Tú Trinh nhẹ nhàng nâng chiếc gương gỗ đựng Thuần Dương Thảo, giới thiệu:
“Thuần Dương Thảo sinh trưởng tại cực dương chi địa. Trải qua một trăm năm tiếp nhận tinh hoa thái dương mới có thể từ một mầm non trở thành linh thảo!”
Nàng nhìn chung quanh một thoáng, nói tiếp:
“Nó có dương tính rất mạnh, chuyên dùng để trấn áp tà môn, hộ thể trước một số nọc độc mang âm tính…”
Đoạn, gương mặt nữ tử thoáng qua một tia đỏ ửng, dáng vẻ quyến rũ càng mê người, cắn nhẹ môi đỏ:
“Ngoài ra, công dụng nổi tiếng của Thuần Dương Thảo chính là tăng cường tinh lực cho nam nhân! Ở một số phương diện, nó giúp đề thăng chiến lực mạnh mẽ, dù là ngày đêm chiến trận cũng chẳng lo bại!”
Một số phương diện là phương diện nào, ở nơi này toàn là cáo già thành tinh, sao có thể như thiếu niên ngây ngô?
Trong nháy mắt, đông đảo người vốn dĩ đang thờ ơ, thoáng chốc ngồi thẳng người. Ánh mắt sáng quắc nhìn gốc thực vật màu vàng trong gương, tựa như sói nhìn cừu.
Thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh suýt chút chửi ầm.
Trong muôn vàn công dụng, tại sao lại là công dụng này?
Dùng đầu gối nghĩ cũng đoán ra một đám nam nhân trong đây ắt sẽ điên cuồng tranh nhau u đầu mẻ trán nhánh thần vật này!
Tú Trinh đặt gương Thuần Dương Thảo xuống, cảm nhận ánh nhìn nóng rực từ tứ phương tám hướng.
Nàng mờ ám cười, mở màn:
“Thuần Dương Thảo có giá khởi điểm là 100 vạn ngân nguyên. Xin mời các vị ra giá!”
Nghe thấy vậy, Trịnh Yên Đan giật giật tay áo thiếu niên, thúc giục:
“Mau ra giá!”
Trần Nhất Sinh từ đầu chí cuối con mắt dừng trên gốc linh thảo, trầm ngâm:
“Đừng vội!”
Hắn vừa đáp, vừa thầm cầu nguyện, cầu cho tất cả nam nhân tại tòa thành này đều long tinh hổ mãnh.
Ai nấy cũng là nam nhân đỉnh thiên lập địa, đại chiến tứ phương, cũng chẳng có nhu cầu tranh đoạt thứ đồ vô dụng này!
Trần Nhất Sinh điên cuồng cầu vãi Thập Điện Diêm Vương cho đến Ngọc Hoàng Đại Đế, đông phương Phật Tổ cho đến tây phương Chúa Giêsu.
Tuy nhiên, các vị thần có lẽ cũng chẳng có hứng thú với tên tín đồ thời vụ này.
Ngắn ngủi vài giây sau, một tiếng ồm ồm của một gã trung niên nhân vang lên ở phòng 53:
“Ta trước giờ rất yêu thích nghiên cứu thảo dược. Ta thấy gốc linh thảo này… ừm, rất có giá trị nghiên cứu. Vậy nên, ta ra giá 110 vạn ngân nguyên!”
Rất nhanh, một tiếng nói già nua vọng ra từ phòng 36:
“Thuần Dương Thảo cư nhiên có thể toả sáng đẹp đẽ như vậy, trưng trong nhà nhất định sẽ mang đến may mắn tài lộc! Lão phu ra giá 120 vạn ngân nguyên!”
“Thuần Dương Thảo chẳng những thắp sáng, mà công năng sưởi ấm cũng rất tốt, để trong nhà mùa đông thì đỡ tốn tiền mua lò sưởi. Ta trả 130 vạn ngân nguyên!”
Thêm một phòng nữa nhập cuộc.
Tại phòng 69, một tiếng nói nghiêm nghị vang lên:
“Nhánh thực vật tỏa ra ma tính nặng như vậy? Quả là đại hoạ! Bần đạo nhất định sẽ mang nó về trấn áp, miễn cho nó tác quái trong nhân gian! 140 vạn ngân nguyên!”
“Một tên đạo sĩ thúi, cả đời ăn chay trường thì cần quái gì thứ này?”
Một tiếng cười ngông cuồng truyền đến từ phòng 18:
“Bổn thiếu gia ăn thịt đây, cả nhà có một dàn thê thiếp chờ được yêu thương! Đừng tranh với ta! 150 vạn ngân nguyên!”
“Người trẻ tuổi không lo tu chí làm ăn mà đã trầm mê tửu sắc?”
Từ phòng 36, âm thanh già nua trầm xuống:
“Về nhà mút ti mẹ đi, để những đại nhân như lão phu đứng ra gánh vác! 160 vạn ngân nguyên!”
“Cái lão trâu già mất nết thích ngậm cỏ non này, coi chừng gãy răng!”
