Trên con đường tấp nập, người qua lại như mắc cửi, một thân ảnh thậm thà thậm thụt chen chúc giữa đám đông.
Hắn cứ đi được một đoạn, ngẩng mặt cảnh giác nhìn xung quanh, trong vòng tay ôm chặt một chiếc gương gỗ như ôm chí bảo, nửa tấc chẳng rời.
"Tránh đường!"
Đột ngột, từ đằng xa vang lên một tiếng thét, vó ngựa “rầm rập, rầm rập”, mặt đất rung rinh, một đoàn nhân mã phi nước đại trên đường.
Trông thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh vội vã nhảy dựng ra sau, vô tình đụng trúng một gã công tử ca vừa đi ngang.
“Bịch”
Tên công tử ca ngã nhào…
“Mẹ nó! Tên mắt chó nào đụng trúng gia gia!?” Tên công tử ca vừa cắm cổ xuống đất, đã ngóc đầu dậy giận dữ mắng to.
Hắn vừa định đứng lên tính sổ với tên đã đụng mình, nhưng đúng lúc này, một thân ảnh chặn trước mặt hắn. Đối phương lộ ra vẻ mặt sốt sắng, vừa mở miệng đã tung ra một tràng:
“Đại ca, ngươi không sao chứ?”
“Đại ca, thân thể ngươi có thương tích ở đâu không? Tứ chi ổn chứ?”
“Đại ca, lục phủ ngũ tạng của ngươi có vấn đề gì không? Hệ tuần hoàn thì sao? Hệ tiêu hoá thế nào? À còn nữa… hệ thần kinh có chấn động ở đâu không?”
Đối diện, người thiếu niên thấp thỏm, một đôi tay đang sờ soạng đủ chỗ trên người công tử ca, giống như muốn coi thử xem có mất bộ phận nào không.
Tên công tử ca sợ ngây người, vội vàng nhích cái mông: “Ta… ta không sao! Về sau đi đứng nhớ coi chừng một chút là được!”
Hắn đứng dậy muốn chuồn vội, đột nhiên cảm thấy vai nặng xuống.
Tên công tử ca ngoái đầu, chỉ thấy một bàn tay đang nắm chặt vai mình, cùng với đó là nụ cười xán lạn:
“Đại ca, đi đâu mà vội vàng? Ngươi đã thấy?”
“Thấy?” Tên công tử ca tái mặt, giọng run rẩy:
“Ta thề, từ nãy giờ ta không thấy cái gì hết! Tha cho ta!”
“Đại ca nói vậy là muốn tiền bồi thường sao?”
Trần Nhất Sinh ôm ấp chiếc gương, dáng vẻ thề sống thề chết:
“Được, mời đại ca ra giá! Miễn là đừng đụng đến món đồ này của ta, tất cả những thứ khác đều có thể thương lượng!”
Tên công tử ca cựa quậy, nhưng tay thiếu niên như cự sơn áp đỉnh.
Hắn càng run sợ, lắc đầu nguầy nguậy:
“Nhà ta còn mẹ già con thơ, nương tử đang chờ! Vị thiếu hiệp này, xin thả ta một con đường sống! Ta mù, cái gì cũng không nhìn thấy!”
“Cái gì?”
Trần Nhất Sinh nuốt một ngụm nước bọt:
“Nhà đại ca có nhiều người nữa sao?”
Hắn nói rồi, đột ngột quàng vai công tử ca, tỏ ra gấp gáp:
“Ta sai rồi, là lỗi của ta! Mong đại ca tha thứ cho tiểu đệ lần này!”
Trần Nhất Sinh móc một xấp ngân phiếu dày cộp từ trong vạt áo, nhét vào trong túi áo tên công tử ca, nhỏ giọng:
“Đây là thành ý nho nhỏ của ta! Đại ca giúp ta giữ kín chuyện này nhé? Đừng nói với ai, nhất là trưởng bối và lão tổ trong nhà ngươi, được không?”
Túi áo nặng trĩu, tên công tử ca ngơ ngác gật đầu.
“Tốt!” Trần Nhất Sinh nhe răng cười.
Trơ mắt nhìn người thiếu niên ôm gương gỗ rời đi, vẫn với cái dáng vẻ thập thò ấy, cứ đi được đôi bước là cảnh giác ngó nghiêng, tên công tử ca ngơ ngác trong gió.
Một tờ ngân phiếu được nhét vội bỗng dưng rơi ra từ trong túi áo.
Đây… là chuyện gì?
“...”
Trần Nhất Sinh vừa về tới tiệm thuốc đã vội vã đóng tất cả các cửa, từ cửa chính cho đến cửa sổ.
Đường về nhà gồm chín con ngõ nhỏ, năm con đường, bốn cua quẹo, cũng may không xui xẻo đụng trúng những cái tình tiết máu chó như trong tiểu thuyết.
