Màn đêm thâm trầm, tiếng ve văng vẳng ngoài sân, gió thổi rì rào qua cửa sổ.
Trong gian phòng tối, ánh nến chập chờn, sắc vàng soi rọi trên gương mặt thiếu niên.
Trần Nhất Sinh ngồi ngay ngắn, mí mắt nhắm lại, đôi tay nhẹ nhàng đặt trên gối.
Vào lúc này, tầm mắt tối om bỗng hiện ra một tia sáng nhỏ nhấp nháy.
Từng giây trôi qua, tia ánh sáng ấy ngưng tụ thành một đốm sáng nhỏ, từ từ tan vào trong tầm mắt.
Ngay giây phút ấy, thân thể trở nên ấm áp dị thường.
Trần Nhất Sinh chẳng thể nhìn thấy nó, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng nó tồn tại trong thân thể.
Nó giờ phút này tựa như một sinh linh nhỏ đang nhảy nhót tung tăng.
Trong đầu Trần Nhất Sinh niệm pháp quyết:
“Nhất pháp, linh nhập.
Nhất ý, linh động.
Nhất tức, linh hành.
Nhất niệm, linh quy…”
Theo từng câu từng chữ của công pháp vang trong đầu, tia linh khí đang dao động như cơn sóng mạnh dần dần an tĩnh.
Hắn thoáng động ý niệm, nó ngoan ngoãn lưu chuyển theo sự chỉ dẫn. Bắt đầu từ Nhâm mạch, theo một lộ tuyến công pháp mà di chuyển về Đốc mạch.
Trên lộ tuyến ấy, nơi nào linh khí đi qua, những sợi mạch ảm đạm phảng phất được tưới một dòng cam lộ, tràn trề sinh khí.
Đêm trôi về một nửa, nến đã tàn tự bao giờ, rốt cuộc tia linh khí mỏng manh đã vòng qua một chu thiên trong thân thể.
Trần Nhất Sinh mở mắt, toàn thân thư sướng vô cùng, dường như từng tấc máu thịt đều đang reo vang.
Hắn thở ra một ngụm trọc khí, thì thầm:
“Đã xong.”
“Thế nhưng, so với trước đây có vẻ là chậm?”
Trần Nhất Sinh nhíu mày.
Trước đây, nguyên chủ chỉ cần vỏn vẹn một nén nhang đã có thể hoàn thành một vòng chu thiên, tuy nhiên giờ đây tốn ròng rã ba canh giờ?
Tốc độ cũng là quá chênh lệch?
Hắn nghĩ nghĩ, thở dài.
Tam Niên Thực Tâm Cổ tuy đã giải quyết, nhưng di chứng mà nó để lại vẫn nằm ở đó.
Ba năm, sinh mệnh của cỗ thân thể này đều trở thành thức ăn cho con cổ, tư chất tu chân nhất định cũng vì đó mà tổn thất nghiêm trọng.
Hiện tại vẫn còn tu luyện được đã xem như một điều may mắn.
“Con cổ trùng ghê tởm!”
Trần Nhất Sinh nghiến nghiến răng, vỡ mộng quay về thời đỉnh cao những năm trước.
“Trong tiểu thuyết, muốn sở hữu tu vi nghịch thiên thì cần có thần công tuyệt thế…”
Hắn lộ vẻ đắn đo: “Ta có nên bắt chước đám nam chính, tìm mấy cái di tích cổ để thử vận may?”
Luyện Khí Quyết là tên bộ công pháp mà Trần Nhất Sinh đang tu luyện hiện tại.
Từ cái tên thôi liền đủ hiểu đây là thứ rau cải ngoài chợ. Tu sĩ Trần Gia đều chủ tu công pháp này. Nói trắng ra là đồ dành cho quần chúng, nào có nghe nghịch thiên ngạo nghễ như Vô Thượng Tiên Ma Quyết, Bất Tử Vĩnh Sinh Công,…?
Nghĩ tới đây, Trần Nhất Sinh bỗng bật cười thành tiếng.
Đừng nói việc tìm công pháp trong di tích là mò kim đáy bể.
Dù mình chó ngáp phải ruồi nhặt được công pháp nghịch thiên, thế thì cũng chỉ để tủ trưng ngắm là chính.
Dù sao công pháp càng mạnh, yêu cầu càng cao, độ rủi ro cũng cao chót vót.
Tu sai một nhịp, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì thân tử đạo tiêu.
Tuy rằng Luyện Khí Quyết đại trà, nhưng thắng ở dễ tu, dễ tiếp cận, tạo căn cơ vững vàng và độ rủi ro cũng cực thấp.
Tân thủ thì nên có giác ngộ của tân thủ, cố đấm ăn xôi tập tành theo đám nam chính chỉ tổ tự tìm đường chết.
Trần Nhất Sinh nắn nắn cái cổ, suốt vài tiếng ngồi làm xương cốt có chút căng cứng.
May mắn là trong trạng thái tu luyện, thân thể sẽ như đang ngồi thiền mà vô cùng thả lỏng.
Bằng không tu được mấy ngày chỉ có nước đi trị đau lưng gấp!