Tên công tử phòng số 18 châm chọc:
“Chả sợ con cháu cười vào mặt sao? Bổn thiếu gia mà có lão cha già dâm ô như ngươi, đã sớm từ mặt cho đỡ nhục nhã rồi! 170 vạn ngân nguyên!”
“Hừ, lão phu mà có một tên nhi tử sa đọa như tiểu tử nhà ngươi, nhất định sẽ đánh nó què giò! Ta ra giá… gượm đã…”
Ông lão phòng số 36 hừ lạnh, cũng mở miệng chế giễu, nhưng giữa chừng thì đột ngột sửng sốt:
“… ngươi… giọng nói của ngươi… Tiểu Tài?”
“Ặc, sao lão già mất nết nhà ngươi biết tên của bổn thiếu gia?”
Tên công tử phòng 18 ngây người, nhưng rất nhanh trừng to mắt, thất thanh: “Đợi một chút… giọng nói này… cách gọi này… ngươi… ngươi là phụ thân?”
Trong nhất thời, đại sảnh đấu giá im ắng quỷ dị, một đồng xu rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
Một giây. Hai giây. Ba giây…
“Nghịch tử giỏi, rất giỏi! Muốn từ mặt lão phu!? Được, từ nay về sau đừng vác mặt về nhà nữa, cũng đừng mơ có tên trong di chúc của lão phu!”
“Ô ô, nhi tử ngu muội, phụ thân tha mạng!” Tiếng gào thảm thiết phát ra từ phòng 18.
“...”
Một thoáng trôi qua, tiếng nói đạo mạo của gã đạo sĩ một lần nữa vang lên:
“Hai cha con các ngươi muốn chia gia tài thì về nhà! Đây là chuyện trọng đại, đe dọa đến an nguy của thương sinh. Thiên nhãn của ta đã nhìn thấy gốc linh thảo nhiễm tà tính rất nặng, cần thanh tẩy gấp! 180 vạn ngân nguyên!”
“Ừm… Thuần Dương Thảo vậy mà có rễ, có thân, có lá! Quái, thật là quái! Ta nhất định mang nó về nghiên cứu! 190 vạn ngân nguyên!”
Chủ nhân phòng 53 tấm tắc.
Mặt Trần Nhất Sinh đen như nhọ nồi.
Đám các ngươi túng quẫn quá thì xin mời tới tiệm thuốc. Ta cho các ngươi vài thang thuốc miễn phí, đừng tranh linh thảo với ta!
Đại sảnh chìm vào im lặng, đợi mãi một lúc mà chưa ai ra giá cao hơn, Tú Trinh cất giọng:
“190 vạn ngân nguyên lần thứ nhất.”
Trịnh Yên Đan nghe vậy, đã nôn nao như ngồi trên đống than, càng giật mạnh ống tay áo của thiếu niên.
Trần Nhất Sinh hít một hơi thật sâu, tiếp đấy đứng dậy từ trên ghế.
“190 vạn ngân nguyên lần thứ hai.”
“250 vạn ngân nguyên.”
Một âm thanh xen ngang, Tú Trinh ngẩng đầu nhìn gian phòng số 81, đáy mắt thấp thoáng một tia tiếu ý.
Trần Nhất Sinh căng cứng, nắm tay siết đến trắng bệch.
Hắn muốn để cho mọi người tranh đoạt xong xuôi, sau đó nhất kích tất sát để nẫng tay trên.
Mong rằng số tiền này đủ sức nặng để ngăn chặn tất cả những người muốn mua khác.
Hơn 250 vạn ngân nguyên để mua một gốc cường dương dược! Chả đáng đâu, làm ơn!
Trong tâm trạng nơm nớp của Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan, mỗi giây yên ắng trôi qua tựa thiên thu.
Tiếng đếm ngược của nữ chủ trì đấu giá một lần nữa truyền đến:
“250 vạn ngân nguyên lần thứ nhất.”
“250 vạn ngân nguyên lần thứ hai.”
Mỗi tiếng đếm của nàng rơi xuống, trái tim của thiếu niên và thiếu nữ giật thót một nhịp, thoáng chốc đã treo cao đến chín tầng mây, chỉ đợi tiếng đếm cuối cùng:
“250 vạn ngân nguyên lần thứ ba.”
Tú Trinh nhìn quanh một vòng, giơ cao chiếc búa gỗ:
“Xin chúc mừng, Thuần Dương Thảo thuộc về…”
Đột nhiên…
"300 vạn.”
Trần Nhất Sinh nhẹ nhõm thở ra, đột ngột một tiếng nói vang lên.
Tiếng thở vừa ra đã như nghẹn lại trong mũi, trong sát na nhói cả ngực.
Hắn loạng choạng, chỉ cảm giác tầm mắt tối sầm, rất may được thiếu nữ đứng cạnh giơ tay tiếp đỡ.
Trần Nhất Sinh ngẩng mặt, nghiến đến sắp gãy răng, thở gấp:
“450 vạn!”
