Mọi người ai nấy nhao nhao lộ ra vẻ mặt quái dị, dời ánh nhìn về nơi vừa vang lên thanh âm.
Rèm vải của gian phòng số 4 đã sập xuống từ bao giờ, che đi diện mục của chủ nhân, song từ giọng nói, dễ dàng nghe ra đây là một nam thanh niên trẻ tuổi.
Một ý nghĩ ngao ngán đồng loạt nảy ra trong đầu của mọi người:
“Ài, tuổi trẻ hiện nay thật là thiếu tiền đồ!”
Đối phương tuổi trẻ mà đã muốn mua Thuần Dương Thảo.
Thế hệ tương lai của Hoàng An Thành xem ra là đáng ngại!
Tại gian phòng 49, Trình Vĩnh Dư đang chễm chệ thoáng chốc ngồi phăng dậy.
Tú Trinh nghe tới con số 750 vạn ngân nguyên, môi đỏ cong cong, đôi con ngươi tràn ngập tiếu ý.
Đợi đến một lúc, chẳng ai đáp lại, nàng lúc này cất tiếng:
“750 vạn ngân nguyên lần thứ nhất.
“750 vạn ngân nguyên lần thứ hai.”
“750 vạn ngân nguyên lần thứ ba.”
Nàng giơ cao chiếc búa gỗ:
“Xin chúc mừng, Thuần Dương Thảo thuộc về…”
Trình Vĩnh Dư nhếch mép, thuận tay rót một ly rượu đầy, đắc ý ngẩng cao cổ mà uống.
Tuy nhiên, rượu nóng vừa vào miệng, chưa đi xuống cổ, giọng nói nhàn nhạt từ phòng số 4 một lần nữa vang lên:
“800 vạn ngân nguyên.”
“Ặc ặc”
Trình Vĩnh Dư trợn trắng mắt, sặc sụa một tiếng, rượu đi vào bằng đường miệng, đi ra bằng đường lỗ mũi.
Hắn một tay quệt quệt mũi, một tay cuống cuồng vỗ vỗ ngực, vẻ mặt phẫn nộ.
Mẹ nó! Tên chết tiệt này đang giỡn mặt với ta?
Trình Vĩnh Dư nghiến răng, gằn giọng:
“1000 vạn ngân nguyên!”
Nghe thấy vậy, một đám quần chúng xem trò vui nhất thời biến sắc.
1000 vạn ngân nguyên?
Quả nhiên là coi tiền như rác!
Thuần Dương Thảo dù là linh thảo, nhưng cũng chỉ là một gốc linh thảo cấp thấp, ngoại trừ công dụng tăng cường tinh lực ra, những công dụng còn lại đều tương đối tầm thường.
Bình thường chẳng có tên điên nào chấp nhận vứt cả một gia tài để đổi lại một thứ như vậy.
Đằng này… một đám nam tử trẻ tuổi điên cuồng tranh nhau một gốc cường dương thảo?
Xong, Hoàng An Thành xong rồi!
Một vài người tinh ý nhìn về gian phòng 49, tức thì vô cùng dè chừng.
Dám quăng tiền qua cửa sổ như thế, chủ nhân nhất định xuất thân từ tứ đại thế gia.
Rất nhanh, mọi người nhìn sang gian phòng số 4, ánh mắt tràn ngập thương hại. Đá trúng tấm sắt rồi!
Trình Vĩnh Dư đứng dậy, cười lạnh:
“Đâu? Tăng giá nữa cho ta coi!? Tên chết tiệt nhà ngươi ra giá thế nào, ta cũng sẽ tiếp đến cùng!”
1000 vạn ngân nguyên đối với đa số thường dân trong thành là một núi tiền, nhưng đối với một đệ tử luyện dược sư có chăng chỉ là vài viên đan dược.
Đừng nói là 1000, dù 2000 vạn ngân nguyên thì Trình Vĩnh Dư cũng nhất quyết giành cho được Thuần Dương Thảo!
Đây là vấn đề tôn nghiêm!
