Mắt thấy thiếu nữ giận dỗi, Trần Nhất Sinh tức cười, vừa định mở miệng trêu chọc mấy câu, thì bỗng nhiên…
“Tách”
Một cảm giác mát lạnh và ươn ướt đọng trên vai.
Hắn ngẩng mặt, xuyên qua những tán cây chằng chịt, trời vốn dĩ trong xanh cách đây ít phút, giờ đây mây đen giăng lối.
Mây đen che mặt trời, cả cánh rừng nhanh chóng trở nên xám xịt và âm u dị thường…
“Tí tách”
“Tí tách”
Một giọt nước rơi xuống, từng giọt từng giọt, nhưng chỉ vỏn vẹn vài cái chớp mắt, trời đã một mảng trắng xóa, nước mưa như thác đổ xuống nơi này.
Tán cây vươn ra, lá xanh đón mưa, nhưng nước thì cứ rơi tanh tách, ngọn cỏ nặng trĩu rũ xuống.
“Oa mưa rồi! Nhanh! Đi trú!”
Tiếng thúc giục của Yên Đan truyền đến.
Hai người vội vàng chạy đến dưới gốc cổ thụ, rễ cây to trồi lên từ đất, cong lại thành một vòm cung. Hắn và nàng núp tại vòm cổ thụ này, nhờ đó mới tránh bị ướt như chuột lột.
Ngoài trời, mưa đã nhuộm trắng mảng rừng, giọt mưa rì rào rơi, tạo những tiếng ồ ồ vang vọng, gió thổi vù vù, ngọn cây ngả nghiêng.
Trên trời mây đen ngày càng dày, thi thoảng tia sét thoáng qua, vạch ngang trời rồi tắt lịm.
“Ầm” một tiếng, sét rền vang trời, rồi cũng nhanh chóng chìm vào thinh lặng, chỉ có tiếng ù ù mãi của nước mưa là miên man, phảng phất như dài vô tận.
Ngồi xổm tại thảm cỏ mịn, trên đầu là rễ cổ thụ che mưa. Trần Nhất Sinh nhìn trời mưa tầm tã, thán thở:
“Thời tiết nơi này quả là quái!”
Mấy ngày trước, tuyết rơi mù mịt. Mấy ngày sau, nắng chiếu như thiêu. Bây giờ thì mưa như trút nước. Nếu vài ngày nữa mà có sóng thần quét qua, có vẻ cũng chẳng có gì là đáng ngạc nhiên!
Bên cạnh, Trịnh Yên Đan ngồi bệt trên cỏ, đôi tay khoanh trước đầu gối, để cho thân thể nhỏ nhắn rúc vào trong, mất cả hứng nói ra:
“Ài, đúng là xui! Rõ ràng là một ngày đẹp trời xong giờ thành ra như thế này?”
Dưới vòm cổ thụ tương đối chật, thân thể của thiếu nữ co vào ngay cạnh thiếu niên.
Hai người giờ đây chỉ cách nhau gần trong gang tấc, từ người này có thể cảm nhận được nhiệt độ của người còn lại.
Trong chóp mũi thoang thoảng mùi thơm thảo dược, chẳng rõ là từ trên giỏ thuốc, hoặc là từ trên mái tóc thiếu nữ, Trần Nhất Sinh tặc lưỡi:
“Trên đời này có vài chuyện cứ thích diễn ra đột ngột!”
Trịnh Yên Đan ủ rũ:
“Thôi đợi mưa tạnh rồi về thôi!”
Tiếng nước mưa rất nhanh át đi tiếng hô hấp của hai người. Ngoài trời, mưa rơi xối xả, nhưng trong này phá lệ tĩnh lặng.
Hắn và nàng ngồi đợi một lúc lâu. Bấy giờ, rốt cuộc chẳng chịu nổi cái im lặng nhàm chán này, thiếu nữ thuận miệng lên tiếng:
“Mà nè… ngươi nói bệnh trạng của mình rất phức tạp, đến cả sư phụ ta cũng từ chối giúp. Bệnh của ngươi là gì vậy?”
Trần Nhất Sinh nhún vai, đáp:
“Bệnh… ừm, khó nói!”
