Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 28: Cổ viện trong rừng



Ngoài trời mưa ào ạt suốt mấy canh giờ, nước mưa ngày càng nặng hạt, nhuộm trắng cả mảnh rừng xanh. Trong vòm cây, gương mặt Trần Nhất Sinh trắng bệch, cả người run lên cầm cập. Từ ngoài nước mưa tạt vào trong, quần áo dính nước, vải sẫm thành từng vệt, áp sát vào da thịt mang theo từng tia ẩm lạnh.

Hắn thở nặng nhọc, môi tím tái, chỉ cảm giác thân thể lạnh đến dọa người, nhiệt độ cấp tốc giảm xuống, tai vang ù ù, tầm mắt cũng từ từ trở nên nhòe đi trông thấy.

Bên cạnh, nhận ra thiếu niên dị thường, sắc mặt tái nhợt mất đi màu máu vốn có, Trịnh Yên Đan nhẹ cau mày, con mắt thoáng qua một vệt lắng lo: “Ngươi sao rồi?”

Trần Nhất Sinh mếu máo nở nụ cười, giọng nói phát run: “Ta… ta thấy lạnh!”

“Mưa từ nãy đến giờ mà cũng chưa tạnh nữa!” Thiếu nữ nhìn ra ngoài, mưa rơi triền miên, trời mây đen thăm thẳm, sau đó ngoảnh đầu nhìn thiếu niên: “Cứ tiếp tục ngồi ở đây, sợ là ngươi sẽ không trụ nổi mất!”

Đoạn, Trịnh Yên Đan đứng dậy, rơi xuống một câu: “Đợi ta một lát!”

Ngay tức thì, nàng đội mưa chạy ra ngoài.

Trơ mắt nhìn thân ảnh của thiếu nữ dần dần nhạt nhòa trong cơn mưa trắng, Trần Nhất Sinh ngây ngẩn.

Bấy giờ đầu óc đột ngột ập đến cảm giác say xẩm. Hắn thở dốc, mỗi nhịp thở ngắt quãng, pha lẫn tiếng nghẽn nghẹt trong mũi. Da tay tiếp xúc với nước mưa quá lâu nên cũng đã nhăn nhúm, lộ ra trắng nhợt xen với những đường gân đen như mực.

Tiếng thở của Nhất Sinh nhanh chóng bị tiếng mưa đàn áp. Hắn một tay ôm ngực của mình, một tay nắm chặt vào rễ cổ thụ thô ráp, cố giữ cho thân thể đừng ngã xuống.

“Ta về rồi đây!”

Ngay tại thời điểm ý thức Trần Nhất Sinh mờ mịt, đột nhiên một giọng nói vang lên, như là tiếng chuông gió trong đêm đen tĩnh lặng.

Hắn ngẩng đầu, tầm mắt mờ nhoè nhìn thấy thiếu nữ, gian nan cười cười: “Ngươi… về rồi!”

Trên tay Yên Đan cầm một chiếc lá to rộng vành, tỏa ra như một chiếc ô. Trên người, trang phục đã ướt đẫm, mái tóc rũ xuống, thậm chí gương mặt đọng giọt nước, nhỏ xuống “tí tách”. Nàng đưa chiếc lá đến trước mặt Nhất Sinh, nói:

“Đây, cho ngươi!”

Trước mặt thiếu nữ ướt như chuột lột, một tay Trần Nhất Sinh xoa xoa ngực, một tay nhận chiếc lá, nghi hoặc:

“Ngươi tự nhiên đi ra ngoài chỉ vì bẻ cái lá này sao?”

“Dùng nó che mưa đi!”

Trịnh Yên Đan vắt vắt ống tay áo ướt nhẹp của mình, đáp:

“Về nhà thôi! Ngồi đợi mưa tạnh chắc là tới tối! Đã vậy mưa to dễ xảy ra lũ quét, lỡ mà đụng trúng thì toi!”

“Ừm”

Hắn gật đầu, cũng loạng choạng đứng dậy, nhưng lòng bàn chân vừa chạm đất, đã cảm thấy đất như mọc gai, thoáng chốc chếch choáng ngã về trước. Rất may là sự chú ý thiếu nữ luôn đặt vào từng nhất cử nhất động của Nhất Sinh, nên nhanh tay đỡ được thân thể sắp ngã cắm cổ.

Trong người, xương cốt rã rời, tựa như chỉ cần cử động mạnh một tí là sẽ gãy ra thành từng đoạn. Đừng nói là chạy, dù là nhích đi cũng là đại thử thách.

