Hắn đáp theo phản xạ, rồi tự sững sờ, cảm thụ một ánh nhìn tựa tiếu phi tiếu đang nhòm mình chăm chăm.
Trần Nhất Sinh tằng hắng, ngồi nghiêm chỉnh, trầm giọng:
“Vào chính sự!”
Trịnh Yên Đan quay mặt:
“Dâm tặc!”
Bầu không khí trong đại sảnh đã nóng lên, Tú Trinh nhẹ gật đầu, thầm ra hiệu cho người của thương hội mang ra vật phẩm đầu tiên.
Rất nhanh, trên tay nàng đã nâng một chiếc tráp gỗ nhỏ.
Nắp tráp mở ra, trong đấy là một viên đan dược tròn vo xanh tuyền, nhỏ ngang đầu ngón tay.
“Bồi Sinh Đan, được đích thân đệ tử chân truyền của Tống đại sư điều chế…”
Tú Trinh mỉm cười, chậm rãi giới thiệu:
“Nó có tác dụng tẩm dưỡng sinh cơ, tăng cường thọ nguyên. Uống vào có thể tăng đến 10 năm thọ nguyên, giá khởi điểm là 50 vạn ngân nguyên. Xin mời quý vị!”
Trần Nhất Sinh nhìn viên đan dược đang được nữ tử chủ trì nâng trong tay, vẻ mặt phức tạp.
Hắn cũng có một viên giống vậy, do Ngô Uyển Ngọc tặng vào ngày đó, nhưng vì muốn giữ tôn nghiêm cho nguyên chủ nên chưa dùng, cất một góc trong nhà.
Trần Nhất Sinh nghĩ miên man, cuộc tranh đoạt đã diễn ra.
“55 vạn ngân nguyên.”
“60 vạn ngân nguyên.”
“70 vạn ngân nguyên.”
“...”
Đến cuối cùng, Bồi Sinh Đan thành công được bán ra với giá 100 vạn ngân nguyên.
Trông thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh méo xệch cả mặt.
Ta vậy mà vứt xó một gia tài!?
Trong nhất thời, đôi con ngươi đóa đóa thiểm thiểm, liệu có nên tháo xuống tôn nghiêm, đánh đổi viên đan dược để mua Thuần Dương Thảo?
Mạng chỉ có một, tôn nghiêm mất rồi cũng có thể tìm về!
Thời gian từ từ trôi qua, đại sảnh càng lúc càng sôi nổi với vô số món vật phẩm được mang ra, đan dược, trứng yêu thú, linh thảo, cổ vật trong di tích cổ,…
Tuy đa dạng, nhưng điểm chung là trăm vạn ngân nguyên mới đủ tư cách sờ tới.
Một canh giờ trôi qua, mồ hôi lạnh ướt nhẹp trên trán Trần Nhất Sinh.
Hắn đột nhiên cảm thấy gương mặt mập mạp của Hà Đại Đức đáng yêu đến lạ.
Nếu như chẳng có quý nhân này, đoán chừng là nằm mơ mới có thể trong vài tháng gom đủ vài trăm vạn.
Người tốt việc tốt, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!
Càng về sau, những thứ được mang ra sảnh càng giá trị.
400 vạn ngân nguyên mà Trần Nhất Sinh tự tin trước đó, giờ phút này cũng đã dần lung lay.
Hắn cố giữ bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt chẳng giấu nổi vẻ bất an.
Nhận ra thiếu niên dị trạng, Trịnh Yên Đan nhẹ giọng:
“Nhất Sinh…”
Trần Nhất Sinh cười cười:
“Ta cứ tưởng tiền của mình cũng đủ sức tranh đoạt, nhưng với tình hình này…”
Hắn nói giữa chừng, cảm thấy bầu không khí trùng xuống, thoáng chốc đổi giọng, ra vẻ tùy tiện vung tay áo:
“Mà thôi, sống chết có số, nãy giờ vung tiền nhiều như vậy, đám người trong này chắc cháy túi sạch rồi! Một lát nữa sẽ chẳng đủ tiền tranh với ta!”