Tiếng gió reo vang, vô số tàn lửa nhấp nháy cuốn theo chiều gió, thoáng chốc bùng lên dữ dội, tạo thành ngọn lửa cháy rực.
Một quãng đất trống trải ngập tràn ánh đỏ.
Trịnh Yên Đan đứng trước ngọn lửa, năm ngón tay điểm ấn. Hỏa diễm mãnh liệt dần dần ổn định lại.
Đứng cạnh, nhìn thiếu nữ tập trung cực độ, vai Trần Nhất Sinh như mất xương thõng xuống thấp.
Vào lúc này, trên tay hắn cầm một cây đuốc đã tàn.
Nhớ lại vừa nãy mình vội vã chạy đi nhóm lửa từ trong nhà bếp, Trần Nhất Sinh ngờ nghệch trong gió.
Chẳng lẽ là thời đại này luyện dược bằng linh hoả đã lỗi thời, luyện dược bằng lửa nấu cơm mới là vương đạo?
Đối với nghi vấn này, Trịnh Yên Đan nghiêm nghị đáp: “Dùng linh hoả để làm gì? Quá tốn linh lực! Dù sao lửa nào thì cũng là lửa!”
Nàng vừa nói, vừa đem cây đuốc cháy ngùn ngụn đặt dưới đỉnh, nhóm mãi một lúc lâu thì nó mới cháy.
Nếu như có người nào đi ngang nhìn thấy cảnh này, chỉ sợ cũng sẽ cho rằng nàng đang nấu cơm.
Thế cho nên, Trần Nhất Sinh mới thấp thỏm.
Tất thảy sự tin tưởng sau câu nói của thiếu nữ đã cuốn sạch theo gió.
Hắn nhìn quả cầu lửa trước mặt, vẻ mặt nồng nặc bất đắc dĩ.
Bấy giờ, Trịnh Yên Đan đang chú tâm chợt lên tiếng: “Nhất Sinh, Thuần Dương Thảo!”
Trần Nhất Sinh mở gương gỗ, đôi tay thận trọng cầm nhánh linh thảo.
Thuần Dương Thảo toả ra từng tia ấm áp truyền vào da thịt.
Hắn đưa nó đến chỗ thiếu nữ.
Nàng nhận nhánh linh thảo, ngắm nghía một thoáng, rồi thả nó vào trong chiếc đỉnh đang được ngọn lửa vây quanh.
Ngay tại thời điểm linh thảo chạm lửa, một luồng ánh quang vàng rực đột ngột nhoáng lên, nhưng vỏn vẹn một giây sau đã vụt tắt, nhường chỗ cho ánh lửa đỏ.
Rất nhanh chóng, nhiệt độ tăng vọt, sức nóng cuồn cuộn.
Vài ngọn cỏ dại mọc chung quanh rũ xuống, nhánh cổ thụ cũng quăn lại trước sức nóng này.
“Tách”
Trên trán Trần Nhất Sinh nhỏ xuống một giọt mồ hôi, quang cảnh tại nơi này dường như trở nên vặn vẹo.
Dẫu vậy, Thuần Dương Thảo nằm giữa đỉnh, ngay cả một vết cháy xém cũng chẳng có. Trái lại, càng bị hỏa diễm bao phủ, nó càng thêm rực rỡ.
Thủ ấn của Trịnh Yên Đan ngày càng nhanh, tốc độ xoay của cổ đỉnh cũng tăng cao.
Gió từ reo vang chuyển sang rít rào, thoáng chốc nổi cuồng phong.
Ngọn lửa đỏ “phừng” lên một tiếng, nhấn chìm cả nhánh linh thảo vào trong mảng màu đỏ rực.
Nó ôm trọn đỉnh.
Một cột hoả diễm cao ngút vụt thẳng lên trời xanh.
Mặt Trần Nhất Sinh nóng ran, đôi mắt cay xè chảy ra nước mắt, thế nhưng cũng chẳng dám rời đi nửa tấc.
Ở cạnh, Trịnh Yên Đan đứng mũi chịu sào, cả người đã sớm nhễ nhại, ngọn tóc mai quện vào trên má của thiếu nữ.
