Trong tiệm thuốc vắng vẻ, Trần Nhất Sinh ngồi trầm ngâm.
Đôi tay thiếu niên chống trên mặt bàn, mười ngón tay đan xen vào nhau.
Trên bàn, dược liệu được đặt ngăn nắp, ở chính giữa là chiếc gương gỗ đựng Thuần Dương Thảo.
Hắn cứ như vậy ngồi im lặng một lúc lâu, một lúc lâu…
Đến thế giới này được một đoạn thời gian, không ngắn, nhưng cũng chẳng dài.
Trải qua đủ tao ngộ nhân duyên, nhưng tất cả chỉ xoay quanh một nguồn cơn duy nhất, Tam Niên Thực Tâm Cổ.
Ba năm qua, nguyên chủ thê thảm gánh chịu giày vò, giờ đây đứng trước thời cơ chấm dứt nỗi đau này một lần và mãi mãi.
Hỉ…
Vì có thể sống tiếp…
Bi…
Vì điều này đến quá muộn, người đáng lẽ nên được cứu thì đã chết…
“Vì ngươi, cũng là vì ta. Mong là chuyến này sẽ thành công.”
Trần Nhất Sinh thì thầm.
Hắn ngồi dậy, cẩn thận xếp tất cả dược liệu vào trong một chiếc hộp gỗ…
"..."
Tại ngôi nhà tranh, Trịnh Yên Đan chú tâm, cảm nhận Thanh Phong Đỉnh đang nằm gọn trong tầm khống chế.
Thủ ấn của nàng thay đổi, chiếc cổ đỉnh rung rung nhè nhẹ, tiếp đó rơi vào trong vòng tay của thiếu nữ.
Trịnh Yên Đan ôm đỉnh, vuốt ve từng đường vân và vết nứt của nó, thì thầm:
“Trông cậy vào ngươi…”
Nàng gói ghém chiếc đỉnh vào một tấm vải dày cộp, mang chéo trên vai gầy.
Thiếu nữ nhìn nghiêng ngó dọc một thoáng, nhón mũi chân rón rén đi ra ngoài.
Đúng lúc này…
“Đứng lại cho ta!”
Một giọng nói già nua vang lên.
Trịnh Yên Đan ngoái đầu, treo một nụ cười đáng yêu:
“Sư phụ, có chuyện gì sao?”
Đối diện với vẻ dễ thương của đệ tử, Phạm lão dường như đã nhìn quen, giọng điệu vẫn như cũ ồm ồm:
“Đi đâu?”
“Đệ tử tới chỗ Nhất Sinh!”
Hai má đồng tiền của thiếu nữ chúm chím, đáp.
Phạm lão chậm rãi mở ra con mắt đen ngòm:
“Đến chỗ tiểu tử ấy thì mang theo Thanh Phong Đỉnh làm gì?”
Đối với tên của nợ đã ngoặt tiểu đệ tử của mình suốt một đêm, lão nhân rất bất mãn với Trần Nhất Sinh.
May mắn là Trịnh Yên Đan quay về cũng chẳng có dị thường nào, nếu không lão đã sớm xách đao sang nhà vấn an tên tiểu tử đó.
“Ồ, đệ tử giấu vậy mà sư phụ cũng nhận ra?”
Trịnh Yên Đan tròn mắt, tiếp đó gương mặt tràn ngập ngưỡng mộ:
“Quả nhiên là sư phụ mắt sáng như đuốc! Yên Đan ngưỡng mộ ngươi như là thao thao giang thuỷ…”
Da mặt nhăn nheo của lão nhân động động, mắt sáng như đuốc? Phạm lão xụ mặt:
“Ngươi mang đỉnh ra ngoài, chẳng lẽ đã quên mất giáo huấn trước đó rồi sao?”
“Đệ tử dĩ nhiên là chẳng dám quên!”
Trịnh Yên Đan gãi gãi ót:
“Thế nhưng lần này đúng là có chuyện rất quan trọng, vậy nên đệ tử chỉ có thể mang nó ra ngoài!”
Nàng chỉ chỉ vào tay nải đang quàng trên vai: “Ta đã giấu rồi, sư phụ cứ an tâm!”
“Tài nghệ giấu đồ của ngươi thật là tốt!”
Phạm lão cười nhếch mép: “Đến nỗi một lão già mù như ta nhìn thoáng qua cũng thấy rõ trong đó có gì!”
Đáy mắt rỗng tuếch của lão nhân toát ra một tia ý vị thâm trường:
“Chuyện gì mà cần mang đỉnh ra ngoài?”
Trịnh Yên Đan vội vã tránh né ánh mắt của sư phụ, giả vờ lơ đễnh:
“Đệ tử đã nói rồi, chuyện quan trọng!”
Phạm lão cười cười:
“Nói thử xem là quan trọng như thế nào? Biết đâu vi sư giúp được ngươi?”
“Hì hì, vài chuyện cá nhân mà thôi, đệ tử sao dám làm phiền sư phụ?”
Trịnh Yên Đan cười ngây ngô.
