu khí, nhưng dường như nó cũng chẳng đến mức chán ghét như trong tưởng tượng.
Có lẽ… vì trên người nàng giờ đây cũng đang có mùi rượu?
Nhìn thiếu niên say ngất, một tia ý cười thấp thoáng trong đôi mắt thiếu nữ.
Nàng duỗi ngón tay thon, chọc chọc vào vai Trần Nhất Sinh, nạn nhân đã ngủ say như chết.
Thấy vậy, thiếu nữ càng thêm mạnh dạn, ngón tay vẽ vài vòng trên mặt thiếu niên.
Đột nhiên…
“Xoạt”
Một cánh tay vươn ra, trong nháy mắt tóm được những ngón tay tinh nghịch.
Vẻ tươi cười của Vương Diệu Chân đọng lại, theo phản xạ vội vã rụt tay.
Tuy nhiên, cánh tay ấy tựa con sam dính chặt đầu ngón tay của nàng.
Trong cơn mơ, Trần Nhất Sinh cười hì hì:
“Rốt cuộc cũng được nắm tay của tiên nữ tỷ tỷ rồi! Thật là ấm!”
Vương Diệu Chân mím môi, linh lực chậm rãi truyền xuống lòng bàn tay.
Ngay tại thời điểm nàng định rút tay, giọng nói thều thào của thiếu niên một lần nữa vang lên:
“Tỷ tỷ, đừng đi! Yên Đan đi rồi, ngươi mà đi nữa thì ta…”
“...ta... ta sẽ…”
Âm thanh thiếu niên ngày một nhỏ dần, nhưng tay càng ra sức nắm chặt tay nàng:
“… cái thế giới này sẽ lại vô tình với ta…”
Trong sát na, linh lực tản, Vương Diệu Chân nhìn thiếu niên đang nhắm mắt an tường, vừa tức giận vừa tức cười, sâu trong ánh mắt thoáng qua một tia thổn thức.
Nhớ về đêm đầu tiên gặp gỡ, tên này cũng trong dáng vẻ say quên trời quên đất như thế.
Hắn cứ luôn miệng gọi nàng là tiên nữ tỷ tỷ, thề sống thề chết muốn theo nàng về tiên giới, nói rằng cái thế giới đáng ghét này đã chẳng chào đón hắn.
Nghĩ đến một đêm ấy, thiếu nữ giơ tay còn lại gõ gõ trán Trần Nhất Sinh:
“Ngươi là ngốc thật, hay đang giả ngốc đây?”
Thoạt đầu, nàng chỉ ôm tâm tình trêu chọc thằng ngốc này một xíu, ấy vậy mà vật đổi sao dời, một lần nữa qua đêm cùng đối phương.
Một lần trước, cùng ăn.
Một lần này, cùng uống rượu.
Thế sự đúng là oái ăm!
“Quả nhiên là oan gia…”
Vương Diệu Chân thở dài.
Nàng chỉ nhận thức thiếu niên chỉ vỏn vẹn vài tháng, song tên này như một tảng đá nhỏ ném xuống cuộc sống vốn tĩnh lặng của nàng, gợn từng con sóng.
Đây là phiền phức... và cũng có lẽ là thú vị chăng?
Tựa như đáp lại thiếu nữ, Trần Nhất Sinh mơ ngủ cười một tiếng, rốt cuộc cũng chịu thả những ngón tay của nàng ra.