Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 79: Một ngày vui



Trên con đường nhộn nhịp, tiếng rao vặt, tiếng nói cười và tiếng náo nhiệt của đám đông hoà vào nhau như một bản loạn tấu.

Trần Nhất Sinh sóng vai cạnh thiếu nữ.

Nàng lúc này ngậm một thanh mạch nha, đôi mắt nheo lại, thoạt nhìn có vẻ tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Vẻ mặt hắn thoáng qua một vệt cổ quái:

“Hôm nay ngươi nổ đỉnh nữa sao?”

“Bổn cô nương đã làm chủ được dược đỉnh, sao còn để cho nó nổ nữa?”

Trịnh Yên Đan hất cằm cao ngạo, mặt thiếu điều song song với trời xanh.

Đoạn, nàng nở nụ cười ngòn ngọt:

“Chỉ là tự nhiên cảm thấy muốn đi dạo, chẳng được sao?”

“Nếu cô nương có nhã hứng, ta dĩ nhiên là sẽ tận sức phụng bồi!”

Trần Nhất Sinh đặt một tay trên ngực trái, nghiêm chỉnh cúi người, làm ra một động tác thân sĩ, chọc cho thiếu nữ cười khúc khích.

“Quyết định vậy nha! Hôm nay ngươi phải dạo phố với ta cả ngày, không cho phép lười biếng!”

Trịnh Yên Đan cố nén ý cười, vừa nói vừa quơ quơ nắm tay nhỏ:

“Hảo tâm nhắc nhở, bổn cô nương sẽ tiêu rất nhiều tiền! Ngươi tốt nhất là nên thủ sẵn ngân nguyên, thiếu thì đừng trách vì sao ta mang ngươi ra cấn nợ!”

“Vậy thì xin đa tạ cô nương…”

Trần Nhất Sinh ôm quyền, tỏ vẻ tịch mịch than thở:

“Trong nhà ta trước giờ tiền cao như núi, mỗi sáng thức giấc phiền não lớn nhất là việc tiêu tiền! Bây giờ cô nương ra tay tương trợ, âu cũng coi như giải được phần nào phiền não!”

Trịnh Yên Đan mân mê miệng nhỏ:

“Đến chừng đó rỗng túi cũng chớ oán trách bổn cô nương!”

Nàng chỉ chỉ ngón tay về đường phố đông nghịt, phấn chấn reo vang:

“Yên Đan ta tuyên bố, sáng nay sẽ càn quét sạch sẽ nơi này!”

“Chúng ta đi!”

Nhìn theo thân ảnh tung tăng của thiếu nữ, thoáng chốc đã chui tọt vào trong dòng người tấp nập, Trần Nhất Sinh dở khóc dở cười, cũng cất bước đuổi theo.

"..."

Nắng treo cao. Mây xanh ngắt.

Tay trái tay mặt của Trần Nhất Sinh treo túi xách lủng lẳng, thậm chí trước ngực cũng mang vài túi, giờ này gần như nhập vai một cái giá treo sống.

Hắn nhìn thiếu nữ từ từ xa xa tiến tới, trong tay nàng cầm theo vài chiếc túi nữa, tức thì nụ cười méo xệch.

Nàng… thật sự có ý định mua sạch cả con đường này sao?

Trịnh Yên Đan giơ túi:

“Đây là của ngươi!”

Trần Nhất Sinh cúi đầu, cả người nơi nào có thể treo được cũng đã treo, thậm chí chẳng treo được thì cũng cột vào.

Hắn vội xua tay, giọng chào thua:

“Ta cũng chịu! Ngươi coi chỗ nào treo được thì treo!”

Trịnh Yên Đan nhìn thiếu niên trong chốc lát, tiếp đến nhón chân, vòng những chiếc túi vào cổ Trần Nhất Sinh.

Xong xuôi, nàng vỗ vỗ tay, gật gù tỏ vẻ vừa ý:

“Tạm thời cứ như vậy!”

Bấy giờ, ngay cả cổ cũng đã mang gông, thiếu mỗi rau cải và trứng thối từ người dân ném tới. Trần Nhất Sinh chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, vai thõng xuống thấp, cười cười:

“Thôi, ngươi thích là được!”

Đứng cạnh, thiếu nữ xoa xoa cằm, lộ ra dáng vẻ trầm ngâm:

“Tiếp theo nên mua cái gì nữa đây ta?”

Nghe thấy vậy, nụ cười trên mặt Trần Nhất Sinh càng bất đắc dĩ, nhưng Trịnh Yên Đan chẳng thèm để ý đến cái giá treo này, tiếp tục ghé vào một gian hàng đồ chơi gần đó.

