Đôi mắt đen sâu như Cửu U của lão nhân dừng trên người thiếu niên một thoáng, giọng nói già nua mang theo vẻ ghét bỏ:
“Tiểu tử nhà ngươi, càng nhìn thì càng chướng mắt. Cớ sao nha đầu ngốc ấy mê ngươi như điếu đổ?”
Nhận ra oán niệm nhàn nhạt từ trên người ông lão, Trần Nhất Sinh ngại ngùng nói:
“Mong tiền bối nương tay với Yên Đan.”
“Cổ nhân có câu, cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ!”
Hắn chính nghĩa lẫm liệt:
“Yên Đan cứu mạng ta, nhất định công đức vô lượng! Về sau có thể phi thăng tiên giới, thành tựu vô thượng chân tiên!”
“Nếu làm người tốt mà thành tiên nhân được…”
Phạm lão cười khằng khặc: “… thiên hạ thái bình.”
Ông cười một tiếng, thâm ý:
“Tiểu tử ngươi tống được con cổ trùng ra ngoài?”
“Nhờ dược phương của tiền bối và sự tương trợ từ Yên Đan, ta đã giải được Tam Niên Thực Tâm Cổ!” Trần Nhất Sinh gật gật đầu, thành thật đáp.
Việc này cũng chẳng cần thiết giấu giếm lão nhân, dù sao dược phương ngay từ đầu là do ông ngầm để lộ.
Hắn nghĩ nghĩ, ngập ngừng:
“Thật ra ta có một thắc mắc! Rất mong sẽ được tiền bối chỉ điểm!”
“Nói.” Phạm lão nhàn nhạt đáp.
Trần Nhất Sinh nghiêng đầu, tỏ vẻ nghi hoặc:
“Tiền bối đáng lẽ có thể ngăn cản Yên Đan, tại sao để mặc nàng nhúng tay vào việc này?”
“Nhân quả của ai, người ấy tự gánh.”
Phạm lão nhún vai:
“Dù sao, lão phu chỉ là sư phụ của nó. Dạy nó thì được, nhưng lão phu dùng tư cách gì để cấm cản quyết định của nó?”
Đôi mắt trống rỗng của lão nhân lúc này toát ra một tia âm u:
“Đây là nhân quả của nó với tiểu tử ngươi! Nếu sau này có mệnh hệ gì, cũng là do nghiệt duyên mà nó gieo.”
Trần Nhất Sinh im lặng.
“Thế nhưng tiểu tử nhà ngươi cũng chớ nên mừng sớm…”
Phạm lão gõ gõ ngón tay trên thành giường:
“Đệ tử lão phu trị ngọn, nhưng gốc thì còn đó.”
Tam Niên Thực Tâm Cổ đã giải, nhưng chủ nhân của con cổ thì sao?
Nghĩ đến mình thật ra chỉ tạm thời an toàn, tâm tình nhẹ tênh của Trần Nhất Sinh cũng từ từ nặng xuống.
Một con đã đọa đày nguyên chủ suốt ba năm ròng rã, nếu thêm một con nữa…
Hắn rùng mình, càng nghĩ càng run sợ, giọng thành khẩn:
“Tiền bối học cứu thiên nhân, tri thức uyên thâm, liệu có thể dạy cho ta một vài cách đề phòng cổ trùng không?”
“Cách thì có nhiều.”
Lão nhân trầm tư trong giây lát, thản nhiên nói ra:
“Ở đây, lão phu có một viên Thiên Dương Sát Tà Đan. Uống vào có thể trở nên miễn nhiễm tà vật, cổ trùng đáng sợ thế nào cũng tránh xa ngươi một dặm.”
Ông nhếch miệng: “Muốn uống không?”
“Muốn!”
Trần Nhất Sinh mừng rỡ, nhưng vẻ mừng rỡ tồn tại vỏn vẹn một giây, ngay sau câu nói tiếp theo của lão nhân, tan tành:
“Viên đan này tuy tốt, nhưng tồn tại một tác dụng phụ nho nhỏ. Đó là dương tính của nó quá thịnh, nam nhân uống vào dễ bạo thể mà chết!”