Tú Trinh ngoài mặt giữ nụ cười nhã nhặn nhưng trong tâm đã mừng rỡ đến nghiêng trời.
Nếu như ngày đấu giá nào cũng có vài vụ tranh đoạt như thế, nàng và thương hội chẳng mấy chốc mà giàu. Nữ tử liếm liếm môi:
“1000 vạn ngân nguyên lần thứ nhất.”
“1000 vạn ngân nguyên lần thứ hai.”
“1000 vạn ngân nguyên lần thứ ba.”
“Xin chúc mừng, Thuần Dương Thảo thuộc về…”
Tú Trinh cố tình dừng một nhịp, trước đó cứ đến đây là sẽ có người xen ngang.
Ấy thế nhưng vài giây trôi qua, cả đại sảnh vẫn trầm mặc dị thường, nữ tử thầm tiếc nuối, giơ búa gỗ đập xuống:
“… phòng số bốn mươi ch…”
“1000 trung phẩm linh thạch.”
“Rầm”
Đại sảnh rung rinh, một tiếng “rầm” vang dội, inh ỏi trong tai những người nơi đây.
Trình Vĩnh Dư vừa ngồi xuống, định với tay chộp trái nho. Đột nhiên cả người giật thót, chân trước chân sau xiêu vẹo, ngã cắm cổ xuống đất.
Cả gian phòng chấn động, trái cây rơi vương vãi, bình rượu vàng rơi xuống nền nhà, rượu tung tóe.
Hắn úp mặt xuống sàn nhà, chân chổng ngược, giờ phút này tựa như sét đánh, gương mặt méo xệch.
Tất cả mọi người, gồm cả Tú Trinh, ngẩng mặt hoảng sợ nhìn gian phòng số 4.
Từ cổ chí kim, linh thạch luôn được coi là tài nguyên vô giá trong giới tu chân. Người thường giết nhau vì tiền, tu chân giả giết nhau vì linh thạch.
Trong mắt tu sĩ thực thụ, 1000 ngân nguyên so ra chẳng sánh nổi với 1 viên linh thạch.
Tên này… thật sự nhẫn tâm quăng 1000 linh thạch để mua Thuần Dương Thảo!?
Dù là trưởng lão của tứ đại thế gia cũng chưa chắc ra tay hào phóng như thế!
Vẻ mặt Trình Vĩnh Dư một lúc đỏ, một lúc xanh, lúc thì tím, rồi cuối cùng tái mét.
Người tiện tay quăng 1000 linh thạch để mua một gốc linh thảo cấp thấp, ta có thể đắc tội sao?
Nói đùa!
Dù Tống đại sư tự mình tới cũng nể mặt, càng đừng nói là một tên đệ tử quèn như ta!
Hắn co quắp miệng, toàn thân lạnh cóng.
Vừa nãy mở miệng châm chọc mấy câu, đối phương liệu có vì chuyện này mà ghi thù?
Bị một đại nhân vật ghi thù!!!
Mặt Trình Vĩnh Dư từ màu trắng ngả sang xám ngắt.
Hắn thậm chí chẳng dám đứng thẳng người để nhìn rốt cuộc mình đã trêu trúng ai, chỉ run rẩy bò lê bò lết tới một góc tường, co ro ngồi ôm gối.
Hắn đột nhiên cảm thấy nhớ cảm giác an yên ở điền trang, mùi phân thơm tho của Thổ Đầu Ngưu. Và chuỗi ngày vác cuốc thanh nhàn.
Ta muốn trở về!
Nước mắt Trình Vĩnh Dư tuôn rơi, cả người run cầm cập như chó mắc mưa.
Tú Trinh cắn cắn môi, quyết tâm đợt đấu giá tiếp theo sẽ tìm cách mang về thêm vài gốc Thuần Dương Thảo.
Đến chừng đó vài ngàn linh thạch tự động chui vào túi, đời này ấm no!
Nữ tử càng nghĩ càng sung sướng, phấn chấn cất cao giọng:
“1000 trung phẩm linh thạch lần thứ nhất!”
