Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 24: Chân tướng (1)



“Độc thủ???”

Đôi con ngươi Trần Nhất Sinh phóng đại, cả người đột nhiên lạnh lẽo dị thường, phảng phất như rơi vào tuyết giá.

Hắn lộ ra vẻ mặt trầm trọng, trải qua mấy giây im lặng, rốt cuộc lên tiếng:

“Vãn bối bị người ngoài hạ độc?”

“Nếu chỉ đơn giản là hạ độc, cũng không có gì để nói!”

Phạm lão ngoảnh mặt, ánh mắt đen ngòm nhìn ra cửa sổ:

“Tình trạng của tiểu tử ngươi… phức tạp hơn rất nhiều so với trúng độc thông thường…”

Nghe vậy, nội tâm Trần Nhất Sinh nặng nề, từng nhịp thở trở nên gấp gáp và nặng nhọc.

Hắn cố nén thân thể uể oải, cắn răng nói:

“Rất mong được tiền bối chỉ điểm!”

Phạm lão trầm ngâm:

“Ngươi gặp tình trạng này bao lâu rồi?”

Trần Nhất Sinh đáp: “Ba năm.”

Phạm lão gõ gõ ngón tay vào thành giường:

“Thời gian chính xác!”

Trần Nhất Sinh nhẩm thầm trong đầu, cười khổ:

“Ba tháng chín ngày nữa là tròn ba năm!”

“Như vậy… à…”

Phạm lão gật đầu, nhắm lại mi mắt, gương mặt già nua giờ phút này chẳng có một tia cảm xúc, nói:

“Ba tháng chín ngày tới, tiểu tử ngươi muốn ăn cái gì thì ăn, muốn chơi cái gì thì chơi! Tranh thủ sống cho vui vẻ, miễn cho sau này tiếc nuối!”

Trần Nhất Sinh: “…”

Câu thoại này quen quen, ta nghe ở đâu đấy rồi thì phải?

Thân thể Trần Nhất Sinh vốn dĩ đã lạnh, nay càng lạnh tanh.

Hắn cười cười, chỉ có điều nụ cười này thoạt nhìn vô cùng miễn cưỡng:

“Thứ cho vãn bối ngu muội, nhưng ta chưa hiểu được ý tứ của tiền bối?”

Phạm lão gục đầu, đáp:

“Ý của lão phu là… tiểu tử chỉ còn nhiêu đó thời gian để sống! Cố mà sống cho vui vẻ đi!”

Trần Nhất Sinh cúi rạp, vai run run.

Dù trước đó đã tự chẩn đoán mình chỉ sống được ít lâu, nhưng giờ đây nghe được vị tiền bối này chính thức xác nhận thời gian sống của mình.

Hắn vẫn cảm thấy lãnh ý tràn ngập trong thân thể, mười đầu ngón tay vô thức víu chặt đùi, để cho chiếc quần cũ nhăn nhúm lại.

Hắn muốn sống!

Dẫu cho những ngày trước luôn miệng than sống than chết, nhưng vật đổi sao dời, giờ thì muốn sống!

Một đời trước cái mạng đã mất đi vô nghĩa. Ở đời thứ hai, Trần Nhất Sinh tuyệt nhiên chẳng cam tâm nhìn nhân sinh chấm dứt sớm đến như thế!

Ngoài trời, nắng chiếu vào ngôi nhà nhỏ.

Ánh nắng chiếu trên đôi vai cô tịch của Nhất Sinh, mang theo một chút ấm nóng.

Hắn ngồi thẫn thờ một lát, rồi ngẩng mặt:

“Tiền bối có lẽ là nắm được manh mối về tình trạng của vãn bối?”

“Một ít đi.”

Phạm lão đồng tình.

“Mong được tiền bối giải đáp!”

Trần Nhất Sinh thành khẩn.

Ba năm qua nguyên chủ chịu thứ tình trạng quái ác này đọa đày. Nếu có thể từ lão nhân này tìm ra nguyên nhân, sau này xuống suối vàng rồi cũng có cái ăn nói với nguyên chủ.

“Nếu ngươi muốn…” Phạm lão cười nhạt: “… được thôi.”

Ông nâng cánh tay da bọc xương của mình, một ngón tay chỉ thẳng vào ngực trái của tên thiếu niên, nơi trái tim đập yếu ớt:

“Nó… nằm ở đây…”

“Nó?” Trần Nhất Sinh cau mày.

“Đúng, là nó!”

Phạm lão rút ngón tay trở lại, thản nhiên nói: “Thứ đã hại ngươi ra nông nỗi này!”

Dừng một nhịp, ông cười cười, hỏi:

“Ngươi từng là tu chân giả, có chăng biết được đâu là thứ quan trọng nhất đối với một tu chân giả?”

Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ, câu này có ý gì?

Chẳng lẽ là giống mấy cao nhân trong tiểu thuyết, muốn thử thách nam chính trước khi nhận làm đệ tử sao?

Hắn nghĩ nghĩ, quả quyết đáp: “Đạo tâm!”