Đoạn, nàng vỗ vỗ trán mình, tỏ ra gấp gáp:
“Đến giờ rồi! Trà đệ tử đã pha sẵn, sư phụ muốn uống chỉ cần rót là được! Yên Đan đi trước!”
“Vèo” một tiếng, thiếu nữ nhanh như gió chuồn mất, chỉ để lại một cánh cửa đang rung rinh…
Phạm lão hừ lạnh, tự tay rót một tách trà:
“Một đám tiểu quỷ! Mạng già này chẳng bao giờ yên ổn!”
"..."
Trần Nhất Sinh ngồi chờ dưới gốc đại thụ, chưa đợi bao lâu đã nhìn thấy thiếu nữ chạy đến.
Nàng vừa ngừng lại, tức thì ríu rít: “Thật xin lỗi! Ta tới trễ!”
“Ta cũng vừa mới tới!”
Trần Nhất Sinh đứng dậy, trên mặt lộ ra vài phần thấp thỏm: “Được không?”
Trịnh Yên Đan cười tinh nghịch, tháo tay nải vải đang đeo trên vai, giơ cao ra trước mặt thiếu niên.
Trần Nhất Sinh thở phào: “Ta cứ tưởng sẽ khó vượt qua được cửa ải của Phạm tiền bối!”
“Bổn cô nương ra tay, chuyện khó cũng thành chuyện cỏn con!”
Trịnh Yên Đan chống nạnh, ngẩng cằm ngạo nghễ. Tiếp đó, nàng lên tiếng:
“Đủ chưa?”
Trần Nhất Sinh mỉm cười, vỗ vỗ chiếc hộp gỗ to đặt ở cạnh.
Thấy vậy, thiếu nữ an tâm gật gật đầu nhỏ:
“Tốt! Chúng ta đi!”
Tuy nhiên nàng chỉ đi được vài bước đã dừng lại.
Trịnh Yên Đan quay qua nhìn thiếu niên, do dự một thoáng, cất giọng:
“Hai chúng ta sẽ tới đó thật sao?”
“Ừm” Trần Nhất Sinh đáp:
“Cổ viện yên tĩnh và vắng vẻ, cũng chẳng lo ngoại nhân quấy nhiễu!”
“Tùy ngươi! Ta ở đâu cũng được!”
Trịnh Yên Đan vung vung tay áo, nhưng rất nhanh, dáng vẻ tiếp tục trù trừ: “Ngươi tin tưởng nàng đến như vậy sao?”
“Tin tưởng?” Trần Nhất Sinh cười bất đắc dĩ…
Ba ngày trước…
Trông thấy tên thiếu niên ôm gương gỗ Thuần Dương Thảo, nâng niu như nâng trứng, Vương Diệu Chân cất giọng:
“Tiểu nữ có một thắc mắc tế nhị.”
Trần Nhất Sinh ngừng động tác, ngẩng đầu cười:
“Tiểu thư cứ nói!”
“Thuần Dương Thảo…” Vương Diệu Chân ngập ngừng, vẻ mặt thoáng qua một tia quái lạ, một chốc sau mới nói ra:
“Tiểu nữ rất tò mò, công tử… muốn dùng nó để làm gì?”
“Cái này…”
Trần Nhất Sinh ngại ngùng.
Tác dụng của Thuần Dương Thảo trong mắt thế nhân thật sự là… tế nhị, cho nên vị tiểu thư này thắc mắc cũng là lẽ thường tình.
Để ý đến ánh nhìn cổ quái của nàng, Trần Nhất Sinh cười gượng:
“Ta không nói có được không?”
Đôi thu thuỷ của thiếu nữ chẳng một vệt gợn sóng, cứ như vậy nhìn thiếu niên thẳng tắp:
“Không.”
Trần Nhất Sinh càng gượng gạo:
“Ừm… nó giúp ta trị bệnh… có lẽ là vậy đi…”
Vương Diệu Chân như có điều suy nghĩ, trầm tư:
“Trị căn bệnh đã khiến công tử mất đi tu vi sao?”
Trần Nhất Sinh thở dài:
“Đúng vậy!”
“Trên đời này có loại bệnh như thế sao?” Thiếu nữ nhíu mày liễu.
Thân là tiểu thư đại tộc, nàng đã từng đọc qua vô số sách về tu chân giả, nhưng tuyệt nhiên chưa từng nghe qua thứ bệnh nào làm cho một tu chân giả đánh mất năng lực tu luyện.
Dù sao, trái với phàm nhân, tu chân giả được coi là miễn nhiễm với chữ bệnh trong vòng xoay sinh lão bệnh tử.
Nàng ngẩng mặt, đôi con ngươi tĩnh lặng tiếp tục rơi trên người của thiếu niên.
Trong ánh mắt của nàng, tinh mang thấp thoáng.
Bị một tuyệt sắc giai nhân nhìn chăm chú, đáng lẽ Trần Nhất Sinh nên cảm thấy thích ý, nhưng giờ đây chỉ thấy cả người như Thái Sơn đè nặng.