Trần Nhất Sinh cắn cắn môi: “Ngươi về trước đi! Đợi mưa tạnh ta sẽ về sau!”

“Nhìn dáng vẻ này của ngươi, có thật là về được không?”

Tên thiếu niên này như sắp sửa đông cứng thành đá đến nơi, Trịnh Yên Đan nghiêm trọng nghi ngờ tên này sẽ gục giữa đường. Nghĩ vậy, nàng ngoắc ngoắc ngón tay:

“Được rồi, đến đây! Ta cõng ngươi về!”

Nghe thiếu nữ đề nghị, vẻ mặt Trần Nhất Sinh hiện lên một vệt cổ quái. Từ xưa tới nay luôn là tình tiết trai cõng gái, nào có tình tiết gái cõng trai? Nếu chuyện này đồn ra ngoài, ta sẽ thành trò cười mất!

Hắn tỏ ra ngại ngần: “Thôi, ta tự đi được!”

Nói rồi như để chứng minh, Trần Nhất Sinh gắng sức bước lên, nhưng rồi “ào” một tiếng, một nhúm nước mưa đột ngột đổ xuống. Hắn vội vã lùi lại, thế quái nào chân vấp vào ngọn cỏ, ngã cái “rầm” trên đất, vang vọng cả vòm cổ thụ.

Trịnh Yên Đan cười cong mi: “Cần giúp chứ?”

Trần Nhất Sinh ghì chặt răng, cố gắng đứng dậy, song vừa đứng lên chân lại tiếp tục quấn vào ngọn cỏ dại, cuối cùng một lần nữa ngã ngửa ra trên đất.

Hắn nằm ngửa trên mặt cỏ ẩm ướt, cảm thụ thân thể vô lực, cười ỉu xìu: “Cần!”

Thiếu nữ ngó đầu vô, đưa cánh tay trắng ngần ra: “Đến, ta cõng ngươi!”

“Ngươi còn phương án nào nữa không?” Trần Nhất Sinh chần chừ. Một tên nam nhân để cho thiếu nữ cõng thì đúng là ném mặt mũi vào sọt rác!

Trịnh Yên Đan sờ sờ cằm nhỏ, đắn đo một lát rồi đập đập tay: “Có!”

“Đến! Ta ẵm ngươi! Hồi nhỏ ta rất thích ẵm con nít nha!”

Nàng vừa nói, vừa dang rộng vòng tay.

Trần Nhất Sinh đột ngột bật dậy, chạy thẳng ra sau lưng nàng: “Về nhà nhanh! Trời sắp tối rồi!”

Để thiếu nữ cõng cùng lắm chỉ là vứt mặt mũi vào sọt rác, còn để nàng ẵm thì chắc chắn là an táng luôn mặt mũi, tìm năm tấc đất mà chôn thật sâu để người đừng tìm ra.

“Từ đầu mà ngoan vậy có phải tốt hơn không?” Mắt thấy tên thiếu niên nhắm mắt nhận mệnh trèo lên lưng mình, Trịnh Yên Đan cười đến tít mắt, cố ý nối dài giọng:

“Thiếu niên, thân thể thật là nhẹ nha!”

“Tại sao ta có cảm giác mình bị đùa giỡn đây?” Trần Nhất Sinh nghiêng mặt: “Nói trước, ta là con trai thiện lương nhà lành, cũng không phải dễ dãi!”

“Đủ sức nói nhảm như vậy thì xem ra chưa gục được!” Trịnh Yên Đan nhẹ gật đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài trời mưa tầm tã. Nàng vắt giỏ thuốc ra trước ngực, vén vén tóc mai của mình, nói:

“Được rồi, về thôi!”

Một thoáng này, một nam một nữ đội mưa chạy ra ngoài, để lại đằng sau vòm cổ thụ nhỏ để che chở suốt cơn mưa rừng.

“...”

Dọc theo đường xuống núi, Trần Nhất Sinh trú sau người thiếu nữ, tay giữ chặt chiếc lá rộng vành mà nàng đưa. Bấy giờ quang cảnh chung quanh như ngưng đọng, thậm chí giọt mưa như chậm đi.

Hắn tặc lưỡi, cái tốc độ này so với nguyên chủ thời đỉnh phong cũng có thể vượt mặt!

Hắn đang cảm thán, bỗng dưng thân thể lạnh run, những chiếc răng va nhau canh cách.

