Tứ di bà thở dài một tiếng. Bà ta đã thấy Xuân Sinh Quân ra tay mấy lần, mỗi lần côn hạ xuống đều không có một ai sống sót, còn từng thấy Xuân Sinh Quân đánh một côn nứt cả một ngọn núi lớn.
Hơn nữa bà ta rất rõ, trước khi Xuân Sinh Quân xuất côn thường đều sẽ phát động Xuân Lôi Sinh Phát thuật. Một tiếng hừ lạnh đó đã ẩn chứa môn pháp thuật mà dù rất nhiều đại yêu ma không đề phòng cũng sẽ bị một côn đánh cho chật vật không chịu nổi. Huống chi một tu sĩ Kim Đan nhỏ bé.
Triệu Phụ Vân là tu sĩ Kim Đan, bà ta liếc mắt là có thể nhận ra. Còn về việc Triệu Phụ Vân không có vẻ sợ hãi khi đối mặt với hai người mình thì bà ta đoán rằng đối phương nhất định có át chủ bài gì đó, hoặc là tự tin vào độn thuật cao minh của mình. Dù sao trước đó hắn cũng đã độn đi được từ trước mặt hai người mình.
Nhưng bà ta chỉ có thể thầm lắc đầu. Nếu hai người mình đã có thể chặn ở đây, sao lại không có thủ đoạn ngăn cản hắn độn đi.
Về phần đối phương có át chủ bài thì theo bà ta thấy bất kể là át chủ bài gì cũng vô dụng. Một tu sĩ Kim Đan, có thể có cái gì? Linh bảo cường đại?
Ngọn đèn đó đã đủ thần diệu rồi, nhưng vậy thì như thế nào. Trong mảnh bóng tối này, những đại yêu ma như bọn họ đều có thể khu ngự hắc ám vô biên dập tắt hết thảy ngọn lửa, hơn nữa chỉ cần một màn dạo đầu là đủ.
Hắc ám gặp phải Xích Viêm thần hỏa sẽ biến thành nước trong đê. Chỉ cần phá đê, nước hắc ám đó liền dũng mãnh lao tới Xích Viêm thần hỏa.
Bà ta có thể cảm nhận rõ ngọn lửa đèn đó bất phàm, có thể cảm nhận được trong ngọn lửa đèn ẩn chứa một luồng khí tức mênh mông thần bí. Đó là một kiện linh bảo tốt, tuyệt đối là thượng phẩm trong các linh bảo. Trong lòng bà ta đã bắt đầu nghĩ cách để có được ngọn đèn đó rồi.
Bà ta có một thân phong pháp, gió có thể trợ hỏa thế. Bà ta tưởng tượng khi mình cầm ngọn đèn này, dùng gió ngự hỏa chắc chắn là phong hỏa không ngớt.
Chỉ là có hai vấn đề, một là làm sao lấy được ngọn đèn đó từ trong tay Xuân Sinh Quân, hai là sau khi có được ngọn linh đăng đó có bị hắc ám bài xích hay không. Vì bà ta rất rõ, nếu mình sở hữu ngọn đèn này thì đây sẽ là một mối tai hoạ ngầm, có thể bị hắc ám cho rằng mình cũng đang dòm ngó bí mật của Xích Viêm hay không?
Sau khi nhìn thấy Xuân Sinh Quân nhảy lên, trong khoảng thời gian tích tắc khi thanh côn đánh xuống thì bà ta đã nghĩ đến những điều này. Ý niệm xoay chuyển thật nhanh, chẳng qua chỉ là chuyện một tích tắc một khoảnh khắc mà thôi.
Mà lúc Triệu Phụ Vân còn đang trò chuyện với Xuân Sinh Quân, đột nhiên trong lòng hắn tuôn lên cảm giác nguy hiểm mãnh liệt như bị kim châm.
Rõ ràng khi Xuân Sinh Quân kia nói chuyện có cảm giác biết gì nói nấy, rõ ràng trong mắt không có một tia sát khí, đột nhiên lại động pháp.