“1000 trung phẩm linh thạch lần thứ hai!”
“1000 trung phẩm linh thạch lần thứ ba!”
Đại sảnh im ắng như tờ, chỉ sót lại âm thanh đếm ngược thành thúy của nữ tử chủ trì.
Dĩ nhiên, số tiền đã vượt xa giá trị thật sự của vật phẩm. Một đám người chẳng ai muốn tranh, cũng chẳng ai dám tranh.
Một thằng ngốc tự đá chân vào thiết bản là đủ!
“Xin chúc mừng…”
Tú Trinh gõ gõ búa:
“Thuần Dương Thảo thuộc về phòng số 4!”
Rốt cuộc, sau một màn tranh đoạt, Thuần Dương Thảo đã tìm được chủ nhân của mình.
Mọi người tặc lưỡi, nhưng cũng rất nhanh quẳng chuyện này ra sau gáy, tập trung vào những món đấu giá tiếp theo…
Trần Nhất Sinh thở dài.
Hắn chống tay đứng lên, đôi mắt đen thẳm nhìn đại sảnh mang ra món đồ đấu giá mới, rồi quay sang nói: “Ngươi muốn mua cái gì không? Ta giúp ngươi mua!”
Trịnh Yên Đan nặng nề đáp: “Ta không.”
“Về thôi.”
Thuần Dương Thảo đã mất, tiếp tục ngồi lại cũng vô nghĩa. Trần Nhất Sinh tự giễu cười cười.
Mọi nỗ lực trước giờ thật là nực cười!
Bởi lẽ ngay từ đầu, ta vốn dĩ chẳng có đủ tư cách nhúng tay vào cuộc tranh đoạt này!
Nực cười.
Hắn cười một tiếng, xoay người. Đằng sau vẫn văng vẳng âm thanh náo nhiệt của sảnh đấu giá.
Trịnh Yên Đan nhìn bóng lưng gầy gò của thiếu niên, rồi cũng vội vàng đuổi theo.
Phòng 81 trở nên trống trải. Xa xa thấp thoáng hai cái bóng đang dần dần trải dài trên hành lang…
“...”
Vừa ra toà tháp, trời đã rải nắng trên tóc, mây trắng treo trên trời xanh, Trần Nhất Sinh vươn vai, uể oải nói ra:
“Ngồi suốt từ sáng đến giờ, thật là mệt chết ta!”
Hắn xoa xoa cái bụng, nở nụ cười tươi rói:
“Ta đói rồi, Yên Đan, muốn ăn cái gì không? Đi ăn với ta nha!”
Trịnh Yên Đan ngừng lại.
Dáng vẻ thiếu niên thản nhiên như thường, thậm chí miệng treo một nụ cười tùy ý, nhưng càng như vậy, nàng càng lo lắng:
“Ngươi ổn chứ?”
“Ngươi nói cái gì?”
Trần Nhất Sinh ngạc nhiên, tiếp đó dang rộng tay, ngẩng đầu nhìn trời cao:
“Đương nhiên là ổn rồi! Dù sao cũng chỉ là mất một gốc linh thảo, cũng chả có gì to tát!”
Hắn nhún vai, nói:
“Ai mà ngờ giữa đường có thể tòi ra một đám nam nhân yếu nhược như vậy? Ta đành nhường linh thảo, miễn cho gây tổn hại đến dân số Hoàng An Thành!”
Trịnh Yên Đan nhíu nhíu mày.
"Được rồi, chấm dứt tại đây!"
Trần Nhất Sinh thúc giục:
“Mau tìm cái gì ăn, ta đói lắm rồi! Từ sáng đến giờ được mỗi miếng màn thầu nhét vô miệng, nhịn nữa coi chừng ngất…”
“… tại… chỗ…”
Đột ngột, tầm mắt Trần Nhất Sinh nhoè dần, nhoè dần.
Đến cuối cùng, trời đất trong mắt chỉ còn là một mảng màu nhạt nhoà.
Bấy giờ mặt thiếu nữ ngày một mờ mờ, trong tai ù ù.