Đằng sau, tên thiếu niên run như cầy sấy, đôi tay vòng qua cổ nàng dường như teo tóp. Trịnh Yên Đan vừa chui qua một tán cây to, lên tiếng: “Nè nè, ngươi ổn chứ?”

Đáp lại nàng là một âm thanh thều thào: “Chắc… chắc là ổn…”

Đoạn, thiếu nữ ngừng lại, xoay đầu, vẻ mặt Trần Nhất Sinh xanh ngang ngửa so với chiếc lá đội trên đầu, lá thì tràn trề màu xanh sức sống, trong khi tên này cũng là xanh, nhưng là xanh xao nhợt nhạt.

Trịnh Yên Đan nhăn mặt:

“Thiệt tình, ta ghét nhất là mấy tên cậy mạnh!”

Đoạn đường về thành chỉ còn một quãng ngắn nữa, nhưng với trạng thái của tên này, chỉ sợ là cũng chẳng cầm cự nổi tới đó. Thiếu nữ nhìn quanh, bỗng dưng trông thấy một mái ngói thấp thoáng sau rừng cây, ánh mắt nàng sáng lên.

Mí mắt Trần Nhất Sinh trĩu nặng, chẳng rõ là do ướt đẫm nước mưa, hoặc là do cảm giác lạnh giá.

Ngay tại giây phút muốn ngủ một giấc, nước mưa rơi chậm rãi đột nhiên trút xuống như thác, tiếng rả rích thoái lui nhường chỗ cho tiếng ào ào inh ỏi, đánh thức Nhất Sinh.

Hắn mờ mờ mở mắt, chỉ thấy trước mặt là một tòa cổ viện nép mình dưới gốc đa già cỗi.

Toà cổ viện tuy nhỏ nhưng toát ra vẻ thanh nhã đến lạ. Mái ngói cong vút như cánh chim sa xuống ao nước tĩnh lặng. Bức tường trắng phủ một màu rêu phong nhàn nhạt. Một cặp đèn lồng phất phơ trước đại môn, tỏa ra ánh sáng vàng ươm, mang đến một tia ấm áp giữa mưa lạnh.

Từ thinh không, một tiếng đàn nhè nhẹ du dương, ẩn ẩn trong âm thanh rì rào của nước đổ. Tiếng đàn thanh trong, mưa rơi tí tách, cành đa nghiêng nghiêng trong gió, như một bản hoà âm giữa nhân, thiên và địa.

Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ.

“Cách”

Đại môn đóng được mở ra, một thiếu nữ trẻ tuổi xinh xắn, ăn mặc như thị nữ thò đầu ra. Trông thấy trước cửa là một nam một nữ, thiếu nữ cõng thiếu niên trên vai, cả hai ướt sũng đứng trú mưa dưới mái ngói nhỏ, nàng ngạc nhiên:

“Hai người là ai?”

Trần Nhất Sinh ôm quyền, thân thiện đáp:

“Chúng ta là người qua đường, muốn xin trú mưa tại nơi này một lát. Đợi ngớt mưa sẽ rời đi ngay, rất mong cô nương giúp đỡ!”

Trước mặt, một nam một nữ ướt tả tơi, đã vậy người nam vẻ mặt trắng toát, trong mưa run cầm cập, thiếu nữ ăn mặc như thị nữ lộ ra một tia thương tình, nhưng vẫn ngượng ngùng đáp:

“Nơi này là của tiểu thư ta, chưa có tiểu thư cho phép, ta cũng chẳng dám tự ý quyết định…”

Nàng nghĩ nghĩ, rồi đề nghị: “Vậy đi, ta vào hỏi tiểu thư, nếu tiểu thư đồng ý sẽ ra nói với các vị!”

Trần Nhất Sinh cười ôn nhã đáp: “Xin làm phiền cô nương rồi!”

Dõi theo thiếu nữ xinh xắn vào trong cổ viện, cửa tiếp tục đóng lại, Trần Nhất Sinh nhàm chán quan sát chung quanh, tấm tắc:

“Tại nơi rừng núi mà dám dựng lên một toà cổ viện như thế này, tuyệt đối là người có bản lĩnh!”

Bất chợt Trịnh Yên Đan rùng mình, ánh mắt ngó vào trong cổ viện thoáng qua một tia ái ngại:

“Đây chẳng lẽ là sào huyệt của yêu quái!?”

Trần Nhất Sinh đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nơi này, nghe thiếu nữ nói suýt chút nữa rớt xuống, liếc nàng một cái:

“Dựa vào đâu mà ngươi đoán như vậy?”

