Năm đó, xà yêu Tùy Phong từng đến Chu quốc, bị mất đi nhục thân ở đó, chỉ thông qua Đoạn Vĩ Cầu Sinh dùng một đoạn đuôi cắt ra trốn về Cực Dạ, quay về bên cạnh Tứ di bà.
Bao nhiêu năm đã trôi qua, gã từ một đoạn đuôi lại một lần nữa sinh trưởng thành dáng vẻ bây giờ đã là bỏ ra nỗ lực cực lớn.
Xà yêu Tùy Phong trùng sinh một lần nữa đã không còn mang vẻ phong khinh vân đạm như năm đó, mà trở nên u ám phiền muộn. Đại khái là vẫn luôn nghĩ đến việc báo thù cho nên trong đôi mắt gã luôn có một luồng sát khí âm trầm quấn quanh.
Người ngoài không biết, đôi mắt của gã đã luyện một loại đồng thuật, cũng là bản lĩnh gia truyền của Tứ di bà, tên là Phong Bạo chi nhãn. Vốn dĩ gã định trở về rồi mới tu tập, nhưng lại gặp phải Triệu Phụ Vân, bị giết đến Đoạn Vĩ Cầu Sinh suýt chút nữa đã không về được.
Mà lần này gặp lại, gã phát hiện người năm đó khiến mình Đoạn Vĩ Cầu Sinh hiện đã là tu vi Kim Đan, có một thân pháp thuật bá đạo khó lường. Theo tin tức gã nghe được từ trong gió, những nơi mà Triệu Phụ Vân này đi qua, phàm là va chạm với hắn đều bị đốt thành tro bụi.
Nhưng mà vào lúc Triệu Phụ Vân cảm nhận được nguy hiểm thì đã bị bao vây. Hắn chắc chắn mảnh hắc ám này đã che đậy cảm giác của mình, khiến Kiếp Tri của mình không còn nhạy bén như trước.
Trên tay Triệu Phụ Vân đã có thêm một ngọn đèn, nâng trong lòng bàn tay, đứng yên bên bờ sông nhỏ. Từ xa nhìn lại, ngọn đèn trong tay chỉ là một điểm sáng nhỏ mà thôi.
"Ta nghe nói trong bóng tối có nô bộc hắc ám, lẽ nào các ngươi cũng vậy?" Triệu Phụ Vân mở miệng trước.
Triệu Phụ Vân đứng đó nhìn Tứ di bà đang đứng trên đỉnh núi phía xa xa. Hắn cũng thấy Tùy Phong đang đứng bên cạnh bà ta, khí chất của xà yêu Tùy Phong đã thay đổi nhưng tướng mạo lại không thay đổi.
Tuy cách xa nhưng giọng nói của hắn lại rất tự nhiên truyền đến tai họ.
Có điều người trả lời Triệu Phụ Vân không phải là Tứ di bà mà là Xuân Sinh Quân của Hổ Khiếu sơn trang.
Xuân Sinh Quân có dáng người hùng tráng, trên mặt cũng có những vằn hổ nhưng trong đôi mắt lại có một vẻ nhã nhặn khó tả. Nếu không thì y cũng sẽ không tự gọi mình là Xuân Sinh Quân.
Đôi mắt của y có một vẻ cơ trí và tỉnh táo không giống yêu.
"Sống trong bóng tối này, có ai lại không phải?"
Lời của Xuân Sinh Quân lại khiến Triệu Phụ Vân rất ngạc nhiên, lẽ nào người trong bóng tối này đều tự biết như vậy.
"Chúng sinh thiên hạ có linh, ai mà không tu hành vì tự tại. Có câu nói, sinh mệnh quý giá, tình yêu càng quý giá hơn, nhưng nếu vì tự do lại có thể ném bỏ cả hai được. Hai vị đều là những người xuất chúng trong trời đất này, sao lại cam nguyện làm nô bộc của hắc ám?" Khí tức của cả người Triệu Phụ Vân thu liễm lại khiến người ta khó mà bắt được ý thức phát ra từ trên người hắn.
