Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 25: Chân tướng (2)



Vẻ mặt Trần Nhất Sinh ngưng trệ.

Một tia mừng rỡ vừa thoáng qua, sau câu nói của ông lão, trong giây lát tan tành.

Phạm lão đạm mạc cất tiếng:

“Lão phu với ngươi chẳng qua là gặp nhau lần đầu tiên, càng không có giao tình trước đó. Vậy nên, lão phu thiết nghĩ cũng chẳng có bất cứ lý do nào để ra tay cứu ngươi!”

“Huống chi…”

Phạm lão nhìn chằm chằm thiếu niên, một mặt vô cảm:

“Nếu cứu ngươi, chủ nhân của con cổ tìm đến chỗ lão phu thì sao? Một lão già sắp xuống lỗ như ta cùng với một tiểu nha đầu vắt mũi chưa sạch, không gánh nổi người ta truy sát!”

“Thế nhưng mà… nhưng mà…”

Trần Nhất Sinh ấp úng, rất muốn phản bác, nhưng nhận ra mình vô pháp phản bác.

Nếu giúp người mà mang đến tai hoạ cho mình, tốt nhất nên tránh càng xa càng tốt. Hắn đã tự mình thể nghiệm đạo lý này, thậm chí còn trả giá bằng một cái mạng!

Trơ mắt nhìn cọng cỏ cứu mạng phiêu diêu rời xa tầm tay, Trần Nhất Sinh tái mặt:

“Vậy làm sao tiền bối mới chịu ra tay cứu ta?”

“Tốn công vô ích thôi!”

Phạm lão thờ ơ:

“Những thứ ta muốn, ngươi vốn dĩ chẳng thể mang ra được!”

“Tiền bối muốn gì?” Trần Nhất Sinh chân thành:

“Tiền công sao? Chỉ cần tiền bối đồng ý giải cổ cho ta. Vô luận là tiền công bao nhiêu, vãn bối sẽ dâng đủ!”

Phạm lão nhếch miệng:

“Muốn cầu lão phu ra tay, cho dù là bán cả tòa thành này cộng với tiểu tử nhà ngươi cũng chưa đủ!”

Ông giơ tay ra trước mặt Nhất Sinh:

“Nếu ngươi đã mở lời, lão phu cũng nói thẳng. Đời này lão già ta chỉ thích thú với Tiên Dược, thứ thuốc làm người thành tiên. Ngươi mang Tiên Dược đến, đừng nói là Tam Niên, dù cho Vạn Niên Cổ lão phu cũng cam đoan xử trí cho ngươi!”

“Tiên Dược?”

Một trương gương mặt của Trần Nhất Sinh đã tái, nay càng tái nhợt.

Nếu có Tiên Dược, ta lưu luyến ở Hoàng An Thành này làm gì? Trực tiếp trở thành tiên nhân tiêu dao tự tại há chẳng phải sung sướng hơn sao?

Hắn gượng gạo cười:

“Tiền bối cứ nói đùa…”

“Ta nghiêm túc!” Phạm lão thu tay, nhắm mắt làm ngơ:

“Dù sao thì muốn lão phu ra tay, trừ Tiên Dược ra, những thứ khác đừng đề cập đến. Hai chúng ta không có gì để nói với nhau!”

Trước thái độ vô tình từ lão nhân, Trần Nhất Sinh nắm chặt đôi tay, chỉ cảm thấy thở ra cũng mệt nhọc, trầm giọng:

“Vừa nãy tiền bối nói nợ ta một ân tình đúng chứ? Bây giờ ngươi giúp vãn bối trị cổ, ân tình giữa chúng ta xí xóa? Thế nào?”

“Lão phu cho tiểu tử ngươi manh mối về Tam Niên Thực Tâm Cổ đã coi như trả xong ân tình. Đừng mang nó ra mặc cả!”

Phạm lão gục cổ, dáng vẻ như ngủ say:

“Cùng lắm thì cái thân già này sẽ đích thân đi cứu nha đầu ngốc ấy. Đến chừng đó lão phu sẽ nhổ sạch gốc rễ tòa thành này. Thiếu niên, chớ đánh giá quá cao công trạng của mình!”

“Thế nhưng…”

“Được rồi…”

Phạm lão phất phất tay, cắt ngang:

“Nghe lão phu, những tháng tới cứ vui chơi thỏa thích. Đừng để tâm làm chi! Để tâm quá nhiều chỉ càng làm cái chết thêm thê thảm!”

“...”

“Trà đến rồi đây!”

Trịnh Yên Đan bưng trà lên, trà nóng nghi ngút tỏa ra một mùi thơm nhè nhẹ.

Bỗng nhiên, nàng ngừng lại, ngây ngẩn nhìn đương trường.

Bấy giờ, cả ngôi nhà là một cảnh tượng quỷ dị.

Một tên thiếu niên ôm mặt, cái cổ vuông góc với mặt đất, chẳng nhìn thấy rõ thần sắc.

Bên cạnh, lão nhân nhắm mắt dưỡng thần. Hai người vô cùng ăn ý với nhau, im lặng đến đáng sợ.

Trịnh Yên Đan nghi hoặc:

“Ta bỏ lỡ cái gì sao?”

Tên thiếu niên và lão nhân đồng loạt ngẩng đầu, cùng đồng thanh:

“Không có gì!”

“...”

“Thế nào rồi?”

