Nhất Khí Triều Dương

Chương 367: Cận đạo giả chết chìm



Cô độc là người bạn đồng hành thân thiết nhất của người tu hành.

Nhưng lại có người nói, người tu hành chắc sẽ không cảm thấy cô độc, bởi vì bọn họ đã chìm đắm trong cảm ngộ về "Đạo". Cảm giác từng bước đến gần Đạo đó đủ để khiến thân tâm sung sướng, cho nên có người sẽ trầm mê vào đó.

Triệu Phụ Vân cảm thấy những nô bộc của hắc ám kia thuộc loại này. Trong mảnh bóng tối này, pháp ý thuộc về "Hắc ám" vô cùng nồng đậm, sinh linh ở đây vô cùng trầm mê vào cảm ngộ về pháp ý "Hắc ám", cuối cùng đều lâm vào hắc ám, trở thành nô bộc của hắc ám.

Triệu Phụ Vân cứ đi tới, đột nhiên thấy phía trước có một tòa nhà gỗ. Trên tòa nhà đất đó lợp bằng một loại cỏ không tên mọc trong mảnh bóng tối này, lá cỏ dẻo dai đan vào nhau làm thành mái nhà.

Không biết từ lúc nào, trong bóng tối lại nổi cơn mưa. Mưa không lớn, xen lẫn trong gió, rơi xuống trong mảnh rừng núi không biết từ lúc nào xuất hiện này.

Tòa nhà gỗ nằm ở rìa của mảnh rừng núi.

Trong mắt Triệu Phụ Vân, hắc ám không phải là hắc ám thuần túy, chỉ có người không nhìn rõ được hắc ám mới cảm thấy hắc ám là một màu thuần nhất.

Trong hắc ám cũng có sương mù có thể cản trở tầm nhìn.

Trong mảnh rừng núi đó tràn ngập sương mù quấn quanh giữa lá cây trong rừng, quấn quanh trong cỏ cây trong rừng.

Mà tòa nhà gỗ có một nửa nằm trong sương mù. Trước tòa nhà gỗ nhỏ có một người, là một lão già gầy gò có một chòm râu hoa râm. Lão đứng đó, tay chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, lông mày khẽ nhíu lại như đang suy tư điều gì đó.

Triệu Phụ Vân đứng đó nhìn lão. Lão như đang chìm đắm trong một trạng thái nào đó, xung quanh thân thể quấn quanh một loại pháp vận nào đó.

Đây ít nhất cũng là một tu sĩ Kim Đan, vì có thể mơ hồ nhìn thấy một số cảnh tượng trong pháp vận quấn quanh thân lão.

Hai mắt Triệu Phụ Vân khẽ híp lại, nhìn rõ mỗi lần lão đi lại, sau lưng đều sẽ kéo theo một chuỗi hình bóng. Những hình bóng đó như có mỗi tư tưởng riêng, có cái ngẩng đầu nhìn trời như bản thân lão, có cái thì cúi đầu nhìn đất, có cái lại nhìn vào rừng núi, có cái vò đầu bứt tai như con khỉ. Lại còn có một cái nhìn giới tính như là nữ, trong tay nàng ta cầm một chiếc gương đang tự soi gương ngắm mình.

Triệu Phụ Vân cố gắng hết sức để ánh mắt của mình không có tính công kích nhưng muốn nhìn rõ trong bóng tối này, đặc biệt là muốn nhìn rõ hình bóng trên người người này thì phải dùng Kim Tình hỏa nhãn mới được.

Cho nên chỉ nhìn trong chốc lát, hình bóng giống như con khỉ trong vô số hình bóng của lão già này đã thấy được Triệu Phụ Vân. Chỉ là theo sự đi lại của lão nhân, những hình bóng này của lão cũng bị động theo sau, bị kéo ra thành một chuỗi, nhưng khi lão nhân đứng yên thì lại biến mất. Hoặc nói không phải biến mất, chính xác hơn là trùng lặp với lão nhân lại một chỗ.

Thân dừng lại tức là tâm niệm dừng lại, tâm niệm dừng lại thì các hình bóng đều quy về một chỗ, biến mất không thấy gì nữa.