Hắn nhún vai, ngẩng mặt nhìn vu vơ.

Đợi đến lúc một cửa tiệm rơi vào trong tầm mắt, thoáng chốc ánh mắt sáng ngời, tiến tới chỗ thiếu nữ:

“Ta biết ngươi nên mua cái gì rồi!”

“Hửm?”

Trịnh Yên Đan đang cầm một con chuồn chuồn giấy, ngẩn ngơ:

“Mua cái gì?”

“Theo ta!”

“...”

Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan cùng vào cửa tiệm, chào đón hai người là một vị phụ nhân ăn vận sang trọng.

Nàng trông thấy thiếu niên thanh tú dễ nhìn, thiếu nữ mi thanh mục tú, ánh mắt thấp thoáng ý cười, mềm mại cất giọng:

“Vị cô nương này, ngươi cùng ý trung nhân muốn mua y phục sao?”

“Ý trung nhân?”

Trịnh Yên Đan sửng sốt, nhưng chưa đợi nàng thanh minh, nữ chủ tiệm đã niềm nở tiếp cận:

“Cô nương mau tới đây! Tiệm của ta có rất nhiều y phục đẹp, cam đoan cô nương nhất định sẽ yêu thích!”

Nữ chủ tiệm cầm lên một chiếc váy phấn nhạt, ướm thử nó trước mặt thiếu nữ:

“Cô nương thấy chiếc váy này như thế nào? Ta thấy nó rất là hợp với cô nương nha!”

“Cái này…”

Trịnh Yên Đan mờ mịt nhìn chiếc váy, sau đó nghiêng đầu nhìn thiếu niên.

Trần Nhất Sinh lúc này đang dựa người vào một cây cột gần đó, nháy mắt với nàng một cái, dùng khẩu hình nói ra:

“Mua vài bộ đi!”

Trang phục của Trịnh Yên Đan từ trước đến giờ đều vô cùng mộc mạc, đơn thuần chỉ là áo vải thô cũ mèm, thiếu điều chỉ cần dính thêm vài vết bùn nữa là đủ mang ra làm áo đi ruộng.

Cách ăn mặc này đừng nói là những tiểu thư thế gia, cho dù là những thiếu nữ thường dân trong thành cũng có vẻ rất quê mùa.

Hắn nhớ, đám cảnh vệ lúc đề cập tới đặc điểm nhận dạng của nàng, cũng gọi là một nha đầu ăn mặc quê mùa.

Vì lẽ đó, Trần Nhất Sinh nghĩ rằng cần mua cho nàng vài y phục mới, miễn cho thiếu nữ này tiếp tục theo đuổi phong cách ăn mặc thôn nữ.

Trịnh Yên Đan nâng chiếc váy trong tay, chỉ cảm giác vải mềm mịn, đường chỉ tinh tế, hoa văn được thêu đẹp đẽ.

Thân là một thiếu nữ, nàng dĩ nhiên là cũng yêu thích nó.

Tuy nhiên, Trịnh Yên Đan rất nhanh lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng:

“Ta mặc thứ này có được không?”

“Tất nhiên! Nó sinh ra là dành cho những giai nhân tuyệt sắc như cô nương mà!”

Nữ chủ tiệm mỉm cười gật gật đầu.

Đoạn, nàng ghé sát vào tai của thiếu nữ, nhỏ giọng:

“Dung mạo của cô nương đã rất xuất chúng rồi, chỉ cần chăm chút ăn diện nữa thôi! Ta chắc chắn vị công tử đằng ấy sẽ chết mê chết mệt với ngươi!”

Trịnh Yên Đan ấp úng, cũng thì thầm:

“Thật sao?”

“Dĩ nhiên!” Nữ chủ tiệm chắc nịch đáp.

Bỗng nhiên nghĩ đến một ý tưởng, ý cười trong mắt nàng càng nồng, nói:

“Cô nương muốn thử không?”

“...”

“Oáp”

Nửa người Trần Nhất Sinh dựa vào cột, che miệng ngáp dài một tiếng.

Hắn nhàm chán nhìn ra đường, thầm nghĩ những tiết mục chọn quần áo của nữ nhân thường diễn ra rất lâu, thậm chí dài tới thiên thu, nên cứ từ từ mà chờ.

Trong đầu vừa nảy sinh ý nghĩ như vậy, đột nhiên sau vai nhói nhẹ, như thể người nào đó dùng ngón tay chọc vào.

