Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 26: Yên



Buổi sáng, ánh mặt trời rọi trên mái lá, phản chiếu một giọt sương đêm long lanh đậu trên mái lá, sương đêm nhỏ xuống, rơi xuống đất phát ra tiếng tí tách.

“Hì hì”

Phạm lão nhướng mày, trước mặt là tên thiếu niên nở nụ cười xán lạn, so với ánh nắng càng thêm sáng chói. Trên gương mặt già nua thoáng qua một vệt cổ quái: “Ngươi đến đây làm gì nữa?”

Trần Nhất Sinh nở nụ cười tươi roi rói: “Dĩ nhiên là đến vấn an tiền bối rồi!”

“Vấn an?” Mày Phạm lão càng nhếch cao, phủi phủi tay áo:

“Lão phu sống rất tốt, ngươi đi được rồi!”

Tuy rằng lão nhân lãnh đạm xua đuổi, nhưng Trần Nhất Sinh tuyệt nhiên chẳng hề có nửa điểm phật ý, trái lại tỏ ra thân thiết như người một nhà:

“Thú thật là, có duyên được gặp gỡ tiền bối, vãn bối cảm thấy nửa đời trước của mình sống thật uổng! Vậy nên ta rất mong sẽ được theo thụ giáo từ tiền bối!”

Phạm lão hừ lạnh:

“Tiểu tử ngươi đừng phí sức nữa, vô ích thôi! Lão phu nói rồi, trừ khi ngươi mang Tiên Dược đến đây, nếu không thì nghĩ cũng đừng nghĩ cầu ta trợ giúp!”

“Tiên Dược thì không có…”

Trần Nhất Sinh gãi gãi đầu, ngại ngùng: “… nhưng mà vãn bối có thứ quý giá ngang ngửa Tiên Dược!”

“Cái gì?” Phạm lão ngẩng đầu.

Trần Nhất Sinh nghiêm túc: “Một tấm chân tình!”

“Haha” Phạm lão cười to một tiếng, nhắm mắt gục đầu:

“Tấm chân tình của ngươi quá quý giá, thứ cho cái thân già này không thể nào đón nhận được!”

“...”

Trần Nhất Sinh trò chuyện với lão nhân đôi câu, sau đó đành cáo lui.

Hắn đi ra sau ngôi nhà tranh.

Nơi này là một góc sân nhỏ cỏ dại mọc thành thảm, một gốc Tùng xanh thẳm vươn tận trời cao, để lại trên mặt đất một bóng râm cự đại.

Bấy giờ, giữa sân có một thân ảnh nhỏ nhắn đang quỳ trên thảm cỏ xanh mướt, đôi tay sắp xếp những nhánh thảo dược ngay ngắn.

Bên cạnh thân ảnh ấy, vài con chim sẻ nghiêng đầu, vỗ vỗ cánh.

Ánh nắng rọi nhẹ trên gò má trắng nõn của thiếu nữ, một ít sợi tóc mai rũ xuống mí mắt, lộ ra vẻ sáng ngời sức sống.

Nghe thấy tiếng chân, Trịnh Yên Đan ngẩng mặt, trên tay đang cầm một nhánh dược liệu, ngạc nhiên:

“Ngươi đến thật sớm!”

Trần Nhất Sinh đến gần, nhún nhún vai đáp:

“Chào buổi sáng!”

Hắn nhìn đống dược liệu quanh người thiếu nữ, đại đa số đều là dược liệu rất lạ, trước đó chưa từng thấy qua, nhất thời hiếu kỳ hỏi:

“Ngươi định luyện dược với số dược liệu này sao?”

“Ta đâu có đủ trình độ để luyện dược?”

Trịnh Yên Đan lắc lắc đầu, thẹn thùng đáp:

“Đây là dược liệu do sư phụ ta sưu tập, mấy ngày trước tuyết rơi nên một số bị rũ. Sư phụ dặn ta cho chúng tắm nắng để hồi phục sức sống!”

“Để ta giúp ngươi!”

Trần Nhất Sinh ngồi xuống, phụ thiếu nữ rải những nhánh thảo dược ra sân.

Hắn vừa sắp xếp, vừa vu vơ cảm thán: “Nhiều dược liệu như vậy, nếu đem bán cho tiệm thuốc nhất định sẽ thu được rất nhiều tiền!”