Mà hai người Xuân Sinh Quân và Tứ di bà nhìn Triệu Phụ Vân lại có cảm giác người này vừa chạm vào sẽ chìm vào hư vô. Có điều hai người đều là đại yêu ma có thủ đoạn phi phàm, chẳng qua là cảm thấy Triệu Phụ Vân không giống như tu sĩ Kim Đan bình thường. Tuy rằng bọn họ nhất thời không thể khóa chặt Triệu Phụ Vân nhưng lại có thể khóa chặt mảnh hư không đó.
Lúc này nghe lời của Triệu Phụ Vân xong, nhất thời lại đều trầm mặc.
Gió thổi lá cây lay động, thổi ngọn cỏ nhấp nhô.
Một lúc lâu sau, Tứ di bà kia mới thở dài một tiếng, nói: "Nếu ngươi chưa từng làm hại cháu trai của ta, ta nhất định sẽ mời ngươi đến Hàm Phong cốc của ta làm khách. Nhưng ngươi đã đắc tội với hắc ám, không ai có thể cứu được ngươi."
"Ta chỉ mới đến hắc ám, chưa làm gì cả làm sao lại đắc tội với hắc ám?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Hắc ám có lệnh cấm, trong đó điều đầu tiên chính là những kẻ thăm dò bí mật của Xích Viêm, đều phải bị giết." Tứ di bà nói.
"Ta làm sao thăm dò bí mật của Xích Viêm rồi?" Triệu Phụ Vân hỏi lại. Hắn cảm thấy mình căn bản còn chưa kịp thăm dò.
Là bắt đầu từ đâu? Là từ khi có được trái tim mà dì cả để lại? Hay là từ khi gặp phải nô bộc của hắc ám ở chỗ Hỏa Diệu Tử kia?
"Bất kể ngươi nghĩ như thế nào, bất kể đã làm hay chưa làm, sau khi hắc ám đã cho khải thị thì ngươi giải thích thế nào đi nữa cũng vô ích, trừ khi ngươi dập tắt hỏa ý trong người, từ nay về sau quy thuộc hắc ám." Xuân Sinh Quân từ từ nói.
"Xuân Sinh Quân cũng là tiền bối có danh vọng, tại sao lại giống như những kẻ trầm luân trong hắc ám vô ý thức kia?" Triệu Phụ Vân lại hỏi.
"Vậy thì phải làm thế nào, ngươi sinh ra ở Bạch Địa, đương nhiên không biết tất cả trong hắc ám đều quy về hắc ám. Chúng ta sinh ra ở đây, chính là bị giam cầm ở đây." Xuân Sinh Quân nói.
Triệu Phụ Vân khẽ ngẩn ra, có chút ngạc nhiên. Hắn nhìn về phía xà yêu Tùy Phong bên cạnh Tứ di bà.
Tứ di bà tựa hồ như biết Triệu Phụ Vân muốn nói gì, thế là mở miệng nói: "Càng lột xác trình độ thâm sâu thì càng không thể rời khỏi hắc ám. Lúc cháu trai của ta rời đi chỉ là tu vi Tử Phủ, nếu có thể kết đan ở Bạch Địa liền có cơ hội thoát khỏi sự ước thúc của hắc ám."
Lúc này Triệu Phụ Vân mới hiểu tại sao trong hắc ám này nhiều yêu ma tương đương với Kim Đan như vậy nhưng đều thành thành thật thật ở lại trong bóng tối.
Dĩ nhiên, so với Đại Chu mà nói thì mảnh hắc ám này mới là thực sự rộng lớn. Đại Chu chẳng qua chỉ là một mảnh đất được khai phá ra từ trong hắc ám mà thôi.
"Nói chính xác, không phải hắc ám không cho chúng ta đi, mà là Bạch Địa sở dĩ được gọi là Bạch Địa chính là vì nó sẽ bài xích người đi ra từ trong bóng tối. Ví dụ như vùng đất Võ Chu đó, nếu tiến vào trong đó, Xích Viêm trên bầu trời liền sẽ hội tụ lên người ta, đốt ta thành xương khô." Xuân Sinh Quân nói.
Triệu Phụ Vân nhìn hai người, nói: "Hai vị tiền bối biết gì nói nấy, giải đáp nỗi băn khoăn trong lòng ta, thực sự khiến người ta cảm kích."