Những lúc như thế này, nam chính rất dễ giữa đường đột nhiên đụng trúng thiếu gia phách lối, câu cửa miệng sẽ là:
“Đem bảo vật trong người giao ra rồi dập đầu tạ tội, bổn thiếu gia sẽ tha cho ngươi một mạng.”
Hoặc là một lão đạo sĩ mỉm cười:
“Vật này cùng bần đạo hữu duyên!”.
Cái nào cũng nguy!
Trần Nhất Sinh cẩn thận nhìn chung quanh, tiệm thuốc vắng vẻ chỉ một người.
Hắn đi đến góc tường, ngồi xổm xuống, ngắm nghía gương gỗ mà miệng nở một nụ cười toe toét.
Những tưởng đã rơi vào tuyệt lộ, nhưng ai ngờ hi vọng đã tắt bỗng chốc vụt sáng trở lại?
Trần Nhất Sinh rốt cuộc được thể nghiệm cảm giác từ cửu u địa ngục nhảy thẳng đến chín tầng thiên đường.
Nhân sinh này… nhắm mắt cũng coi như mãn nguyện!
Hắn cười khúc khích một tiếng, giơ tay định mở gương.
Tuy nhiên, tại giây phút đầu ngón tay mới chạm vào nắp chiếc gương, một giọng nói bất thình lình vang lên sau lưng:
“Ngươi làm cái gì đó?”
Vẻ tươi cười ngưng trệ, trái tim Trần Nhất Sinh rơi mất một nhịp, suýt chút nữa sợ quá vứt luôn cả chiếc gương.
Hắn xoay đầu, một thiếu nữ đang ôm gối ngồi phía sau, giương một đôi mắt tròn vo nhìn.
Trần Nhất Sinh tức giận:
“Uy uy, ngươi lần sau chào sân có thể nào đừng dọa người như vậy được không?”
Trịnh Yên Đan tỉnh bơ:
“Sư phụ nói, chỉ những người đang làm chuyện trái với lương tâm, mới có tật giật mình.”
Trần Nhất Sinh lười nhác trả lời nàng. Hắn nhìn cánh cửa đã đóng, tỏ ra ngạc nhiên:
“Ngươi vào đây từ lúc nào?”
“Mới nãy…”
Trịnh Yên Đan ngồi dậy:
“Từ lúc tên nào đó như ăn trộm rình mò chui vào tiệm!”
Nàng ngờ vực nhìn thiếu niên:
“Bộ dạng của ngươi thật là đáng nghi! Đang làm chuyện phi pháp nào sao?”
Trần Nhất Sinh cũng đứng dậy, ưỡn ngực, hiên ngang lẫm liệt:
“Ta là người quang minh chính đại, coi thường nhất là đám chuột nhắt mờ ám, sao có thể làm ra chuyện phi pháp?”
Trịnh Yên Đan chỉ chỉ ngón tay vào chiếc gương gỗ:
“Quên giấu tang chứng.”
Trần Nhất Sinh lúc này nhớ ra chính sự.
Hắn vội nhặt lên gương gỗ, tỉ mỉ vuốt ve mặt gỗ trơn nhẵn, tựa hồ muốn xem có vết xước nào trên đấy không, xong rồi nhẹ nhõm thở ra:
“Thật là may, cũng chưa mất!”
“Đây là cái gì?” Trịnh Yên Đan ngó đầu vào, tò mò.
“Bí mật!”
Trần Nhất Sinh lập lờ cười, nhỏ giọng:
“Tuy nhiên xét tới giao tình giữa chúng ta, ta quyết định sẽ san sẻ thứ này với ngươi!”
“Bớt giả thần giả quỷ!”
Trịnh Yên Đan trách cứ, nhưng trông thấy vẻ mặt đắc chí của Trần Nhất Sinh, một ngọn lửa bát quái nóng rực, nhất thời cũng chụm đầu cụng vai cùng thiếu niên.
Trần Nhất Sinh chậm rãi giơ tay, “cạch” một tiếng, nắp chiếc gương mở ra.
Vài giây trôi qua, tầm mắt mới có thể hồi phục, một gốc dị thảo màu vàng sáng loáng nằm gọn trong mắt nàng.
Thiếu nữ ngỡ ngàng, nhưng chỉ một giây sau, miệng mở to:
“Đây… đây là…”
Trần Nhất Sinh chú ý đến miệng của thiếu nữ đã mở to đến độ có thể nhét trọn một quả táo, so với dáng vẻ ngây ngốc trước đó của mình cũng tương tự.
Hắn nhếch môi, mang theo một tia tiếu ý:
“Thuần Dương Thảo!”
Đôi con ngươi trong vắt của thiếu nữ dường như chỉ đọng lại ánh sáng của gốc linh thảo, nàng trừng to mắt:
“Thật sự là Thuần Dương Thảo!?”
Đoạn, nàng ngẩng mặt:
“Từ đâu ngươi thu được nó?”
Trần Nhất Sinh cao thâm mạt trắc chắp tay sau lưng:
“Nếu ta nói là do một vị đạo sĩ thưởng thức thiên tư và nhân cách của ta, nên quyết định tặng nó cho ta để gieo thiện duyên, ngươi tin không?”