“Thế nên cần tự cung, tiêu trừ dương tính thì mới uống được!”
“Ặc”
Trần Nhất Sinh càng run rẩy, chỉ thấy toàn thân lạnh cóng.
Hắn cười méo xệch:
“Thiên Dương Sát Tà Đan là tiên duyên hiếm gặp. Ta chỉ là một tên phàm nhân quèn, đành nhường lại cho người hữu duyên vậy!”
Phạm lão nâng trán:
“Tiểu tử ngươi nhanh mồm nhanh miệng, tính cách vô sỉ giảo hoạt, gợi cho lão phu nhớ về một vị cố nhân.”
“Cố nhân?” Trần Nhất Sinh sửng sốt.
“Tên vô sỉ đó, lúc nào cũng mưu ma chước quỷ, quả thực là chướng tai gai mắt!”
Mặt lão nhân đen lại, nhưng miệng vô thức nở một nụ cười:
“Nhìn dáng vẻ này của tiểu tử ngươi, cũng xem như có phong phạm của tên ấy.”
Phạm lão tặc lưỡi, tỏ vẻ đáng tiếc:
“Nếu tên ấy ở đây, có lẽ sẽ nhìn ngươi rất thuận mắt, đoán chừng ưu ái nhận ngươi làm đệ tử cũng nên?”
Đôi mắt Trần Nhất Sinh sáng trưng, nhanh nhảu đáp:
“Tiền bối cũng có thể nhận ta làm đệ tử nha!”
“Ta từ nhỏ siêng năng cần cù, ngoan ngoãn lễ phép, rất có chí tiến thủ! Sau này trưởng thành, trải qua nhiều gian truân thử thách nhưng chẳng đánh mất sơ tâm thuở đầu.”
Hắn thao thao:
“Trước giờ ta được người ta nhận xét là thông minh sáng dạ, thành thật thiện lương! Nếu may mắn trở thành đệ tử của tiền bối, ta sẽ cố gắng làm rạng danh sư môn của chúng ta!”
“Ngươi?”
Phạm lão nhướng mày, vung vung tay áo như xua con ruồi:
“Một nha đầu ồn ào đã làm tuổi già của lão phu vất vả. Bây giờ vác thêm một tên tiểu tử ranh mãnh như ngươi, cái mạng già này chỉ sợ sớm ngày quy tiên.”
“Thế nhưng…”
Dừng một nhịp, lão nhân chép miệng:
“… tên tiểu tử nhà ngươi vậy mà cũng có tư chất của luyện dược sư. Đáng ngạc nhiên!”
Trần Nhất Sinh ngây người, nhưng rất nhanh lộ ra vẻ mặt mừng như điên:
“Ý của tiền bối là ta có thiên phú đan đạo tuyệt thế trời sinh?”
Tới, cuối cùng cũng tới!
Vận mệnh nam chính của ta rốt cuộc cũng quay về với quỹ đạo vốn có!
Trước đó là nháp, giờ đây mới là vào cốt truyện chính này!
Trước mặt, người thiếu niên mừng quýnh, Phạm lão dội thẳng một gáo nước lạnh:
“Chỉ là miễn cưỡng vượt qua ngưỡng cửa tư chất. Trời đang sáng, tiểu tử ngươi muốn ngủ cũng đừng ngã trên giường lão phu!”
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, màn mưa giăng mỏng, chậm rãi cất tiếng
“Để trở thành luyện dược sư, nền tảng quan trọng nhất là thảo và hoả. Dược thảo là căn. Hỏa diễm là cốt. Thiếu mất một cái, đời này đừng mong tiến xa trên dược đạo.”
“Tiểu tử ngươi, Mộc linh căn và Hỏa linh căn trong người đều tinh thuần, vượt xa những tu chân giả thông thường!”