Hắn nắn nắn huyệt thái dương, nói:
“Ta không nói được không?”
“Không.”
Vẫn một chữ cũ, giọng điệu cũ, thái độ nhất quyết như cũ.
Trần Nhất Sinh cúi thấp đầu, trầm mặc. Thấy vậy, Vương Diệu Chân cũng ăn ý giữ im lặng.
Nơi này im ắng dị thường, một đồng xu rơi cũng có thể nghe thấy.
Một tên thiếu niên ngồi trên ghế, dáng vẻ âm tình bất định, thiếu nữ ngồi cạnh thì nhìn ra cửa sổ, mây trời chậm rãi trôi.
Mãi cho đến…
“Đây là vũng nước đục, tội tình gì nhúng tay vào?” Trần Nhất Sinh lên tiếng.
“Trùng hợp, tiểu nữ rất thích nghịch nước!”
Vương Diệu Chân nhoẻn miệng cười:
“Một vũng nước giữa tòa thành! Nếu nó cứ nằm đấy, sẽ rất nhiều người trượt chân ngã xuống, chi bằng tìm cách lấp nó càng sớm càng tốt!”
Trần Nhất Sinh nghiêm mặt, trầm giọng:
“Ta… tin tưởng được tiểu thư sao?”
Vương Diệu Chân thu liễm nụ cười, lãnh đạm: “Điều này quan trọng sao? Công tử chỉ cần biết rằng, tiểu nữ đang cùng chiến tuyến với ngươi. Ít nhất là hiện tại.”
“Về sau thế nào, tùy thuộc vào thành ý của công tử.”
Trần Nhất Sinh nhắm mắt:
“Tiểu thư nói vậy làm ta thật khó xử!”
Thiếu nữ ung dung đợi.
“Vậy cùng nghịch nước đi!”
Trần Nhất Sinh đấu tranh nội tâm một lúc, rốt cuộc cũng thoả hiệp.
Hắn vốn dĩ chẳng muốn để nàng dính dáng đến việc này, nhưng hiện tại nàng đã tự mình nhảy vào vũng nước đục, cản được sao?
“Tiểu thư từng nghe qua Tam Niên Thực Tâm Cổ?”
“...”
“Cổ trùng… sao…” Vương Diệu Chân nỉ non.
Một con cổ trùng ngoại lai?
Dù sớm mường tượng ra sự phức tạp của chuyện này, nhưng được tiếp xúc thật sự… nàng nhận ra mình đã nghĩ quá đơn giản.
Một con cổ mà tất cả đại nhân vật Trần Gia đều chẳng thể nào phát giác, nếu như nó nằm trong trái tim của nàng, có lẽ cũng sẽ dẫn tới thảm trạng như Trần Nhất Sinh?
Thiếu nữ lạnh lẽo, song càng lạnh lẽo, ánh mắt nhìn thiếu niên càng mềm xuống:
“Những năm qua, công tử chịu khổ rồi.”
Trần Nhất Sinh nghe vậy ngơ ngẩn, nhưng rất nhanh mỉm cười:
“Những ngày gian truân nhất đã qua!”
Hắn chạm nhẹ vào Thuần Dương Thảo, cảm nhận từng tia ấm áp mà nhánh thực vật toả ra: “Với nó, ta nhất định sẽ xử trí được con cổ trùng đáng ghét trong người!”
Vương Diệu Chân lại lên tiếng:
“Công tử tin tưởng Trịnh cô nương đến vậy sao?”
"Tiểu thư nói vậy là có ý gì?" Trần Nhất Sinh ngạc nhiên.
“Ý của tiểu nữ là…”
Vương Diệu Chân ngưng một nhịp, rồi nói:
“Một thứ cổ trùng mà đến những trưởng lão Trần Gia cũng chẳng tài nào phát giác, chỉ dựa vào một dược phương đơn giản là có thể giải được sao?”
Nàng thở dài:
“Thứ cho tiểu nữ nói thẳng, công tử có vẻ đang đánh cược với tính mạng của mình!”
Nàng là một ngoại nhân, chỉ thấy quyết định này của thiếu niên quá mức cả tin, thậm chí có thể xem là ngu ngốc.
Đem tính mạng của mình giao vào tay một thiếu nữ vô danh mới quen ít lâu?
Trên đời này, e rằng chỉ có mỗi mình Trần Nhất Sinh dám cược ván này.
Hắn trầm mặc:
“Trong mắt tiểu thư, có lẽ ta là một tên ngốc?”
Im lặng vài giây.
Trần Nhất Sinh nhếch miệng nở nụ cười:
“Ngu ngốc thì thế nào? Ta tin Yên Đan, vậy là đủ tiền cược rồi.”
Vương Diệu Chân nghiêng đầu: “Dựa vào cái gì?”
Tròng mắt đảo một vòng, Trần Nhất Sinh nghiêm trang đáp:
“Dựa vào trực giác.”
“Trực giác?”
Thiếu nữ dở khóc dở cười, gật gù:
“Nếu công tử tự tin, tiểu nữ rất muốn xem ván cược này sẽ đi đến đâu.”