"Ngươi không cần nói những lời đó, chúng ta nói cho ngươi vì những điều này đều là chuyện không quan trọng. Nhưng hắc ám đã cho gợi ý, ngươi nhất định phải bị chôn trong hắc ám, diệt đi hỏa chủng đạo niệm trên người ngươi, quy về hắc ám mới là con đường sống duy nhất của ngươi." Tứ di bà nói.
Bà ta mặc một bộ lụa đen toàn thân như một lão thái thái hiền từ trong một gia đình phú quý. Nhưng Triệu Phụ Vân có thể nhận ra bà ta là một người đã quyết định rồi sẽ không lay chuyển.
"Trong lòng vãn bối còn có một nỗi nghi hoặc, không biết hai vị tiền bối có thể giải đáp không." Triệu Phụ Vân lại mở miệng nói.
"Vấn đề của ngươi hơi nhiều." Tứ di bà nói.
"Thật có lỗi, hai vị có quen biết Vân Ỷ Thanh không?" Triệu Phụ Vân hỏi, hắn cẩn thận nhìn biểu cảm trên mặt hai người.
"Từng nghe nói qua người này, nhưng chưa từng gặp mặt." Xuân Sinh Quân nói.
Triệu Phụ Vân biết tuổi tác yêu ma trong hắc ám đều rất lớn, cho nên thay vì muốn hỏi họ có quen biết dì cả của mình không thì hắn muốn từ trong miệng người ngoài biết được dì cả của mình là người như thế nào hơn.
"Không biết trang chủ đã nghe qua chuyện gì về nàng?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Nàng là một người đã thoát khỏi gông cùm xiềng xích của hắc ám. Ta nghe nói nàng từng tham gia vào việc khai phá Võ Chu, giúp Chu Võ tế trời, xé rách một mảnh bầu trời dẫn ánh quang huy của Xích Viêm rải xuống. Cho nên Võ Chu mới có thể khai phá thành công, hơn nữa được hưởng gần ngàn năm quang minh. Nhưng sau khi Võ Chu khai phá thành công, nàng ta lại không biết đi đâu, không còn nghe thấy tin tức của nàng nữa."
Triệu Phụ Vân nghe những điều này mà thấy trong lòng xúc động, nghĩ đến năm đó những người như Hi Di tổ sư của núi Thiên Đô, còn có Chu Võ và dì cả của mình đã cùng nhau khai phá ra một mảnh Bạch Địa trong mảnh hắc ám này. Đây là một sự nghiệp tráng lệ đến bực nào.
Có điều ngàn năm đã trôi qua, Chu Võ đã qua đời trong tuế nguyệt, mà Hi Di tổ sư thì phi độn ra thiên ngoại. Dì cả Vân Ỷ Thanh càng thêm thần bí, không biết tung tích. Nhưng nàng đã từng đến Hợp Sinh thị, giúp Giang Thiên Thiên dùng Vân Cấm chi pháp hoàn thiện Trường Sinh bảo, còn để lại một trái tim ở nơi đó đợi hậu nhân đến làm chứng.
Hơn nữa nàng còn mang theo một người muội muội. Sau rất nhiều năm thì cô muội muội này lại ra khỏi hắc ám, gặp phải Triệu Trạch ở ngoài biên giới hắc ám, sau đó theo Triệu Trạch về nhà, sinh ra Triệu Phụ Vân, rồi chết đi.
Những người khác nhau có những lí do khác nhau, có thể phác họa ra một số đường nét trong quỹ tích cuộc đời của dì cả Vân Ỷ Thanh. Nhưng quỹ tích cuộc đời muội muội Vân Ỷ Hồng của nàng lại là một cuộc đời cực kỳ nhạt nhòa, mơ hồ, ngắn ngủi, thậm chí là không có.
"Ngươi hỏi xong chưa?" Xuân Sinh Quân hỏi.
Triệu Phụ Vân trông có chút thất thần.