Đây là tiền thắng cược từ Hà Đại Đức, tiền tích góp của Trịnh Yên Đan, tiền của tiệm thuốc,… tất cả cộng lại.
Tất tay, dù tán gia bại sản cũng tất tay!
Hắn cố nén thân thể run run, theo sự nâng đỡ của thiếu nữ mà đứng dậy, nhưng lúc này một âm thanh vang lên
Vừa đứng lên đã tiếp tục ngã nhào.
“500 vạn.”
Trần Nhất Sinh thở từng ngụm, từng ngụm gian nan, màu máu trên mặt rút sạch, khàn giọng:
“550 vạn!”
Bồi Sinh Đan cũng ra cho ta, mặt mũi cái gì, tôn nghiêm cái gì cũng là vô nghĩa!
Hắn thà để nguyên chủ nửa đêm hiện hồn về giết chết, hơn là để con cổ trùng ghê tởm trong người ăn tươi nuốt sống!
Dưới đại sảnh, Tú Trinh đã rạng rỡ ý cười.
Bán Thuần Dương Thảo với giá 200 vạn ngân nguyên coi như tạm chấp nhận, 300 vạn thì là một vố to.
Đằng này 550 vạn ngân nguyên?
Nam nhân tại Hoàng An Thành đã thê thảm đến mức độ này rồi sao?
Nàng vội cất cao giọng:
“550 vạn lần thứ nhất.”
"550 vạn lần thứ hai."
"550 vạn lần thứ ba."
“Xin chúc mừng, Thuần Dương Thảo thuộc về…”
“600 vạn.”
Tiếng nói một lần nữa chen ngang, tựa như chẳng có vẻ đếm xỉa.
“Xoảng”
Trong người như có thứ gì đó vỡ nát, Trần Nhất Sinh ngồi thẫn thờ trên sàn nhà, thất thểu thì thào:
“Xong.”
Hi vọng vỡ tan.
Tuyệt lộ.
Xong.
Tú Trinh cười vui vẻ dị thường.
Những người tham gia đấu giá cũng cười nhếch miệng, rốt cuộc là tên phá của nào đã vứt 600 vạn ngân nguyên để mua một gốc cường dương thảo?
Tại đương trường, duy chỉ có một nơi vắng nụ cười…
Đầu óc trống rỗng, cả người xụi lơ, trong tầm mắt Trần Nhất Sinh, mọi thứ chung quanh nhạt dần, nhạt dần, thẳng đến cuối cùng chỉ là một màu đen trắng…
Thua rồi!
Trịnh Yên Đan mím môi.
Nàng ngồi xuống cạnh thiếu niên, ngọc thủ nhẹ nhàng vuốt vuốt lưng đối phương, tựa như muốn dùng một chút hơi ấm để xoa dịu cái lạnh toát của cỗ thân thể này.
Trái ngược với sự ảm đạm của gian phòng 81, chủ nhân gian phòng 49 đang chễm chệ gác chân trên bàn.
Nếu Trần Nhất Sinh ở đây, nhất định sẽ nhận ra người quen.
Trình Vĩnh Dư nhịp nhịp đùi, nâng ly rượu nhấp một ngụm, lộ ra dáng vẻ đắc chí vô cùng.
Hắn đã quay trở lại!
Hơn một tháng trước, chỉ vì đụng trúng một tên tiểu tử và một nha đầu, Trình Vĩnh Dư suýt chút nữa ô danh muôn đời.
Đã vậy chuyện này đến tai Tống đại sư, lão nhân gia tức giận đến nỗi tống tên đồ đệ ngu xuẩn tới điền trang ngoài Hoàng An Thành.
Thế là từ một đệ tử luyện dược sư cao quý rơi xuống thành một gã nông dân.
Một tay cầm cuốc xới đất, một tay nhặt đống phân rơi vương vãi từ đàn Thổ Đầu Ngưu.
Trong cái nắng chang chang, mùi thối nồng nặc, Trình Vĩnh Dư ngẩng mặt nhìn trời, mắt rưng rức:
“Ta… sẽ quay trở lại!”
Một tháng vật vã, Trình Vĩnh Dư rốt cuộc tạm thoát cảnh ngủ trên đống phân của đám trâu đáng nguyền rủa.
Thuần Dương Thảo là nguyên liệu quan trọng để điều chế dục dược cho mùa sinh sản của đám trâu.
Nếu như có thể mang tặng lão nhân gia vài đầu nghé con, có lẽ ông sẽ tha cho ta chăng?
“Muốn đấu với ta?”
Trình Vĩnh Dư nhìn sang gian phòng 81, cười khẩy.
Vì tương lai thoát cảnh nông phu, 600 vạn ngân nguyên là cái thá gì?
“600 vạn ngân nguyên lần thứ nhất.”
“600 vạn ngân nguyên lần thứ hai.”
“600 vạn ngân nguyên lần thứ ba.”
Nghe tiếng đếm của nữ chủ trì, Trình Vĩnh Dư ngả người nửa ngồi nửa nằm trên ghế, thích ý nhún nhún vai.