Tuy vậy, ánh mắt của nàng nhất mực từ đầu chí cuối tập trung vào chiếc đỉnh, tựa như chỉ cần rời mắt một giây, nó sẽ mọc cánh trốn mất.
Thời gian từ từ trôi qua.
Trên trời, vầng mặt trời treo cao, rải nắng xuống thế gian, nhưng cũng chẳng thể nào so nổi với nhiệt độ nơi này.
Mặt đất vốn dĩ ướt sương mai giờ đây đã xuất hiện những vết rạn to, toát ra sức nóng mãnh liệt.
Trịnh Yên Đan mở to mắt, trong đôi con ngươi trong trẻo chỉ một màu đỏ.
Thủ ấn đang ngưng đột ngột thay đổi, ngọn lửa đã mạnh nay càng cháy mạnh.
Thanh Phong Đỉnh như một nồi nước sôi vang lên dồn dập tiếng “rít rít”.
Bỗng nhiên, gió đang thổi lại ngừng, lửa đang cháy lại xìu.
Trông thấy cảnh này, nhịp tim của Trần Nhất Sinh giật thót, chỉ cảm thấy ngay cả việc thở cũng gian nan.
Vào lúc này, thiếu nữ nghiêng người, nhẹ giọng: “Nhất Sinh, Trường Thụ Căn!”
Nghe thấy vậy, Trần Nhất Sinh vội vàng đưa dược liệu cho thiếu nữ.
Vẫn như trước đó, nàng ngắm nghía một thoáng rồi cho vào trong đỉnh.
Bên trong thân đỉnh, gió đang thổi, nhưng giờ đây chỉ thổi nhè nhẹ, ngọn lửa riu riu.
Ít lâu sau, âm thanh của Trịnh Yên Đan một lần nữa vang lên:
“Nhất Sinh, Nguyên Diệp!”
“Nhất Sinh, Minh Trùng Thảo!”
“Nhất Sinh, Xích Căn!”
…
Trần Nhất Sinh trao gốc dược liệu cuối cùng cho thiếu nữ, tức thì thở ra một ngụm.
Hai mươi mốt dược liệu phụ đã vào đỉnh cùng Thuần Dương Thảo.
Hai canh giờ trôi qua, mỗi giây mỗi phút dài như thiên thu.
Đỉnh đầu nắng rọi như thiêu, càng làm cho nơi này thêm ngột ngạt và oi nóng.
Hắn nhìn thiếu nữ chú tâm tuyệt đối, thán thở một tiếng, cứ tưởng việc luyện đan như rang đậu, cho dược liệu vào đỉnh rồi xào qua xào lại là xong xuôi.
Tuy nhiên hiện tại xin rút lại ý nghĩ này. Nàng đã đứng một chỗ ròng rã suốt một quãng thời gian dài, gánh chịu cái nóng đáng sợ từ dược đỉnh.
Đã vậy lúc nào cũng luôn trong trạng thái tập trung tinh thần cao độ.
Quả nhiên, chức nghiệp này chẳng dành cho thường nhân!
Trần Nhất Sinh đang nghĩ vẩn vơ, Trịnh Yên Đan động.
Thiếu nữ chầm chậm nâng ống tay áo đã cháy xém của mình, Thanh Phong Đỉnh theo động tác này cũng từ từ tiến gần trước mặt nàng.
Thiếu nữ ngó đầu vào trong, nhíu nhíu cái mũi, thì thầm:
“Mùi này… thật là ngộ!”
“Thế nhưng mà… có lẽ là đúng rồi?”
Điểm cốt yếu của điều chế Ngọc Dương Dịch là tách tinh chất của 21 dược liệu để dung nhập cùng tinh chất của Thuần Dương Thảo.
Vừa rồi, quá trình nhìn thì có vẻ tốn công và mất thì giờ, nhưng thật ra cũng chỉ là nàng đang cố gắng tách tinh chất của tất cả dược liệu và trộn chúng với nhau.
Việc này trọng tâm nhất là khống hoả.
Nếu lửa quá to, dược liệu thành tro. Nếu lửa quá nhỏ, tinh chất sẽ chẳng thể nào chiết xuất được.
Vậy nên, yêu cầu là luôn giữ cho nhiệt độ duy trì ở trạng thái ổn định.