Phạm lão gật gù:
“Đây tính là có tư chất, ít nhất là tại nơi cằn cỗi này!”
Ông nói rồi, tiện tay ném một vật tới trước mặt thiếu niên:
“Cầm.”
Trần Nhất Sinh chụp món đồ ấy, cúi nhìn, chỉ thấy trên tay là một chiếc túi vải nhỏ cũ mèm, nằng nặng.
Hắn ngạc nhiên tột độ: “Đây là…”
“Theo như cách nói của tu chân giả…”
Phạm lão thu lại ống tay áo, đạm mạc đáp: “… là cơ duyên.”
Trần Nhất Sinh mở to mắt, chấn động tinh thần.
Hắn vội vàng tháo gỡ sợi dây được cột, mở túi vải ra xem.
Trong đó, một viên đan dược màu vàng nhạt nhỏ trơn nhẵn, cùng với ba miếng ngọc giản màu trắng ngà, vân ngọc tinh xảo.
Bấy giờ, tiếng nói của lão nhân chậm rãi vang lên:
“Ngự Hỏa Thuật, Dược Thảo Toàn Thư, Đan Điển Sơ Nhập, đều do tên ấy sáng tạo và ghi chép. Để trong túi lão phu cũng chỉ tổ nặng túi, thôi thì tặng chúng cho ngươi.”
Nghe vậy, Trần Nhất Sinh run tay.
Hắn tuy rằng là ngoại đạo, nhưng cũng mường tượng được giá trị của những ngọc giản này.
Dù sao, truyền thừa luyện dược trước giờ đều từ thầy sang trò. Ngoại nhân muốn cầu đạo cũng vô ích.
Mỗi dược phương, thủ ấn đều là tài sản vô giá.
Huống chi từ tay một cao nhân như Phạm lão, nào có thể là vật tầm thường?
“Xin tiền bối cho ta biết tôn tính đại danh và nơi ở của vị tiên sinh ấy! Để sau này có thể tìm tới cảm tạ ân tình!”
“Muốn cảm tạ thì thắp một nén nhang là được. Người trẻ tuổi chớ nên đến nơi đó.”
Phạm lão lạnh nhạt: “Tôn tính đại danh cũng thôi! Biết nhiều thì chỉ càng mệt óc!”
Đã lão nhân có ý lảng tránh, Trần Nhất Sinh cũng thức thời chuyển chủ đề.
Hắn nhìn túi nhỏ, trong ấy ngoài ngọc giản thì còn đựng một viên đan dược, cất giọng:
“Viên đan này là…”
“Bảo Nguyên Đan!”
Phạm lão đáp:
“Nó giúp người dùng ngay tức thì chữa lành một vết thương chí mạng, ngoài ra tạo một tầng hộ linh giáp, duy trì trong một nén nhang. Trong thời gian này, tu sĩ Trúc Cơ Cảnh cũng chẳng thể đả thương nổi.”
Ông ngoảnh mặt:
“Đây là viên phế đan mà lão phu lỡ tay luyện chế. Vứt nó cho con chó nhà thím Vân thì uổng, đành đưa cho tiểu tử nhà ngươi vậy.”
Trái tim Trần Nhất Sinh đập thình thịch.
Một viên đan dược trị thương, vừa có công năng hộ thể?
Quả thực là nghịch thiên!
Ta có khác nào nhận được thêm một cái mạng đâu cơ chứ?
Hắn cuồng hỉ, vội vã chắp tay: “Đa tạ tiền bối!”
“Đủ vốn rồi, cộng với tư chất tu chân của tiểu tử nhà ngươi cũng xem như tốt! Cứ cố gắng thì tương lai sẽ rộng mở!”
Phạm lão nhắm mắt: “Chắc là sẽ chẳng cần tới đoạn nhân quả với đệ tử của lão phu chứ?”