Một sát na, ánh mắt Trịnh Yên Đan thẳng tắp nhìn tên thiếu niên, tràn ngập cảnh giác, thậm chí vội vàng giật luôn nhánh thảo dược trên tay của Nhất Sinh:

“Ngươi có ý đồ gì? Nói trước, ngươi mà dám đụng vô số dược liệu này, bổn cô nương sẽ liều mạng với ngươi!”

Bị thiếu nữ nhòm như nhòm sói, Trần Nhất Sinh vỗ vỗ trán, vô lực thõng xuống vai:

“Ngươi coi ta là loại tiểu tặc thích chôm chỉa đồ của người khác sao?”

Đáp lại, ánh mắt của thiếu nữ tại trên người hắn đánh giá một vòng từ trên xuống dưới, thẳng cho đến lúc Trần Nhất Sinh mất tự nhiên quay đầu, nàng mới thu lại ánh mắt của mình, bĩu môi:

“Ai biết!?”

“Haha”

Trần Nhất Sinh cười mỉa, vai càng thõng xuống thấp: “Được rồi, người lớn thì trách con nít làm chi!”

“Ai là con nít!”

Trịnh Yên Đan chu miệng nhỏ, không phục nói:

“Bổn cô nương đã mười sáu tuổi rồi! Tuổi này là tuổi trưởng thành có được không?”

Đối diện thiếu nữ tỏ rõ thái độ, dường như việc bị gọi là con nít là một vũ nhục với nàng, Trần Nhất Sinh tức cười: “Quả nhiên cũng chỉ là con nít!”

“Ngươi mới là con nít, cả nhà ngươi là con nít!”

Trong thoáng chốc, cả quãng sân nhỏ vang lên tiếng tức tối của thiếu nữ và tiếng cười của thiếu niên.

“...”

Một lúc sau, quãng sân đã được trải đầy dược liệu, mùi thơm của thảo dược thoang thoảng, đi cùng với cơn gió mát nhẹ thoảng qua.

Trịnh Yên Đan đứng dậy, duỗi người một cái, quay sang nói với thiếu niên ở cạnh:

“Muốn vào trong nhà nói chuyện với sư phụ ta không?”

Trần Nhất Sinh thở ra một ngụm trọc khí, âm thầm thán thở, quả nhiên thật là tệ, chỉ mới lao động ngoài trời một lát thôi mà thân thể đã có điểm uể oải và suy nhược.

Hắn miễn cưỡng cười: “Vẫn là đừng nên quấy rầy lão nhân gia nghỉ trưa!”

Thời điểm nói ra câu này, ánh mắt Trần Nhất Sinh đóa đóa thiểm thiểm nhìn thiếu nữ.

Bởi vì sư phụ đã chặn đường chính để tấn công, nên chỉ có tiến quân nhờ con đường mòn, đó chính là vị đệ tử trước mắt này.

Nếu thông qua được đường mòn, vậy thì một ngày nào đó đường chính cũng sẽ mở toang.

Hồn nhiên chẳng hề nhận ra mình đã rơi vào “tầm ngắm” của một chú sói xám gian manh nào đó, Trịnh Yên Đan tò mò hỏi:

“Vậy hôm nay ngươi định làm gì?”

Trần Nhất Sinh dang tay:

“Ta cũng không biết!”

“Đi hái thảo dược với ta thì sao?”

Thiếu nữ phấn chấn đề nghị, so với thu thập dược liệu, dáng dấp này giống như đang rủ rê một người bạn ra ngoài chơi.

Trần Nhất Sinh nghĩ nghĩ, dù sao ở nơi này cũng chẳng có việc gì nữa, thôi thì ra ngoài đi dạo một tí cho tinh thần thoải mái cũng được.

Hắn mỉm cười gật đầu:

“Được thôi!”

“Tốt! Đi thôi!”

Trịnh Yên Đan nhảy cẫng. Một cái nhoáng người đã vọt tới đằng trước, xoay người, vẫy vẫy tay với tên thiếu niên.

Dưới ánh nắng, mái tóc đen tuyền của thiếu nữ như nhảy múa, những tia nắng rải trên tóc càng điểm tô thêm phần rạng rỡ, ánh mắt vui vẻ đến cong lại thành vầng nguyệt nha.

Trần Nhất Sinh vô thức nhếch lên miệng, nội tâm u ám suốt một đêm trường, rốt cuộc tại giây phút này tìm thấy được một tia ánh sáng…

“...”