“Đạo tâm?” Phạm lão vuốt vuốt chòm râu: “Tại sao?”

Trần Nhất Sinh trả lời:

“Một người nắm giữ đạo tâm vững mạnh thì mới có thể tiến xa được trên con đường tu đạo, vượt qua mọi gian truân thách thức.”

“Từ xưa đến nay thiên tài tuyệt diễm thì nhiều vô số, nhưng cường giả chân chính thì có mấy ai? Mà những cường giả thì luôn luôn có một viên đạo tâm vững như cự thạch chống trời!”

“Đạo tâm ta bất diệt, ắt sẽ ở đỉnh phong!”

“Độp” “Độp”

Phạm lão vỗ vỗ thành giường, cao giọng tán dương:

“Hay cho câu đạo tâm ta bất diệt, ắt sẽ ở đỉnh phong!”

“Tiểu tử, ai dạy ngươi câu này này?” Ông ngoài ý muốn nhìn tên thiếu niên trước mặt

“Vãn bối được thụ giáo từ một vị tiền bối họ Lý.” Trần Nhất Sinh ngượng ngùng cười.

“Ừm” Phạm lão gật đầu. Trầm mặc vài giây, rồi phủi phủi tay áo:

“Ngươi đi được rồi!”

‘Ặc”

Vẻ mặt ngượng ngùng Trần Nhất Sinh sụp đổ:

“Ta đi đâu?”

“Đi tìm tên tiền bối họ Lý.”

Phạm lão hờ hững đáp:

“Bảo tên ấy dùng đạo tâm mà trị cho ngươi! Ở đây lão phu chả biết đạo tâm là cái quái gì! Cổ nhân có câu đạo bất đồng, bất tương vi mưu! Mời về cho!”

Trần Nhất Sinh giật giật mép miệng, đọc đúng văn mẫu rồi mà, sao sự tình có vẻ sai sai?

Hắn cấp tốc đổi giọng:

“Thực ra ra thì Lý tiền bối chỉ là một gã chăn dê, nên lời nói ra cũng chẳng đáng tin cho lắm!”

“Vãn bối cũng chả biết đạo tâm là cái quỷ gì cả!”

“Như vậy sao?” Phạm lão hài hước:

“Nói lão phu nghe xem, thứ quan trọng nhất đối với một tu chân giả là cái gì?”

Trần Nhất Sinh thẳng thắn: “Tính mạng!”

“Trẻ nhỏ dễ dạy!”

Phạm lão mở ra mi mắt, một con ngươi đen ngòm sâu như thâm uyên:

“Tính mạng … là thứ vô giá! Huống chi là tính mạng của tu chân giả, đáng giá gấp vạn lần tính mạng phàm nhân! Trong mắt nhiều người, đó là tài nguyên trân quý nhất!”

Ông quay sang, hỏi:

“Tiểu tử, trước đây thiên phú tu chân của ngươi tốt lắm nhỉ?”

Trần Nhất Sinh sờ sờ mũi: “Thiên phú của vãn bối… cũng coi là tốt đi!”

Nguyên chủ thân là đệ nhất thiên tài tại Hoàng An Thành, thậm chí phóng nhãn toàn quốc Đại Văn cũng tính là tư chất nhất đẳng. So với những tu chân giả thông thường, dĩ nhiên là rất xuất chúng.

“Vậy cũng chẳng trách…”

Phạm lão tấm tắc, con mắt đen thẳm nheo lại thành một đường:

“Thứ đáng giá nhất của ngươi… Ví như mầm cây tốt, đương nhiên sẽ có vài con côn trùng muốn dùng nó làm dưỡng chất!”

“Côn trùng?” Trần Nhất Sinh ngây dại

Phạm lão từ tốn:

“Trên thế gian, có muôn vàn cách để cướp đoạt sinh mệnh và thiên phú của người khác. Đoạt xá. Thôn phệ. Nguyền chú,... Trong đó cách tàn độc nhất, cũng là tốn công nhất, Cổ trùng.”

“Tam Niên Thực Tâm Cổ, một giống cổ trùng được nuôi trong trái tim vật chủ. Ba năm ấu trùng, sống nhờ việc rút cạn cốt nhục, nuốt trọn thiên phú, từ từ mài mòn sinh mệnh của vật chủ.”

“Tam niên điểm, ấu trùng Thực Tâm Cổ trưởng thành, dùng chính thân thể vật chủ để thỏa mãn cơn đói. Nó ăn tim, ăn ngũ tạng, ăn xương cốt vật chủ. Nó ăn tươi nuốt sống vật chủ, rồi cổ trùng sẽ mang đi tất cả dinh dưỡng về tay người nuôi…”

Một sát na, cả ngôi nhà nhỏ trở nên tĩnh lặng dị thường.

Ngoài trời, nắng đã ngả dần sang ánh chiều tà, những chiếc lá nhè nhẹ đung đưa trong gió. Thế nhưng tại nơi này, chỉ có một mảng âm trầm quỷ dị, tiếng gió như rít gào…

Trần Nhất Sinh run rẩy.