Chỉ là sau khi lão dừng lại thì lại nhanh chóng di động nữa, thế là khi đi lại, sau lưng lão lại là một chuỗi hình bóng bị kéo ra. Những hình bóng bị lão kéo ra này như là quá khứ mà lão để lại chỗ ban đầu.

Mà lần này kéo ra một chuỗi hình bóng cũng gần giống như trước đó, trong đó có một hình bóng đã từng thấy Triệu Phụ Vân, ngay khi xuất hiện nó đã tìm kiếm Triệu Phụ Vân trước tiên.

Như thế Triệu Phụ Vân lập tức hiểu ra, những hình bóng nảy sinh theo chuyển động đi lại của lão không phải là tùy thời tiêu tan đi, mà có thể một mực tồn tại. Hơn nữa chúng có ý thức của riêng mình, hoặc phải nói là đây thực ra chính là do vô số ý niệm trong đầu của lão nhân kia hóa sinh ra.

Triệu Phụ Vân cảm thấy cái bóng giống như khỉ này chắc là đại diện cho mặt tinh nghịch, xáo động trong tâm người này.

Sau khi nó phát hiện ra Triệu Phụ Vân như thể đã phát hiện ra một tân thế giới, như thể đã phát hiện ra một món đồ chơi thú vị, sau đó là một chuỗi la hét không phát ra âm thanh vang lên. Sự xáo động của nó như đã kinh động đến những hình bóng khác. Trong đó hình bóng đang soi gương kia đã chuyển ánh mắt từ trên gương qua nhìn về phía Triệu Phụ Vân. Triệu Phụ Vân cảm thấy trong ánh mắt của nàng ta có chút mê hoặc.

Ngay sau đó, những hình bóng nhìn trời, nhìn đất, nhìn sương mù đều lần lượt nhìn về phía Triệu Phụ Vân. Đến đây, lão nhân kia dừng bước, dường như lão bị làm phiền mà có chút bực bội. Tựa hồ lão vốn đang trầm tư nhưng lại không ngừng có người nói bên tai, có người lạ, có người lạ đến.

Rốt cuộc lão nhân gầy gò kia cũng bị lay động. Lão cũng nhìn về phía Triệu Phụ Vân. Sau đó Triệu Phụ Vân liền thấy ánh mắt của lão từ mờ mịt nhanh chóng biến thành điên cuồng.

Trong tích tắc này, Triệu Phụ Vân cảm nhận được như có hắc ám đang nhanh chóng hội tụ từ trên người lão.

"Ngươi, đắc tội khai thiên..."

Lời của lão vừa dứt, trong tay đã có thêm một tấm gương. Tấm gương đó đen kịt một màu chiếu về phía Triệu Phụ Vân. Hắn nhìn tấm gương đó như thấy cả bầu trời hắc ám này.

'Trời' trong hắc ám chính là mảnh đêm đen này.

Triệu Phụ Vân nhìn tấm gương đó, đột nhiên có một ảo giác rằng trời trong gương đang hóa thành một bầu trời thực sự, đè ép xuống mình.

Đè xuống chính là thu vào trong gương.

Hắn cảm thấy mình sắp rơi vào trong cõi u ám trong tấm gương đó.

Lúc này, trên người hắn nở rộ hào quang. Cả người như một ngọn đèn hình người đâm rách bóng tối như đánh vỡ một tấm gương. Trong chớp nhoáng này, cả người hắn tách ra khỏi bóng tối, cảm giác sắp bị bóng tối nuốt chửng biến mất.

Triệu Phụ Vân cảm thấy chiếc gương của đối phương rất thần diệu.

"Ta chỉ đi ngang qua mà thôi, không cố ý làm phiền." Triệu Phụ Vân mở miệng nói.

Nhưng đối phương căn bản không trả lời. Chỉ thấy lão ta hô to một tiếng: "Bắt hắn."

Trong pháp quang hắc ám nồng đậm sau lưng lão xông ra từng hình bóng người. Lão như có thể triệu hoán sinh linh.