May mắn là trước đó nàng đã học cách khống hoả từ sư phụ, được ông dạy cho những thủ ấn đặc thù cho việc này, nhờ vậy mới có thể miễn cưỡng vượt ải.
Tuy rằng quá trình cũng có vài trục trặc, nhưng đáng mừng là chưa có sai sót nghiêm trọng nào.
“Một chút nữa…”
Trong đỉnh, tinh chất của Thuần Dương Thảo rốt cuộc cũng đã dần dung nhập vào tinh chất của các dược liệu.
Trịnh Yên Đan nhẹ nhõm mỉm cười, chỉ cần một chút nữa, sắp thành công rồi!
Trước ngưỡng cửa thiên đường là một đường thẳng đến địa ngục.
Ngay một tích tắc thiếu nữ thở phào, thủ ấn đang nhịp nhàng của nàng thình lình trễ một nhịp.
Vỏn vẹn một nhịp.
Ngọn lửa đang nhè nhẹ “phực” một tiếng, như một con mãnh thú nuốt trọn Thanh Phong Đỉnh, tóe ra muôn vàn đốm sáng.
Đôi con ngươi của thiếu nữ co rụt.
Nàng vội vã đổi ấn, nhưng ấn quyết chỉ vừa tạo được phân nửa, một luồng sức nóng đáng sợ đã ập thẳng vào mặt.
Hỏa và phong đang an ổn, một thoáng này cùng nhau trỗi dậy.
Hỏa rừng rực.
Phong cuồng loạn.
Trịnh Yên Đan tái mặt.
“Xì xèo”
Tay áo nàng cháy rụi, gió mạnh chấn thiếu nữ lùi ra sau.
Nàng gấp gáp, mà càng gấp gáp, cả người càng run, càng run thì càng loạn.
Ngọn lửa như đang trêu ngươi nàng, một giây trước cao chọc trời, một giây sau tắt lịm.
Ngọn gió như đang cười nhạo nàng, một giây trước thổi vù vù, một giây sau tắt ngúm.
Trịnh Yên Đan cứ như vậy trở thành trò cười cho chúng…
Đột ngột…
Phong tán.
Hoả tàn.
Trịnh Yên Đan đang cuống cuồng tức thì ngưng trệ, một tia màu máu cuối cùng trên mặt thoái lui.
Thanh Phong Đỉnh nghiêng nghiêng, đường vân trên thân đỉnh chớp rồi tắt, tắt rồi chớp, như sắp sửa rơi xuống…
Vẻ mặt thiếu nữ trắng nhợt, thất thanh:
“Nhất Sinh! Quạt! Mau quạt!”
Trần Nhất Sinh nhận ra dị thường, vội xông tới.
Hắn còn chưa lên tiếng, giọng nói rối rít của thiếu nữ đã thúc giục:
“Hỏng mất! Nhanh! Quạt!”
Thiếu nữ cuống cuồng, vẻ mặt trắng xám.
Trần Nhất Sinh trầm trọng, vội cầm cây quạt mà vẫy.
Thế nhưng, mặc cho thiếu niên quạt gãy tay, nhưng cổ đỉnh từ đầu chí cuối ngay cả một đốm lửa nhỏ cũng chẳng có.
Mặt Trịnh Yên Đan ngày càng tái.
Bấy giờ Thanh Phong Đỉnh rung lên một cái, rồi im ắng, từ từ rơi thẳng xuống.
“Xong.”
Thiếu nữ mềm nhũn quỵ gối.
Đúng lúc này…
Nơi chóp mũi thoang thoảng gió thơm, Trần Nhất Sinh ngước nhìn, Vương Diệu Chân xuất hiện ngay cạnh hai người.
Trên tay nàng từ bao giờ đã cầm sẵn một chiếc quạt giấy, nhẹ nhàng rơi xuống một câu:
“Quạt mạnh là được nhỉ?”
“Vù”
Tiếng xé gió vun vút, cuồng phong thổi mịt mù.
Bụi đất tán loạn, thanh diệp rơi đầy trời.
Từ trong màn bụi, một quang cầu màu vàng rực thấp thoáng.
Một cái chớp mắt, nó mở rộng, nhấn chìm quãng đất trống.