Trần Nhất Sinh đang vui mừng bỗng chốc ngây ngẩn, nhưng rất nhanh mỉm cười:
“Trong mắt tiền bối, nàng và ta là nhân quả.”
“Thế nhưng trong mắt ta, nàng là bằng hữu!”
Hắn ngẩng mặt, giọng quả quyết: “Ta tuyệt đối không đoạn tuyệt tình bằng hữu này!”
Trần Nhất Sinh nâng túi vải, nhẹ giọng:
“Ta tự nhận mình vô duyên với dược đạo, nên xin trả lại túi vải này cho tiền bối.”
Đột ngột, lão nhân mở mắt trừng trừng.
Tia ánh sáng cuối cùng vụt tắt trong đôi con ngươi đen thẳm, tựa như một vực thẳm vô tận:
“Tiểu tử nhà ngươi sẽ chết. Chết rất thảm.”
Ngay sau câu nói này, gương mặt thiếu niên trắng nhợt, thoáng chốc quỵ gối, toàn thân run cầm cập.
Đây là… uy áp?
Trần Nhất Sinh đã tự mình thể nghiệm uy áp tu sĩ, nặng nề như một ngọn núi. Tuy nhiên cảm giác này… tựa ngàn đao đâm xuyên qua máu thịt, tựa vạn mũi tên cắm vào thân thể.
Mùi máu, mùi xác chết, và mùi của tử vong…
Trước sát ý của lão nhân, Trần Nhất Sinh như một con thú nhỏ nhỏ đáng thương dưới nanh vuốt mãnh thú, máu trong người dường như đặc quánh.
Hắn cắn toạc môi, cố giữ cho ý thức tỉnh táo: “Mong tiền bối nhắn lại với Yên Đan…”
Vai chùng xuống, xương “răng rắc”, ngay cả việc thở cũng gian nan. Trần Nhất Sinh cười tự giễu, thều thào:
“Mỗi năm thắp cho ta một nén nhang.”
Hắn ngã xuống.
“Hừ”
Một tiếng hừ lạnh vang lên, như tiếng chuông vang vọng vào ý thức tối tăm của Trần Nhất Sinh.
Hắn nằm rạp trên đất, ôm ngực thở gấp, toàn thân co rúm, tầm mắt mờ nhoè từ từ rõ ràng.
Trong tầm mắt, một con côn trùng mập mạp trắng nõn đang nhúc nhích.
Một giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu rơi xuống trên trán Trần Nhất Sinh.
Hắn tái mét cả gương mặt: “Xét đến giao tình giữa chúng ta, tiền bối cho ta một cái chết khác được không? Ta ghét côn trùng.”
“Đây là ấu trùng Minh Tâm Cổ, nó có thể tạm thời ngụy trang giống Tam Niên Thực Tâm Cổ.”
Phạm lão cúi đầu:
“Muốn sống thì nuốt. Qua mấy ngày nữa, nhận ra thú cưng mình nuôi đã chết, chủ nhân của nó sẽ tìm tới ngươi vấn an.”
Trần Nhất Sinh vội nhặt lên con nhộng ú nần.
Hắn cố nén cảm giác ghê tởm mở miệng nuốt trộng.
“Ực” một tiếng, miệng nhờn nhợt, thiếu niên nhăn mặt.
Phạm lão xua xua tay: “Xéo!”
Trần Nhất Sinh đứng dậy, cúi cúi người.
Hắn nhìn ra ngoài sân, thấp thoáng một thân ảnh mảnh mai đang quỳ gối giữa trời mưa, ai thán một tiếng.
Đúng lúc này, âm thanh của lão nhân truyền đến:
“Đợi!”
Trần Nhất Sinh ngoái đầu.
Phạm lão ậm ừ một thoáng, cộc cằn:
“Xéo càng xa càng tốt! Tốt nhất là cút khỏi thành cho lão phu! Thấy mặt của ngươi thêm một ngày, lão phu thật sự là chướng mắt!”
Đoạn, ông thò tay nhặt một con giun đất dưới gầm giường.