Ở trước nhà tranh, Trịnh Yên Đan quan sát tên thiếu niên từ nãy đến giờ trầm mặc, dáng dấp thất hồn lạc phách, liền tò mò:

“Có manh mối gì không?”

“Tạm gọi là được một ít!” Trần Nhất Sinh cười khổ:

“Dù so với ta tưởng tượng còn tệ hơn rất nhiều!”

Trịnh Yên Đan gật gật đầu nhỏ:

“Vậy là tốt rồi! Sư phụ ta thì sao? Lão nhân gia có đồng ý giúp đỡ không?”

“Cái này…”

Trần Nhất Sinh ngập ngừng, đắng chát nói ra:

“… tóm lại là rất phức tạp, cũng chẳng phải là bệnh thông thường. Ta e là lão tiền bối…”

Trông thấy thiếu niên ủ rũ, Trịnh Yên Đan vỗ vỗ vai Nhất Sinh, an ủi:

“Đừng nản chí! Sư phụ của ta tuy tính cách có tí… quái đản một tẹo, nhưng thật ra rất dễ mềm lòng. Ngươi cố mà ra sức thân cận, lão nhân gia nhất định sẽ giúp đỡ mà! Tin ta!”

“Hi vọng là vậy!”

Trần Nhất Sinh cúi người, nghiêm trang:

“Nhờ có cô nương mà ta mới rõ ràng được tình trạng của mình! Nhất Sinh nhất định sẽ đền đáp ân nghĩa này!”

Nghe thiếu niên trang trọng nói, thiếu nữ ngây ngốc gãi gãi cái ót:

“Ngươi giúp ta, ta cũng tận sức giúp ngươi! Ân nghĩa gì gì đó… thôi quên đi!”

Nàng chớp chớp con mắt, đề nghị:

“Những ngày tới, rảnh rỗi thì cứ đến đây trau dồi cảm tình với sư phụ ta. Bên này ta sẽ giúp ngươi nói tốt vài câu. Tin tưởng chúng ta liên thủ, lão nhân gia sẽ sớm ngày xiêu lòng!”

Trần Nhất Sinh chắp tay:

“Vậy làm phiền cô nương rồi!”

“...”

Trời đêm, tinh tú nhạt nhòa, minh nguyệt mất dạng. Đêm tối trùm vạn vật, cả ngôi nhà gỗ chỉ còn lại một tia ánh sáng nhen nhóm từ ngọn nến tàn.

Ngoài cửa sổ, vài con quạ đen ẩn mình trên cành cây, con mắt u đen của chúng nhòm vào trong, dường như đang nhẫn nại mong chờ.

Trần Nhất Sinh nằm trên chiếc giường tre mối mọt, ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà.

Trong đầu trăm mối ngổn ngang. Đêm nay có lẽ là mất ngủ…

Đằng sau cái chết của nguyên chủ là một âm mưu thâm độc?

Tam Niên Thực Tâm Cổ?

Thứ cổ trùng tà ác như vậy, rốt cuộc là xuất phát từ tay của ai?

Chẳng lẽ là một ma tu từ ngoài thành, đơn thuần là muốn cướp đoạt thiên phú của nguyên chủ?

Hoặc là Vương, Ngô, Phùng, tam đại tu chân gia tộc còn lại trong thành? Vì muốn triệt hạ một cường địch tương lai mà duỗi ra độc thủ?

Hoặc cũng có thể là… Trần Gia, nơi mà nguyên chủ xem là nhà của mình.

Trần Gia Bảo…

Trần Nhất Sinh tức thì nghĩ đến cái tên này.

Đây là người chướng tai gai mắt nhất với nguyên chủ tại gia tộc. Tuy nhiên, mặc cho vị đường đệ này thuộc dạng hiềm nghi đứng đầu, nhưng trực giác của Trần Nhất Sinh rất nhanh phủ nhận.

Ít nhất thì, Trần Gia Bảo chẳng đủ bản lĩnh để tung độc chiêu như thế.

Trần Thế Đông?

Vị đại thúc này nhờ cha nguyên chủ mới giành được chiếc ghế gia chủ Trần Gia.

Bây giờ muốn diệt cỏ tận gốc cũng là điều dễ đoán. Huống chi nhi tử của hắn là Trần Thái Văn, vì nguyên chủ rơi rụng mới có thể thay thế trở thành thiên tài đệ nhất ở gia tộc.

Rất có động cơ!

Trần Nhất Sinh nghĩ nhiều, nhưng càng nghĩ thì đại não càng loạn, càng nhức âm ỉ.

Trong ngực con cổ trùng như cười nhạo, làm cho thân thể trở chứng, đau chồng thêm đau.

Hắn ngồi phăng dậy, nắm tay đập mạnh vào thành giường:

“Đáng chết!!!”

Dù là người nào đi chăng, Trần Nhất Sinh cam đoan, nhất định sẽ đem tất cả sổ sách cả vốn lẫn lãi tính trên đầu tên chết tiệt đó.

Hắn thề với trời sẽ làm ác nhân một ngày!

Nghĩ đến đây, thần sắc Trần Nhất Sinh càng dữ tợn.

Tiếp tục vung nắm tay của mình đập mạnh xuống giường.

“Đùng” một tiếng. Những đầu ngón tay trước đó bị Trần Gia Bảo đạp gãy, vừa lành lại một điểm đã tái phát theo cú đập này.

Hắn tím tái mặt như gan heo, thần sắc dữ tợn sụp đổ.

Trong màn đêm, xé trời một tiếng gào vang vọng…