“Xong rồi sao?”

Hắn xoay người:

“Nhanh vậy?”

“Oành”

Tựa oanh minh vang vọng trong tâm trí, mắt Trần Nhất Sinh trừng to, ngây như phỗng.

Trịnh Yên Đan!?

Thế nhưng thay vì áo vải thô như thường ngày, trên người nàng giờ đây là một chiếc váy phấn nhạt thanh nhã.

Vốn dĩ mái tóc đen thường được tuỳ ý cột cao, thậm chí nhiều lúc rối nhẹ, lúc này được xõa xuống, chải chuốt tỉ mỉ và mang trâm ngọc.

Dung nhan thanh thuần, má đồng tiền hồng nhuận, môi đỏ son vẽ nên một đường cong nhàn nhạt.

Mới trước đó, nàng là hướng dương nở rộ dưới ánh mặt trời.

Vào giây phút này, nàng chính là anh đào rực rỡ trong gió xuân.

Trông thấy thiếu niên ngơ ngác, Trịnh Yên Đan nhướng mày, vung vẩy năm ngón tay trắng ngần:

“Nè nè, ngươi làm sao rồi?”

Trần Nhất Sinh tỉnh táo lại, nhận ra mình vậy mà thất thủ tâm thần, nhất thời nóng mặt.

Thiếu nữ này tuy dung mạo xuất chúng, nhưng vì tính cách và cách ăn mặc nên ở nàng rất hiếm cảm nhận được mị lực của một giai nhân.

Bây giờ chỉ cần thay đổi ăn vận, trong chớp mắt từ một tiểu cô nương đáng yêu nhà bên bên trở thành một vị đại mỹ nhân!?

Thần!

Trần Nhất Sinh hắng giọng, dựng ngón tay cái:

“Quá xuất sắc! Ta nghĩ sau này ngươi nên ăn mặc như thế nha!”

“Thôi!”

Trịnh Yên Đan vén vén tay áo thướt tha, nhếch miệng:

“Ăn mặc như thế vướng víu lắm! Ta cảm thấy trang phục cũ thuận tiện hơn nhiều!”

“Thế nhưng nếu ngươi thích…”

Nàng dừng một nhịp, cười mỉm: “… vậy ta mua vài bộ cũng được. Dù sao thì cũng chẳng phải tiền của ta!”

“Đúng rồi! Đúng rồi!”

Trần Nhất Sinh gật đầu như gà mổ thóc:

“Ngươi cứ việc thoải mái, ta trả cho!”

Hắn thoạt đầu chỉ muốn mua cho thiếu nữ vài y phục mới, nhưng nhìn thấy dáng vẻ động nhân của nàng hiện tại, nhất thời đổi ý, giá nào cũng mua cho nàng thật nhiều trang phục đẹp!

Hắn ngắm nghía chung quanh một thoáng, ánh mắt dừng lại trên một chiếc xiêm y, chỉ chỉ ngón tay:

“Bộ này thì sao?”

Trịnh Yên Đan nhìn theo ngón tay thiếu niên, chiếc xiêm y là dạng mà các đại tiểu thư danh môn thường mặc. Tuy vậy, so với trang phục, nó trong mắt nàng càng giống như vạn ngữ thiên thư.

Thiếu nữ ngờ nghệch:

“Một thứ phức tạp như vậy! Ta mà mặc chắc tốn cả ngày trời mất!”

“Vậy nó!?”

Trần Nhất Sinh chỉ ngón tay đến chiếc váy ở cạnh, màu trắng tinh từ cổ váy đến chân váy, mặc vào rất có cảm giác tiên tử.

Trịnh Yên Đan cười rụt cổ:

“Quăng cho ta, cam đoan chỉ một ngày là từ trắng thành đen!”

Trần Nhất Sinh trầm tư, tiếp tục nhìn quanh tiệm.

Rốt cuộc cũng tìm thấy được một chiếc váy màu đen, ánh mắt sáng như cú vọ, thúc giục:

“Cái này màu đen! Đẹp nữa! Mua nó đi!”

Trịnh Yên Đan nguýt mắt.

Váy đúng là màu đen, nhưng mỏng như cánh ve, thậm chí mắt thường cũng nhìn xuyên thấu qua nó.

Nữ tử nào dám can đảm diện chiếc váy này ra đường, nhất định sẽ thu hút vô số tặc nhãn.

Ngay tức thì, thiếu nữ cách xa Trần Nhất Sinh một thước, lạnh tanh ném ra hai chữ:

“Dâm tặc.”

“...”