“Bệnh khó nói!?” Trịnh Yên Đan nhướng cao mày liễu, ánh mắt thanh tịnh nhìn tên thiếu niên ngồi cạnh một lát, tỉnh bơ nói:
“Ta thấy thận của ngươi cũng tốt mà! Đâu tệ đến mức dùng không nổi nữa?”
“Phụt”
Trần Nhất Sinh che miệng, răng suýt chút cắn rách cả lưỡi. Hắn trợn trắng mắt liếc:
“Xin nhờ! Đầu óc của ngươi nghĩ cái gì? Thận của ta rất tốt! Cảm ơn!”
“Ta đoán mà thôi!” Thiếu nữ xòe tay, tỏ vẻ vô can. Tiếp đó, gương mặt nàng càng thêm tò mò:
“Vậy rốt cuộc là bệnh gì?”
“Ta nói rồi mà…” Trần Nhất Sinh đáp: “… bệnh khó nói!”
“Bệnh khó nói chứ đâu phải là cấm nói!”
Ánh mắt Yên Đan chăm chú, phảng phất muốn từ trên người tên thiếu niên đào ra sự thật, tràn ngập săm soi:
“Nói đi! Biết đâu ta giúp được ngươi thì sao? Hoặc hiểu rõ được bệnh của ngươi cũng giúp ta thuyết phục sư phụ dễ dàng hơn mà!”
“Ngươi đơn giản chỉ là đang nhiều chuyện mà thôi!” Trần Nhất Sinh giật giật miệng.
“Nhiều chuyện thì có sao?” Trịnh Yên Đan rất thản nhiên thừa nhận:
“Sư phụ ta từng nói, tò mò là nguồn gốc của tri thức!”
“Haha” Trần Nhất Sinh cười một tiếng, ngoảnh mặt:
“Bệnh của ta rất phức tạp, con nít thì tốt nhất là đừng nên can dự vào!”
“Ai là con nít?” Trịnh Yên Đan thở phì phò:
“Ngươi dám vũ nhục ta? Nói mau!? Bằng không ta ném ngươi ra trời mưa!”
“Đây có tính là đe dọa?” Trần Nhất Sinh phẫn uất.
“Đúng, ta ném ngươi ra trời mưa, ném ngươi xuống núi luôn!” Thiếu nữ nhếch răng thử miệng, tỏ ra tàn ác:
“Mau, nói nhanh!”
Nàng mất cả một lúc doạ dẫm, nhưng tên thiếu niên cứ mắt điếc tai ngơ, nhất thời sắc mặt đỏ chót như trái gấc, chẳng thèm quan tâm đến nữa, quay mặt nhìn sang nơi khác, nhỏ giọng xì xầm:
“Sắp chết đến nơi rồi mà vẫn ngoan cố! Được lắm, thích giấu thì thôi! Từ nay về sau đừng nói chuyện nữa, cũng đừng tới nhà tìm bổn cô nương!”
Trần Nhất Sinh mở mắt, thần sắc tràn ngập bất đắc dĩ:
“Ngươi thật sự muốn nghe!?”
“Dĩ nhiên!” Một giây trước, tỏ vẻ giận dỗi, một giây sau, gương mặt thiếu điều cháy rực lửa bát quái, Trịnh Yên Đan áp sát mặt Trần Nhất Sinh, trả lời.
Bản năng của một luyện dược sư, đối với những sự tình được giấu nhẹm liên quan đến nghề nghiệp, sẽ luôn làm nội tâm ngứa ngáy, chỉ muốn giở tấm màn che đậy.
“Được thôi!”
Hắn vốn dĩ chẳng muốn tiết lộ cho nàng, vì nước này quá đục, chắc chắn dính dáng đến nhiều người.
Tuy nhiên chợt nghĩ đến nàng là đồng minh duy nhất lúc này, nếu ngay cả đồng minh duy nhất mà cũng để vụt mất, nên tính đến chuyện mua đất tự chôn cất mình là vừa.
Huống chi, xuất phát từ một ít tư tâm, nếu lôi nàng xuống nước, vị lão nhân trong mái nhà tranh cũng sẽ chẳng thể tiếp tục ngoảnh mặt vô tình nữa… nhỉ?
Nội tâm thầm hổ thẹn, Trần Nhất Sinh do dự trong giây lát, rốt cuộc quyết định ăn ngay nói thật.