Y không nhân lúc này ra tay, vì ngọn lửa trên ngọn đèn trong tay Triệu Phụ Vân không hề lay động, vẫn trầm ngưng kiên định. Đôi mắt y nhìn chăm chú vào ngọn đèn, ánh sáng của ngọn đèn trong mắt y mở rộng ra như đang bay tán, hào quang biến thành vô thực. Tuy nhiên trong mảnh bạch mang này có một con thần điểu ba chân màu vàng đột nhiên sinh ra, cao ngạo mà rừng rực.
Trong đôi mắt y tự nhiên tuôn ra hắc ám muốn nuốt chửng con thần điểu ba chân này.
Trong lòng y dường như hiểu ra một số điều. Chỉ bằng con thần điểu Tam Túc Kim Ô đã là lý do đáng chết trong hắc ám này rồi.
Động niệm sinh pháp, chưa bao giờ cần ước định, chưa bao giờ cần nói hết lời, cứ tự nhiên mà động thủ.
Hai người không hề có ác ngữ nhằm vào nhau nhưng lại tuyệt đối không thể buông tha Triệu Phụ Vân. Hai người bọn họ đều là đại yêu ma tương đương với tu sĩ Nguyên Anh, sao có thể chấp nhận bản thân hai lần ba lượt thất thủ?
Xuân Sinh Quân đã động pháp, vậy thì Tứ di bà không vội. Bà ta đứng đó nhìn. Theo bà ta thấy nếu cần hai người cùng nhau mới hạ được Triệu Phụ Vân, vậy đó là một sự sỉ nhục bất kể là đối với bản thân bà hay Xuân Sinh Quân.
Sở dĩ hai người cùng đến là vì khải thị của hắc ám. Hai là vì độn thuật mà Triệu Phụ Vân thể hiện trước đó vô cùng thần diệu, cho nên hai người ở đây đã làm một số bố trí không thể để Triệu Phụ Vân tùy tiện độn đi nữa.
Xuân Sinh Quân là U Minh hổ đắc đạo, có thể nô dịch quỷ hồn, có lực uy hiếp trời sinh đối với thần hồn người. Sở dĩ y tự mình đặt tên là Xuân Sinh Quân là vì đã tu thành một loại lôi thuật. Y gọi nó là Xuân Lôi Sinh Phát chi thuật. Người bị lôi kích của y đánh trúng sẽ không tứ phân ngũ liệt, cơ thể khô đen mà là nhục thân sinh mầm, nhanh chóng dị biến, khiến người ta khó mà phòng bị.
Hơn nữa Tứ di bà còn biết, mấy món bảo vật mà y luyện thành cực kỳ hiếm có, ngay cả bà ta đối mặt với vị hậu bối nhỏ hơn mình không ít này cũng phải cực kỳ thận trọng.
Trong mắt Triệu Phụ Vân là một luồng hắc ám từ trong đôi mắt của Xuân Sinh Quân tuôn ra. Hắc ám đó hóa thành một con hổ đen, một ngụm liền muốn nuốt chửng ngọn lửa đèn. Ngọn đèn trong tay Triệu Phụ Vân lay động, ngọn lửa vàng dâng lên tỏa sáng cả một vùng, đâm rách bóng tối nhưng không thể chiếu tan con hổ hắc ám đó.
Chỉ thấy Triệu Phụ Vân đưa kiếm chỉ kẹp lên trên ngọn lửa, như kẹp lấy ánh sáng, theo đó vạch về phía con hổ lớn được cấu thành từ hắc ám kia. Đồng thời hắn miệng tụng pháp chú: "Sắc lệnh: Tán!"
Kiếm chỉ của Triệu Phụ Vân vạch ra kéo lê một đường sáng màu vàng như kiếm quang lướt qua con hổ u minh do hắc ám ngưng tụ, phá vỡ thân hổ. Hỏa quang vàng phía sau thuận theo vết rách mà hắn vạch ra này tràn vào, lao vào trong thân hổ hắc ám như muốn đánh phá thân hổ kia.
Sau đó thân hổ hắc ám tan rã trong ngọn lửa, nhưng lại như tảng băng màu đen cứng rắn. Đầu của nó bị ngọn lửa làm tan nhưng cơ thể của hắc hổ cuộn trào, nửa đoạn thân bị đứt lại lật về phía trước như muốn dập tắt ngọn lửa đi.