Hắn tự châm cho mình một tách trà. Trà ấm vào người xua tan lạnh giá của đêm trường, trong đầu ngẫm về chuyện sáng nay.
Hắn… đúng như lão nhân đã nói, nên rời Hoàng An Thành càng sớm càng tốt.
Minh Tâm Cổ dù có thể tạm thời nguỵ trang, nhưng chỉ là tạm câu giờ. Đến thời gian Tam Niên Thực Tâm Cổ phát tác, sớm muộn cũng sẽ mặt đối mặt với chủ nhân con cổ.
Thời gian… thật sự ít ỏi…
Thế nhưng, làm thế nào để rời thành?
Ở thế giới này, người thường gần như sống cả đời trong một tòa thành duy nhất.
Đây là nơi an toàn nhất giữa thế giới người ăn thịt người.
Đặt chân ra ngoài, yêu thú, sơn tặc, ma đạo tu sĩ,… tất cả đều đang rình rập. Vô luận là đụng trúng thứ nào, kết cục cũng chỉ có một…
Hắn vốn chỉ là một tên tu sĩ quèn, quyết định rời thành quả thực là quá rủi ro.
“Đầu nhập vào Vương Gia thì sao?”
Trần Nhất Sinh nghiêm túc cân nhắc.
Một phần là muốn trả nợ nhân tình cho người đã cưu mang mình, một phần là tự tìm cho mình một chiếc ô đủ lớn để che chở.
Ở tòa thành này, chiếc ô to và vững nhất chính là Vương Gia.
Hắn và Trần Gia đã rạn nứt, song phương coi như triệt để vô tình với nhau, chi bằng làm một tên chân chó chạy vặt cho đệ nhất gia tộc, cũng an toàn gấp nhiều lần so với tình cảnh thân cô thế cô như lúc này.
Một thoáng này, trên vai Trần Nhất Sinh, một cặp thiên thần và ác quỷ tranh cãi gay gắt.
Thiên thần nghiêm nghị trách cứ, cho rằng đây là quyết định hèn mọn, xứng mặt đấng nam nhi đầu đội trời, chân đạp đất sao?
Ác quỷ thì vô cùng tán dương, cái này rõ ràng là suy nghĩ sáng suốt, sinh tồn mới là vương đạo, tôn nghiêm mài ra ăn được sao?
Huống chi, ngoại nhân chửi ngươi núp váy nữ nhân, nhưng nữ nhân ở đây là ai?
Đại tiểu thư Vương Gia, đệ nhất mỹ nhân Hoàng An Thành!
Tên chết tiệt nào mắng chửi ngươi đồng nghĩa với tên ấy đang đỏ mắt ganh tị!
Trần Nhất Sinh xoắn xuýt cực độ, rốt cuộc đành nói:
“Đến đâu tính đến đó vậy.”
Hắn siết chặt nắm tay:
“Trước mắt cứ tu luyện cho thật tốt! Chỉ cần ta mạnh, tự có đủ tự cách quyết định số mệnh của mình!”
Nghĩ đoạn, ý chí quyết tâm của Trần Nhất Sinh rực cháy mãnh liệt, nhanh chóng ngồi nghiêm chỉnh, tiếp tục nhập định.
"..."
Nắng mai rọi qua cửa sổ, tiếng chim sẻ thánh thót vang ca.
Trần Nhất Sinh mở mắt, đôi con ngươi đen nhánh thấp thoáng một tia thần thái sáng ngời.
Hắn vung vung cánh tay, cảm nhận cơ bắp ẩn chứa vĩ lực, thoáng chốc nở nụ cười thỏa mãn:
“Đã quay trở lại với tu chân đạo!”
Ba ngày qua chỉ ăn, ngủ rồi vùi đầu tu tập, cuối cùng thành công trở về Luyện Khí Cảnh.
Một chân đặt lên tu chân lộ, giờ phút này cả thân thể lẫn tinh thần của Trần Nhất Sinh đều như được gột rửa, một lần nữa trở nên tươi mới.
Hắn rốt cuộc đã thấu vì sao các cường giả trong truyện có thể đóng cửa bế quan cả trăm, cả ngàn năm.
Bởi lẽ, cảm giác được trở nên mạnh hơn, là đỉnh cao mà mọi cảm giác trên đời chẳng thể so nổi!
Trần Nhất Sinh rời giường, muốn tới ngôi nhà tranh xem Yên Đan.
Tuy nhiên, ngay tại thời điểm mở cửa, chỉ thấy ngoài cửa một thiếu nữ đã đứng đợi sẵn.
Dưới ánh nắng sớm, sương còn mơ màng, nắng điểm tô trên gương mặt thanh thuần của nàng, tựa một đóa hướng dương rạng rỡ.
Trịnh Yên Đan giơ tay chào, giọng trong trẻo:
“Buổi sáng vui vẻ!”
“Ta vừa định tới nhà ngươi!”
Trần Nhất Sinh tiến đến gần thiếu nữ, nơi chóp mũi thoang thoảng dược thảo hương, khoanh tay cười:
“Phạm tiền bối đã nguôi giận chưa?”
“Tất cả là tại ngươi chọc giận sư phụ, nên ta mới vạ lây!”