“Ta nghe sư phụ nói trong rừng sâu là lãnh địa của Yêu Tộc…” Trịnh Yên Đan rụt rụt cổ:

“… mà Yêu Tộc yêu thích nhất giăng bẫy ăn thịt người. Có lẽ nào chủ nhân của nơi này cũng là Yêu Tộc?”

“Haha” Trần Nhất Sinh cười mỉa:

“… có đúng là Yêu Tộc không thì ta chưa chắc…”

“Ta chỉ chắc chắn rằng, đối phương là một vị tiểu thư rất đẹp!”

Trịnh Yên Đan sửng sốt: “Sao ngươi biết!?”

“Đoán!” Trần Nhất Sinh nhếch mép:

“Thử nghĩ xem, một thị nữ đã xinh xắn như thế, nếu ngươi là tiểu thư của nàng, liệu sẽ tình nguyện để thị nữ của mình áp đảo nhan sắc sao?”

“Vậy thì chỉ có một khả năng, tiểu thư cũng là một mỹ nhân, vốn cũng chẳng sợ thị nữ xinh xắn che mất ánh sáng của mình!”

“Nói cũng đúng!”

Trịnh Yên Đan gật gù tán thành, song rất nhanh nhe răng nanh nhìn tên thiếu niên:

“Đầu óc ngươi chỉ quan tâm mấy thứ này thôi sao?”

Trần Nhất Sinh nhún vai:

“Nếu là một tiểu thư xinh đẹp, Yêu Tộc thì có sao? Ta tình nguyện!”

“Đến chừng đó xuống gặp Diêm Vương, thay vì nói tiểu nhân chết do một con côn trùng gớm ghiếc ăn, thì nói là tiểu nhân được một mỹ nhân thưởng thức đến tận xương tủy? Nghe oách đúng chứ?”

“Oách cái đầu ngươi!”

Trịnh Yên Đan tức tối đến dậm dậm chân: “Ngươi thích thì tự mình dâng lên đi! Đừng lôi ta vào!”

Trần Nhất Sinh chớp chớp con mắt:

“Hai chúng ta chẳng phải là phu thê sao? Tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày! Ta bị ăn rồi, ngươi chẳng nhẽ thoát được sao?”

Thiếu nữ xụ mặt:

“Ngươi nói nhảm thêm một câu nữa! Bổn cô nương quăng ngươi ra trời mưa!”

“Nương tử, đừng manh động!”

“Ngươi…”

Tại thời điểm thiếu nữ xinh xắn mở cửa, đập vào mắt là cảnh tượng một nam một nữ mắt lớn mắt nhỏ trừng nhau. Vẻ mặt nàng hiện lên một tia cổ quái? Ta bỏ lỡ cái gì sao?

Thiếu nữ nhu nhu lên tiếng:

“Ngoài trời mưa to, tiểu thư mời các vị vào trong dùng trà!”

Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan nhìn nhau, âm thầm nghi ngờ.

Vốn dĩ chỉ định xin đứng ngoài cửa trú mưa, ai ngờ chủ nhân vậy mà trực tiếp mời vào trong dùng trà! Điều này… có vẻ thân thiện quá!

Ngay cả Nhất Sinh cũng có điểm ngại ngần, đặt nghi vấn về tính xác thực của suy đoán trước đó.

“Mời hai vị…” Thiếu nữ xinh xắn tỏ rõ ý mời.

Trần Nhất Sinh cười:

“Mời cô nương dẫn đường!”

Người ta đã thịnh tình mời, từ chối thì cũng ngại. Huống chi nơi này gần Hoàng An Thành như vậy… Yêu Tộc chắc cũng chẳng dám tự tiện làm càn… nhỉ?

Hắn quay sang nói với Yên Đan:

“Tốt rồi, cho ta xuống đi! Ta có thể tự mình đi được rồi!”

Đáp lại là tiếng cười cợt của thiếu nữ:

“À, có người sắp sửa đi gặp mỹ nhân, sợ nàng nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối thì sẽ đánh mất hình tượng, nên muốn tự mình ra trận sao?”

Trần Nhất Sinh thán thở:

”Sinh ta ra là cha mẹ, nhưng hiểu ta chỉ có cô nương.”

Trịnh Yên Đan bĩu môi:

“Dùng mấy từ sáo rỗng này mà nói với vị tiểu thư xinh đẹp ở trong!”

“...”