Tứ di bà ở nơi xa nhìn con hắc hổ này, biết hắc hổ này là pháp tượng của Xuân Sinh Quân, mà pháp tượng hắc hổ của Xuân Sinh Quân lại bị ngọn lửa đèn và pháp thuật của Triệu Phụ Vân phá vỡ đầu. Điều này đã khiến bà ta rất ngạc nhiên, không khỏi lại đánh giá Triệu Phụ Vân cao hơn một chút.
Hắc ám bắt đầu cuộn trào, một tiếng "hổ gầm" trầm thấp vang lên.
Ngọn lửa đèn lay động, vậy mà lập tức mờ đi. Sau đó liền thấy đầu của con hắc hổ từ trong trong thân thể kia nhanh chóng mọc ra.
Lại nói tiếp, Triệu Phụ Vân lại một lần nữa tụng niệm pháp chú. "Thái Hư sắc lệnh:"
Lần sắc lệnh này hắn đã thêm chữ "Thái Hư" vào đầu. Chỉ trong tích tắc, khí thế trên toàn bộ người Triệu Phụ Vân cất cao vô hạn. Rõ ràng hắn vẫn đứng đó, nhưng trong mắt Xuân Sinh Quân và Tứ di bà thì cả người hắn như đã không tồn tại. Nhưng trong mắt lại thấy rõ ràng, trên người hắn có một loại thần vận không nói rõ được. Trong hư không như có một hư ảnh khổng lồ xuất hiện, nhưng khi nhìn kỹ lại căn bản không có.
"Tán!"
Triệu Phụ Vân lại một lần nữa dùng tư thế Đao Binh quyết, kéo lê kiếm chỉ.
Đây là Kim Quang Trảm Tà pháp, kết hợp với Thái Hư sắc lệnh.
Lần này kim quang phảng phất như có thêm một số đặc tính thần diệu.
Xuân Sinh Quân chợt có cảm giác tim đập nhanh. Pháp tượng hắc hổ của y phát ra tiếng gầm thấp, một luồng uy nhiếp mãnh liệt dâng lên.
Kim quang rơi vào trong miệng hổ, ánh lửa kim quang phía sau chồng chất lên nhau như sóng lửa tràn vào trong miệng hắc hổ.
Ánh sáng vốn dĩ có thể xua tan hắc ám, đây là pháp tắc của trời đất. Pháp chú chữ Tán của hắn còn là sắc lệnh được phát ra với danh nghĩa 'Thái Hư'. Cho nên thần vận trong ánh sáng này liền càng thêm đậm đặc. Ánh lửa dũng mãnh tràn vào trong miệng hắc hổ, thân hình hắc hổ không ngừng mở rộng ra. Nó như ăn quá no, muốn cố gắng tiêu hóa, trấn áp ánh sáng đó trong cơ thể của pháp tượng hắc hổ.
Ngọn đèn trong tay Triệu Phụ Vân lay động, ánh sáng vàng trên đó lại một lần nữa rơi xuống trên người hắc hổ. Hắc hổ như một quả khí cầu màu đen bị một cây kim vàng đâm một phát, lập tức bị phá vỡ.
Một vùng kim quang rực rỡ tuôn ra chiếu rọi cả mảnh hư không này thành màu trắng bệch.
Tuy nhiên Xuân Sinh Quân lại như bị chọc giận, hừ lạnh một tiếng.
Trong tay y không biết từ lúc nào đã có thêm một cây côn thép ròng, y không nói thêm gì nữa, thân hình vút lên, thoáng cái đã bay lên lên thiên không. Côn thép ròng trong tay giơ lên, đánh về phía Triệu Phụ Vân bên dưới.
Mà Tứ di bà thấy cảnh này cũng biết đã kết thúc. Bất kể pháp thuật của Triệu Phụ Vân này có huyền diệu đến đâu cũng không thể trốn được dưới côn của Xuân Sinh Quân. Bởi vì một tiếng hừ lạnh của Xuân Sinh Quân đã vận dụng lôi chú trong Xuân Lôi Sinh Hóa chi thuật.
Người không biết pháp thuật này, trong một tiếng hừ lạnh đó, thường đều khó mà tự kìm chế được.