Đại ngàn mênh mông, tiếng chim chóc ca vang, cỏ mọc rậm rạp, sắc xanh của cỏ xen với sắc trắng, sắc tím, sắc vàng… của những cánh hoa.

Hoa rừng nở rộ, điểm xuyết trên đất và những tán cây xanh rì. Xuyên qua tán cây, vài vệt nắng rọi soi, ngọn cỏ vươn mình đón nắng vàng.

Dưới gốc cổ thụ, rêu phong nhuộm xanh, một thiếu nữ xinh xắn và một thiếu niên gầy gò mò mẫm dưới thảm cỏ mơn mởn.

Thiếu nữ cặm cụi một lúc, rốt cuộc cũng từ thảm cỏ xanh nhổ lên một cây nấm màu nâu sẫm, to độ một nắm tay xoè, trên thân có những đường vân quái lạ.

Nàng vẫy vẫy cây nấm trên tay, cười tươi: “Hì hì, rốt cuộc cũng tìm thấy thứ thú vị!”

Nói rồi, nàng rất tự nhiên giơ cây nấm lên miệng cắn một ngụm, gật gù:

“Ừm, mới ăn lần đầu thì mùi vị cũng ổn. Dai dai, giòn giòn và có vị ngọt ngọt mà cũng đắng đắng!”

Trần Nhất Sinh để ý đến thiếu nữ thản nhiên ăn cây nấm, thậm chí vừa ăn vừa nhận xét, nhất thời mắt trái nhảy một cái:

“Ngươi ăn nó tuỳ tiện như thế, không cảm thấy có vấn đề gì sao?”

“Hả?”

Trịnh Yên Đan ngẩn ngơ: “Ta thấy cây nấm lạ nên ăn thử thôi! Vấn đề gì?”

Thiếu nữ càng vô tư, Trần Nhất Sinh càng ngờ nghệch:

“Cây nấm lạ mà ngươi ăn, chẳng sợ trúng độc sao?”

“Yên tâm!” Thiếu nữ vỗ vỗ ngực nhỏ, đắc ý cười:

“Ta thử dược liệu lạ hoài mà có sao đâu? Nếu trúng độc thì đã trúng từ lâu rồi!”

Đoạn, nàng nhíu mày xoa xoa cằm:

“Mà ngươi nói ta cũng để ý, có mấy lần ăn xong lại cảm giác thân thể là lạ. Tỷ như nhức đầu nè, chóng mặt nè, tê rần tay chân nè… mà rất nhanh thì cũng bình thường trở lại, nên là chắc cũng chẳng sao!”

Trần Nhất Sinh nghe thiếu nữ nói, càng nghệt mặt.

Trịnh Yên Đan giơ cây nấm đã cắn phân nửa đến trước mặt Nhất Sinh, trên đấy thậm chí có cả dấu răng, mời: “Ăn thử nha! Vị của nó ngon lắm!”

“Haha, thứ cho ta từ chối ý tốt của cô nương!” Trần Nhất Sinh chê cười lãng tránh quay mặt.

Thiếu nữ này quả nhiên là quái dị, chỉ riêng việc đem thân thử độc mà sống nhăn răng đến tận giờ đã đầy đủ đáng sợ.

Dù là tu chân giả, cũng tuyệt đối chẳng dám ăn liều như thế!

Hắn thầm nghi ngờ thân thế thực sự của nàng, có chăng nàng là tiểu yêu quái nào đó đang giả trang thành người?

Nghĩ vậy, Trần Nhất Sinh hoảng sợ, vội quay mặt lại, thoáng chốc nhìn thấy một đôi mắt tròn vo đang nhòm mình chăm chăm.

“Tại sao ta có cảm giác là ngươi đang nghĩ xấu về ta?” Trịnh Yên Đan nheo mắt, tỏ ra nguy hiểm.

“Thôi chết! Nàng có độc tâm thuật!”

Trần Nhất Sinh nội tâm giật thót, ngoài mặt ngạc nhiên: “Ta có sao?”

Thiếu nữ vểnh môi, quăng cây nấm vào giỏ thuốc mang trên vai, giận dỗi nói ra:

“Thì thôi! Ta mang nấm về cho con chó của thím Vân nhà cạnh! Nó rất thích ăn dược liệu của ta, đâu như ai kia chê này chê nọ!”

“...”