“Nói tiếng người!” Trịnh Yên Đan gắt giọng.
Dáng vẻ cao nhân tồn tại một giây đã sụp đổ, Trần Nhất Sinh ngượng ngùng cười:
“Vương tiểu thư tặng nó cho ta!”
“Vương Diệu Chân?”
Trịnh Yên Đan ngây người, thiếu niên cũng chẳng giống như đang nói xạo, tuy vậy vấn đề là…
“Nàng có Thuần Dương Thảo để tặng cho ngươi?”
“Ngươi nhớ chủ nhân ở phòng đấu giá số 4?” Trần Nhất Sinh cười khổ:
“Đó chính là nàng nữ cải nam trang!”
“Sáng nay ta đến chỗ của nàng, thế là được tặng Thuần Dương Thảo. Vậy đó!” Trần Nhất Sinh tùy tiện nhún vai.
Bấy giờ, Trịnh Yên Đan cũng ý thức được điểm dị thường, nhướng mày:
“Dừng một chút… tại sao Vương tiểu thư biết ngươi đang tìm Thuần Dương Thảo?”
“Theo như nàng nói…” Trần Nhất Sinh ngồi xuống một chiếc ghế, vắt chéo chân:
“Ở tòa thành này, chỉ cần là nàng muốn tra, thì chuyện gì cũng dễ dàng nắm được!”
Hắn nắn nắn mi tâm:
“Nàng là tiểu thư Vương Gia, mà Hoàng An Thành là của Vương Gia, muốn điều tra một tên thường dân quèn như ta thì quả thật là dễ như trở bàn tay!”
Nghe thấy vậy, Trịnh Yên Đan im lặng.
Nhìn thấy vẻ trầm ngâm của thiếu nữ, Trần Nhất Sinh ngập ngừng một thoáng, rốt cuộc cất giọng:
“Yên Đan, ngươi thấy chuyện này như thế nào?”
“Thế nào là thế nào?” Trịnh Yên Đan ngồi xuống chiếc ghế cạnh thiếu niên, đáp.
“Vương tiểu thư để tâm đến chuyện của ta, thậm chí cất công tham gia đấu giá, càng chấp nhận vung linh thạch để tranh linh thảo chỉ để tặng cho ta?” Trần Nhất Sinh nghĩ nghĩ, gương mặt càng trở nên mờ mịt:
“Trên đời này có người tốt như vậy sao?”
Hắn dĩ nhiên chẳng chết não đến độ ảo tưởng vị tiểu thư ấy nhìn trúng mình.
Thoạt đầu, Trần Nhất Sinh nghĩ giống như nàng đã giải thích. Dù sao mấy đại gia tộc rất thích dùng chiêu trói ân tình này, nhưng càng nghĩ thì càng… vướng mắc.
Ít nhất thì, tất cả những gì được nàng nói ra, Trần Nhất Sinh chỉ tin tưởng một nửa.
“Ngươi nghĩ Vương tiểu thư muốn cái gì?” Trần Nhất Sinh rối tung rối mù.
“Đi mà hỏi nàng nha!”
Trịnh Yên Đan dang tay: “Hỏi ta cũng vô ích!”
“Ta hỏi rồi!”
Trần Nhất Sinh nhức đầu đáp: “Thế nhưng đáp án của nàng nói cũng như không!”
Hắn quay sang nhìn thiếu nữ ngồi cạnh, thăm dò:
“Ngươi cũng là một thiếu nữ, có lẽ cũng hiểu được nàng? Nếu đặt ngươi vào vị trí của Vương tiểu thư, vì sao ngươi chấp nhận ra tay giúp đỡ ta?”
“Ta?”
Trịnh Yên Đan trầm tư một chốc lát, miệng nhỏ bỗng vểnh cao: “Chắc là nàng có tấm lòng thương yêu chúng sinh, thích giúp đỡ người đáng thương?”
“Thôi, thu được Thuần Dương Thảo là tốt rồi!”
Thiếu nữ vung tay một cái, tỏ ra tuỳ ý:
“Đừng cố mà thâm nhập vào thế giới của thiếu nữ chúng ta!”
“Ừm.”
Trần Nhất Sinh gật đầu.
Tuy rằng quá trình quanh co vất vả, nhưng quan trọng nhất là Thuần Dương Thảo đã tới tay, cũng có thể xem là viên mãn. Nghĩ nhiều nữa làm chi cho nhức óc?
Hắn nở nụ cười nhẹ nhõm.
“Dược liệu đã gom đủ, coi như đã vượt qua được cửa ải thử thách nhất!”
Trịnh Yên Đan nhìn thiếu niên:
“Tiếp theo, chúng ta nói tới cửa ải dễ hơn đi!”
“Ai là người luyện dược cho ngươi?”
Trần Nhất Sinh đang mỉm cười nhẹ nhõm, thoáng chốc cứng ngắc…