Trời xanh lộng gió chim bay, vườn hoa ong bướm vây vờn.
Tại đình nhỏ ngoài sân, Trịnh Yên Đan ngồi ngay ngắn, nhưng đầu cúi rạp, ánh mắt sốt sắng nhìn người thiếu niên đang từ tốn uống trà ở cạnh:
“Bắt đầu được chưa?”
“Đợi một lát!”
Trần Nhất Sinh nhấp ngụm trà, tiếp đó tự tay châm một tách trà đưa tới trước mặt thiếu nữ:
“Uống trà không? Trà ngon lắm! Uống vào toàn thân dễ chịu, tinh thần thư thái!”
“Đến giờ này mà cứ lo uống trà!”
Trịnh Yên Đan thở phì phò.
Nàng thì đang như ngồi trên đống than, sốt ruột gần chết, tên này thì ngay cả một chút lo lắng cũng nhìn không ra?
Đây cũng quá mức vô ưu vô lo đi?
Trần Nhất Sinh chép miệng:
“Uống trà là cách tốt nhất để tịnh tâm!”
Hắn ve vẩy tách trà, nói:
“Uống không? Ngươi chê thì ta uống hết ráng chịu!”
“Uống!”
Trịnh Yên Đan chộp tách trà, ngửa cổ uống cạn.
Tuy nhiên, ngoại trừ vị đắng nghét và chan chát nơi đầu lưỡi ra, thiếu nữ cũng chẳng nếm ra được vị nào nữa.
Nàng nhíu nhíu mũi: “Đắng quá! Thật sự chẳng rõ vì sao cả ngươi và sư phụ đều thích uống cái thứ nước đáng ghét này?”
“Trẻ con thì làm sao thưởng ra được phẩm vị của người lớn?” Trần Nhất Sinh cười đáp.
Thế nhưng rất nhanh nụ cười ngưng trệ, cảm nhận một đạo ánh mắt bất thiện rơi trên người mình, tức thì đổi giọng:
“Mỗi người mỗi sở thích, ngươi không thích nó cũng chẳng sao cả!”
Bấy giờ, một thân ảnh thướt tha tiến vào đình nhỏ.
Quan sát thiếu niên ngồi nghiêm trang, rồi nhìn sang dáng vẻ nhe răng muốn cắn của thiếu nữ, Vương Diệu Chân mỉm cười:
“Hai vị đúng là cảm tình rất tốt.”
Nghe vậy, Trịnh Yên Đan tặng cho tên đáng ghét ngồi cạnh một cái nguýt. Nếu như ánh mắt có thể nguyền rủa, đoán chừng Trần Nhất Sinh đã sớm trở thành đệ nhất nguyền vương.
Hắn dang tay, cười:
“Thật ra thì, cảm tình giữa ta và tiểu thư cũng tốt mà!”
Trịnh Yên Đan cười mỉa một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, nhỏ giọng: “Bổn cô nương mà thèm ăn giấm với tên đầu củ cải vô lại này sao?”
“Một tiểu nha đầu thì làm sao nhìn thấy được mị lực của ta?”
Trần Nhất Sinh tịch mịch ai thán:
“Chỉ có những nữ tử trưởng thành mới có thể thưởng thức được nó! Vương tiểu thư, ta nói đúng không?”
Vương Diệu Chân cẩn thận đánh giá thiếu niên vài giây, tỏ ra ngại ngùng đáp: “Thứ cho tiểu nữ ngu muội, nhưng tiểu nữ thật ra cũng chẳng nhìn thấy nó.”
“Ặc”
Vẻ tịch mịch sụp đổ, Trần Nhất Sinh cười xòa: “Haha, trên đời này có những viên ngọc ẩn, càng tìm thì sẽ càng ẩn! Tiểu thư tìm không ra cũng thông cảm được!”
Hắn tiếp đó nghiêm mặt:
“Tiểu thư đã tới, chúng ta vào chính sự!”
Nghe thấy vậy, vẻ mặt Trịnh Yên Đan và Vương Diệu Chân dần dần ngưng trọng.
Đình viện nhỏ vốn dĩ yên ả, một thoáng này cũng trở nên nghiêm nghị.
Đôi con ngươi trong trẻo của Vương Diệu Chân dừng lại trên người thiếu niên, ôn nhu nói:
“Công tử, chúc may mắn!”
Trần Nhất Sinh gật đầu, quay qua nhìn thiếu nữ ngồi cạnh, thiên ngôn vạn ngữ rốt cuộc quy về thành một câu:
“Yên Đan, trông cậy vào ngươi!”
Đối diện với vẻ mặt mong mỏi của thiếu niên, nàng chỉ cảm giác như một ngọn cự sơn đặt trên vai, ngay cả việc thở cũng gian nan.
Trần Nhất Sinh đã thu thập đủ dược liệu, nhưng cần có người đảm nhận việc điều chế Ngọc Dương Dịch.
Dĩ nhiên, đủ trình độ để tạo ra linh dược, chỉ có thể là luyện dược sư.