Hắn điên cuồng thở gấp từng ngụm rồi từng ngụm khí, nhưng không khí đi vào phổi loãng đến đáng thương.

“Tách”, một giọt mồ hôi lạnh nhỏ xuống từ trên trán, rơi trúng vào mu bàn tay trắng tái.

Mồ hôi làm cay xè cả mắt.

“Tiền… tiền bối… trong người ta có Tam Niên Thực Tâm Cổ?”

Trần Nhất Sinh gian nan, từng chữ từng chữ nặng nề ngàn cân.

Trái với vẻ trĩu nặng của thiếu niên, lão nhân nhẹ tênh gật đầu.

Đạt được xác nhận, tầm mắt Trần Nhất Sinh tối sầm, cả người suýt chút nữa ngã quỵ.

Nghĩ đến trong thân thể nuôi một con côn trùng ngọ nguậy, trực chờ ăn tươi nuốt sống mình, nhất thời da thịt nổi từng cục gai ốc.

Hắn sờ sờ ngực, cảm nhận cơn đau phát ra từ trong, nghiến nghiến răng:

“Sao… sao có thể!?”

“Đúng rồi!”

Trần Nhất Sinh đột ngột la lên, lắc đầu lia lịa phủ nhận:

“Trước đó các trưởng lão Trần Gia đã dùng thần thức xem qua thân thể của vãn bối, cũng đâu có phát hiện ngoại vật? Tại sao tự nhiên chui ra một con cổ trùng được?”

Thần thức là con mắt đệ tam của tu chân giả.

Tu chân giả ít tin tưởng mắt thường của mình, nhưng thần thức là đáng tin tuyệt đối.

Đằng này là thần thức của các trưởng lão Trần Gia, đừng nói là cổ trùng, cho dù một hạt cát rơi vào trong thân thể Nhất Sinh cũng quan sát thấy nhất thanh nhị sở.

“Haha” Phạm lão cười lạnh:

“Nếu như tùy tiện dùng vài tia thần thức là nhìn thấy Tam Niên Thực Tâm Cổ. Đừng gọi nó là cổ, mà gọi là côn trùng nhãi nhép đi!”

“Thứ cổ trùng này đáng sợ ở điểm có thể ẩn trốn dưới thần thức của tu chân giả. Đã vậy rất giỏi ngụy trang. Trừ khi mang trái tim của vật chủ đào ra, còn không thì vô pháp truy ra nó.”

Trần Nhất Sinh nghẹn.

Phạm lão cau mày, thì thào:

“Ấy nhưng mà cũng thật là quái, giống cổ này chỉ có ở nơi đó, tại sao chạy được đến nơi này?”

Trên gương mặt Trần Nhất Sinh, một tia ánh sáng cuối cùng tắt ngúm.

Đây suy cho cùng chỉ là chẩn đoán đơn phương của vị lão nhân này, nhưng Nhất Sinh đã tin tưởng chín thành.

Dù sao chẳng thể ngẫu nhiên mà nguyên chủ rơi rụng, nếu theo cách ông nói, có đôi tay dơ dáy nào đó nhắm vào mình, thế thì dễ giải thích!

Hắn càng nghĩ càng rối, tâm trí như cuộn chỉ một trăm mối, rốt cuộc cố nén thân thể ghê tởm, nhắm mắt:

“Tiền bối biết rõ về Tam Niên Thực Tâm Cổ, vậy cũng biết cách giải được nó đúng không?”

Tại thời điểm nói ra câu này, Trần Nhất Sinh cúi gằm mặt, dường như rất sợ nghe thấy đáp án.

Từng giây trôi qua như thiên thu, đến mức cảm tưởng như thời gian trôi về mãi mãi.

Phạm lão nhún vai:

“Biết.”

“Xoạt”

Hắn ngẩng cổ, mắt mở to, một trương gương mặt âm u bỗng chốc sáng ngời ánh sáng.

Vốn dĩ chẳng ôm ấp bao nhiêu chờ mong, nhưng cái này có tính là niềm vui trời cho?

Trần Nhất Sinh vội vã tóm ống tay áo cũ rách của lão nhân, thiếu điều quỳ xuống mà van xin:

“Thật sự?”

Phạm lão gỏn gọn:

“Dĩ nhiên là thật.”

“Quá tốt rồi!”

Trong nội tâm tháo xuống một ngọn núi Thái Sơn, Trần Nhất Sinh nhẹ nhõm nở nụ cười.

Thế giới tối om trong tầm mắt đột ngột trở nên sáng sủa phi thường. Ánh chiều tà tràn trề sức sống, cây cối xanh tươi, mây trời vời vợi.

“Lão phu dĩ nhiên là có cách giải Tam Niên Thực Tâm Cổ…”

Phạm lão tựa tiếu phi tiếu:

“... nhưng nói xem, vì cái gì lão phu phải giải cho ngươi?”

Hắn vừa nở nụ cười nhẹ nhõm, thoáng chốc cứng ngắc.