Hắn nghiêm mặt, giọng trầm xuống:
“Ngươi đi theo sư phụ mình bao lâu nay, có từng nghe qua Tam Niên Thực Tâm Cổ?”
“...”
“Tam Niên Thực Tâm Cổ… à…”
Trịnh Yên Đan nỉ non.
Tưởng tượng trong trái tim có một thứ sinh vật ngày đêm tác quái, cắn phá rút cạn sinh mệnh, đếm ngược từng ngày rồi sẽ ăn tươi nuốt sống mình, nàng nhất thời rùng mình, ngoài trời mưa lạnh nhưng trong lòng càng lạnh lẽo.
Trong thoáng chốc, ánh mắt nhìn thiếu niên tràn ngập đồng cảm, cũng mất đi vẻ giận dỗi vô cớ như cách đây ít lâu:
“Ta cũng lần đầu tiên nghe qua về thứ cổ trùng này…”
“Vậy sao…” Trần Nhất Sinh cũng không ngoài sở liệu, nặng nề gật đầu.
Từ thông tin của sư phụ nàng, có lẽ con cổ này là giống ngoại lai, nên những người ở nơi đây mới mù tịt về nó. Thế nhưng mà… ngoại lai thì… tại sao nó tới đây được?
Hắn vô thức run rẩy…
Trông thấy thiếu niên run rẩy, Yên Đan nhẹ vỗ vỗ vai Nhất Sinh, trấn an:
“Ta sẽ cố năn nỉ sư phụ giúp ngươi! Tin tưởng lão nhân gia y thuật xuất chúng, nhất định sẽ có cách giải trừ thứ cổ độc này!”
Đôi tay thiếu nữ nhẹ chạm vào vai, thân thể run rẩy dần dần an ổn trở lại. Trần Nhất Sinh thẫn thờ vài giây, rồi đột nhiên lên tiếng:
“Ta rất thắc mắc, vì sao ngươi muốn giúp đỡ ta?”
Một đêm qua thức trắng, tâm tình đã sớm ngập trong thù oán và uất ức. Vô luận ở đời trước, thiện lương cứu người nhưng rồi sao?
Ăn một dao ngay ngực rồi chết oan ức!
Đời này đường đường là thiên tài, dòng dõi chính thống của gia tộc, nhưng rồi thì sao?
Một đám tộc nhân trở mặt vô tình, thậm chí vài người quay lại đạp xuống vực sâu!
Hắn thừa nhận, mình đã thất vọng về nhân tâm!
Vậy mà thiếu nữ này muốn giúp đỡ ta? Trong khi nàng và ta gặp gỡ nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay!
Hai người suy cho cùng chỉ là những con người xa lạ giữa thiên địa mênh mông này! Thế thì tại sao…?
“Cái này…” Thiếu nữ nhíu nhíu mũi ngọc, tựa như rất nghi hoặc ý tứ của thiếu niên:
“Hôm qua ta nói rồi mà, ngươi giúp ta, ta giúp ngươi, có vấn đề gì chăng?”
“Vậy thôi sao?” Trần Nhất Sinh ngây ngẩn.
“Ừm…” Trịnh Yên Đan gật gật đầu nhỏ, mỉm cười:
“… chắc là vậy thôi!”
Trước mắt, thiếu nữ vẻ tươi cười điềm nhiên, đôi con ngươi Trần Nhất Sinh rung lên.
Ngoài trời, mưa vẫn cứ rơi, tán cây đã ướt đẫm nước mưa, trĩu xuống dưới đất.
Những ngọn cỏ dại theo gió nghiêng nghiêng, hoa rừng trong mưa điểm tô sắc thắm.
Dù mưa như trút nước, nhưng tất cả sinh mệnh đều tựa như reo vang đón nhận sức sống từ trời cao.
Thời gian từ từ trôi qua…
Trịnh Yên Đan quơ quơ năm ngón tay trước mặt tên thiếu niên, ngờ vực:
“Ngươi sao rồi? Tự nhiên nhìn ta đăm đăm!?”
Trần Nhất Sinh từ trong trạng thái thất thần tỉnh táo lại, cười rất tươi: “À, chỉ là ta đột nhiên cảm thấy… thế giới này cũng có tí xíu đáng yêu!”
“Đáng yêu?” Thiếu nữ nghẹo đầu, vểnh môi: “Nói cứ như ngươi từ thế giới khác đến!”