Tại Hoàng An Thành, một nhóm luyện dược sư trực thuộc tu chân thế gia, chỉ nghe lệnh của gia chủ và trưởng lão.
Trần Nhất Sinh xuất thân là người Trần Gia, cũng có thể chọn con đường này. Tuy nhiên, vì nghi ngờ cổ trùng, cộng với mối quan hệ giữa song phương đã chính thức đổ vỡ sau vụ từ hôn.
Trần Gia, loại.
Hắn cũng nghĩ đến Vương Gia, nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua đã nhanh chóng gạt đi.
Dù tiểu thư tình nguyện đứng ra thu xếp, nhưng điều động một luyện dược sư chắc chắn sẽ đả động đến cao tầng của gia tộc.
Đến chừng ấy sự tình sẽ càng rối rắm.
Vương Gia, cũng loại.
Nhóm còn lại là những luyện dược sư độc lập như Tống đại sư.
Vấn đề với nhóm này thì thật ra vô cùng đơn giản… tiền đâu?
Muốn cầu cạnh một luyện dược sư xuất thủ, chỉ có nước dùng linh thạch.
Huống chi cũng chẳng loại trừ nguy cơ những người này là chủ nhân của con cổ.
Thủ đoạn giết người vô thanh vô tức, luyện dược sư trước giờ rất thạo cái này.
Trần Nhất Sinh nằm gác tay trên trán, nghĩ một lúc mới nhớ ra, thiếu nữ mỗi ngày ríu rít ở cạnh mình cũng là một luyện dược sư.
Nàng là đệ tử của một cao nhân như Phạm lão, cũng coi như tiếp nhận chân truyền từ sư phụ mình.
Hơn nữa nàng trước đó đề cập, cách thức điều chế Ngọc Dương Dịch thật ra đơn giản, chỉ vướng mắc ở một vài thủ ấn đặc thù mà nhiều luyện dược sư thông thường chưa nắm được.
Trùng hợp là, nàng đã được sư phụ dạy cho những thủ ấn ấy…
Vì lẽ đó…
Trịnh Yên Đan, là nhân tuyển thích hợp và đáng tin cậy nhất!
“...”
Bên ngoài tĩnh viện, tại một nơi đất trống trải.
Mây trắng trôi trên trời, gió nhẹ thổi miên man, những ngọn cỏ dại đẫm sương mai trĩu xuống.
Trịnh Yên Đan tháo tay nải xuống, gỡ miếng vải quấn quanh chiếc đỉnh.
Đôi tay vô thức chạm vào Thanh Phong Đỉnh, cảm nhận sự rắn chắc và cảm giác lành lạnh từ thân đỉnh, tâm tình xao động của thiếu nữ cũng từ từ lắng lại.
Nàng đã từng học nhận dược, học khiển hỏa, học khống đỉnh, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thật sự đảm nhận công việc của một luyện dược sư thực thụ.
Trên vai là một mạng người, ngón tay của thiếu nữ run nhè nhẹ. Dẫu vậy, đôi con ngươi chẳng mảy may nảy sinh một tia dao động.
Trần Nhất Sinh đã từng nói, lúc này không dám thử, về sau cũng đừng mong có cơ hội thử!
“Yên Đan, cố lên! Ngươi nhất định sẽ làm được!”
Trịnh Yên Đan thầm thì. Nghĩ đến suốt thời gian qua tập luyện chăm chỉ, nhất thời lòng nàng càng vững tâm.
Nàng hít vào một hơi thật sâu, nhịp tim chậm rãi an ổn.
Tiếp đó, miệng nhẩm thầm một đoạn chú ngữ lạ lẫm.
Đúng lúc này, chiếc đỉnh như có linh tính, từ từ thoát rời vòng tay của nàng.
Trong sát na, nó trôi nổi trước tầm mắt Trịnh Yên Đan, xoay nhẹ.
Bên cạnh, trông thấy thiếu nữ rốt cuộc xuất thủ, mặc cho trái tim treo cao, nhưng Trần Nhất Sinh chỉ im lặng quan sát, tránh gây ra tiếng động dù là nhỏ nhất.
Trịnh Yên Đan thu lại mọi tạp niệm, Thanh Phong Đỉnh đã an vị trong tầm mắt nàng.
Nàng giơ cánh tay phải của mình trước cổ đỉnh.
Tay trái của nàng đặt trước ngực, tạo ra những thủ ấn.
Ngón tay của thiếu nữ thoạt đầu rất chậm, nhưng trở nên nhanh dần, nhanh dần.
Thủ ấn thay đổi thoăn thoắt.
Tốc độ xoay của Thanh Phong Đỉnh càng nhanh.
Ánh sáng men theo những đường vân cổ xưa trên thân đỉnh, từng chút một thắp sáng chúng.
“Vù”
Từ trung tâm của đỉnh, một tiếng “vù” vang vọng.
Trong nháy mắt, gió động mạnh, cuốn thành cuồng phong.
Ống tay áo của thiếu nữ phần phật, tóc mai tán loạn.