Triệu Phụ Vân phát hiện những người được triệu hồi ra đều là những hình bóng vừa mới theo sau lưng lão.

Lão đã tự triệu hồi chính mình.

Những cái bóng đó hiển hiện ra từ trong bóng tối, hơn nữa nhanh chóng ngưng thực lại.

Bọn họ ôm theo pháp bảo hư ảo như có như không của riêng mình.

Triệu Phụ Vân luôn tín niệm rằng nếu muốn động thủ thì nhất định phải tiên hạ thủ vi cường. Cho dù là ra tay sau cũng phải làm được đi sau đến trước. Nếu không làm được những điều này thì phải tích lũy ưu thế ra trong từng hiệp đấu pháp.

Triệu Phụ Vân đưa tay ra nắm hờ trong hư không, rồi lật lại, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một ngọn hỏa diễm. Trong hỏa diễm xuất hiện một ngọn đèn vàng thần bí nở rộ ánh sáng vàng kim.

Ngọn lửa trên ngọn đèn nở rộ ra ánh sáng rực rỡ chói mắt. Những bóng người được triệu hồi ra đột ngột bị bốc cháy trong ánh sáng.

Triệu Phụ Vân đưa tay phải làm kiếm chỉ, vạch một đường chéo trong hư không.

Hắc ám như bị xé rách như thể tấm màn sân khấu bị rạch phá ra. Lão nhân trốn trong hắc ám không thể không lộ ra.

Ánh sáng của ngọn đèn không đâu không có, vào khoảnh khắc lão lộ ra, ánh sáng đã từ trong khe hở chiếu rọi vào.

Ánh lửa màu vàng đốt cháy hắc ám, pháp quang hộ thân trên người lão nhân gầy gò điên cuồng này bị đốt phá, kim quang chiếu thẳng vào trong hai mắt lão.

Thiêu đốt, là số mệnh trong ánh đèn.

Sinh mệnh trong hắc ám càng không thể chịu được ngọn lửa chiếu rọi xuống, huống chi ngọn đèn trên tay Triệu Phụ Vân lại là linh bảo. Ngọn lửa trên đó là Tam Túc Kim Ô, có thể nói là một pháp tượng của Xích Viêm.

Triệu Phụ Vân nhìn người trước mặt bị đốt thành tro bụi, nội tâm hắn có một sự bình tĩnh mà mâu thuẫn. Phảng phất như mọi thứ đều nên như vậy, vốn dĩ là như vậy.

Hắn thậm chí có chút hoảng hốt, phải chăng quá khứ của mình chỉ là một giấc mộng. Đó chỉ là ảo giác sau khi mình đã hành tẩu quá lâu trong bóng tối. Ý nghĩ này chợt lóe lên rồi biến mất. Hắn dùng chân đá vào đống tro bụi trên đất, phát hiện pháp bảo của đối phương đã bị hủy trong ngọn lửa.

Hắn nhìn nhìn ngọn núi bao phủ sương mù kia, không đi vào mà rời đi.

Ngay sau khi hắn rời đi không lâu, ngôi nhà gỗ đó bị người từ bên trong mở ra. Một lão nhân gầy gò từ trong nhà đi ra. Trong hai mắt đối phương tràn ngập suy tư. Lão tay chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, đi vòng tròn trước nhà gỗ, không biết mệt mỏi.

Triệu Phụ Vân thấy một con sông, sau đó theo ngược dòng sông mà đi. Một đường đi cứ đi mãi.

Trong bóng tối, trên dãy núi phía trước có hai người đã đợi sẵn ở đó.

Chính là Tứ di bà, bên cạnh bà ta còn có một tồn tại nửa người nửa rắn đang lơ lửng. Y không phải ai khác, chính là Tùy Phong đã từng suýt chút nữa chết trong tay Triệu Phụ Vân.

Trên ngọn núi bên kia lại có một tráng hán to lớn đứng đó. Người này không phải ai khác, chính là Xuân Sinh Quân của Hổ Khiếu sơn trang mà Triệu Phụ Vân đã từng gặp qua.