Một đường theo chân thiếu nữ xinh xắn vào cổ viện. Nơi này trồng rất nhiều hoa, có hoa trong chậu, có hoa mọc trên đất, có hoa leo lên cả vách tường. Cả toà viện cổ dường như được điểm tô rực rỡ sắc màu, những cánh hoa vươn mình đón mưa, chẳng rũ gục mà ngược lại càng căng tràn sức sống, toả ra mùi thơm vấn vương xuyến xao.

Hai người được dẫn vào một gian phòng nhỏ. Nhìn quanh, nơi này nhỏ nhưng tao nhã, nội thất tinh xảo, xa xa góc phòng đặt một chiếc lư nhỏ, hương trầm hương nhẹ nhàng trong chóp mũi, mang đến cảm giác thư thái vô cùng.

Bấy giờ trước mặt Trần Nhất Sinh là một tấm bình phong trắng mỏng vẽ tranh thuỷ mặc. Tấm bình phong ấy ngăn cách thân ảnh thướt tha đằng sau, nhưng chẳng thể nào ngăn được với tiếng đàn thanh thúy phát ra từ trong.

Thiếu nữ xinh xắn tiến lên, nhẹ giọng gọi: “Tiểu thư, người đã đến!”

Tiếng đàn ngừng lại.

Một giọng nói mềm mại vang lên: “Tiểu Thúy, ngươi lui ra đi!”

“Vâng, tiểu thư”

Thị nữ tên Tiểu Thúy nhẹ cúi người thi lễ, sau đó rời đi. Trong nhất thời, gian phòng chỉ còn lại ba người. Nhất Sinh nhìn Yên Đan, sau đó cả hai cùng nhìn thân ảnh ngồi sau tấm bình phong. Tuy rằng chẳng nhìn thấy rõ dung mạo, nhưng từ giọng nói mềm mại và phong tư yểu điệu, nhất định là một vị giai nhân!

Một thoáng im lặng, Trần Nhất Sinh tiến lên, cười xã giao một câu:

“Vừa rồi may mắn nghe được tiếng đàn của tiểu thư, quả nhiên là như tiên nhạc! Tiểu thư cầm nghệ tinh thâm, thật sự là làm cho ta mở mang tầm mắt!”

Một giây trôi qua, một tiếng cười nhẹ truyền đến:

“Công tử tán thưởng cầm nghệ của tiểu nữ, có lẽ chúng ta cũng là đồng đạo nhỉ?”

“Nếu có thể, rất mong công tử sẽ chỉ điểm đôi câu, tiểu nữ sẽ vì đó mà vinh dự.”

“Ặc”

Trần Nhất Sinh nghẹn. Hắn tán thưởng chỉ để phá băng mà thôi, chứ có hiểu cầm nghệ là cái gì?

Thời đi học, môn yếu nhất của Nhất Sinh là âm nhạc, tới nỗi giáo viên miễn cưỡng chấm điểm cho qua để tránh nghe giọng ca thiên tai của tên học sinh này. Hắn mà chỉ điểm, cầm nghệ của vị nữ tử này sẽ từ tiên âm rơi xuống thành ma âm.

“Haha” Trần Nhất Sinh cười xòa:

“Ta một tí tài mọn so với tiểu thư chỉ là đom đóm so với ánh trăng! Đâu dám múa rìu qua mắt thợ mà chỉ điểm cho tiểu thư!”

Trông thấy tên thiếu niên tự nâng đá đập chân mình, Trịnh Yên Đan cười thầm. Tuy nhiên ánh mắt nhìn thân ảnh giai nhân đằng sau bình phong càng thêm cảnh giác. Sư phụ nói Yêu Tộc giỏi nhất là giả thần giả quỷ, mà vị nữ tử này rõ ràng là thỏa mãn gần như tất cả tiêu chí của Yêu Tộc!

“Thật đáng tiếc đây.” Tiếng nói trong trẻo ấy một lần nữa vang lên, xen lẫn một tia ý cười:

“Dù sao thì, được công tử thưởng thức tiếng đàn, đối với tiểu nữ cũng là một niềm vinh dự rồi!”

Trong nhất thời, thân ảnh nữ tử ngồi dậy.

Một thoáng này, gian phòng vốn dĩ u tối bỗng chốc sáng ngời. Ánh sáng ấy chẳng đến từ ngoại cảnh mà đến từ nội nhân. Nữ tử treo một nụ cười nhàn nhạt trên môi đỏ, nụ cười rực rỡ diễm quang, mưa lạnh thoái lui, nhân gian ấm áp.

“Hai vị... chúng ta lại gặp nhau rồi…”