Vào khoảnh khắc tiếng hừ lạnh đó đi vào trong lòng hắn, hắn đã sớm dùng Thái Nhạc Trấn Thần pháp trấn giữ thân tâm. Trên người hắn tỏa ra một lớp ánh sáng màu vàng nhàn nhạt. Dù vậy, hắn vẫn cảm thấy lục phủ ngũ tạng trong cơ thể mình như đang rục rịch muốn mọc ra những mầm thịt.
Gan thuộc mộc, xuân mộc sinh sôi, xuân lôi động, gan khí sinh sôi.
Hắn ngây người đứng đó như thể đã bị Xuân Lôi Sinh Phát thuật chế trụ, như thể cả người đang chống đỡ dị động đột ngột xuất hiện trong thân thể.
Tình huống này Xuân Sinh Quân đã thấy nhiều, khi y còn ở cảnh giới Nội Đan thì một năm đã không biết đánh chết bao nhiêu người như vậy. Mãi đến cảnh giới Nguyên Anh pháp tượng, y mới ít ra tay hơn, vì vùng này cơ bản đã không còn đối thủ của y nữa.
Trong mắt y, Triệu Phụ Vân đã là một người chết.
Vào trong tích tắc này, y lại đang nghĩ, người này tên là gì nhỉ? Hình như có chút quan hệ với Vân Ỷ Thanh? Vân Ỷ Thanh là một nữ tử có màu sắc truyền kỳ, nhưng... vậy thì có liên quan gì đâu.
Một côn đánh xuống.
Trong bóng tối, chỉ thấy một vệt ô quang khuấy động hắc ám như nước khơi dậy ngàn lớp sóng.
Đúng lúc này, Triệu Phụ Vân bước một bước ra.
Súc Địa Thành Thốn.
Thân hình hắn lóe lên, đã ở cách đó hơn mười dặm. Tuy nhiên cảm giác ác phong kéo tới sau gáy vẫn mãnh liệt không hề suy giảm.
Tứ di bà ở nơi xa thấy cảnh này, không khỏi cười, nói: "Muốn trốn thoát dưới côn của Xuân Sinh Quân đâu phải chuyện dễ. Càng trốn càng chết nhanh."
Trong lúc bà ta nói chuyện, Triệu Phụ Vân liên tiếp bước ra mấy bước nhưng vẫn không thể thoát khỏi một côn này.
Lời bà ta vừa dứt, cả người Triệu Phụ Vân rơi xuống trên đỉnh một ngọn núi.
Hắn dừng bước, quay người lại. Lúc quay đầu thì một côn kia đã đánh đến trên không trước mặt. Hắn chỉ cảm thấy cả cơ thể mình như bị một man lực vô hình cực lớn khóa chặt.
Hư không như ngưng kết. Hắn khẽ hít một hơi, mới vừa rồi hắn dùng Súc Địa Thành Thốn, tuy chỉ đi được mấy bước nhưng là liên tiếp bước đi đã khiến hắn có chút vất vả, chỉ là vẫn không thể thoát khỏi một côn này.
Việc này càng khiến trong lòng hắn thêm ngưng trọng, cảm giác nguy hiểm đó càng thêm tăng cao.
Hắn biết mình trốn không thoát, chỉ có thể cứng rắn đón đỡ.
Chỉ thấy hai tay hất lên, Xích Viêm thần đăng và vòng Âm Dương đều bay ra lơ lửng trên bầu trời sau lưng. Sau đó liền thấy hắn thu hai tay về trước ngực, ngay sau đó đẩy lên trời, đẩy về phía Xuân Sinh Quân.
Xuân Sinh Quân mang theo một mảnh sóng gió đánh xuống, mà vào khoảnh khắc hắn đẩy song chưởng ra, hai bàn tay khổng lồ màu vàng dâng lên như hai cánh cửa sổ lớn. Một côn của Xuân Sinh Quân đánh xuống như đánh vỡ bầu trời hắc ám, hắc ám như sóng nước nghiêng ngả cuồng dũng tuôn xuống.
Mà Triệu Phụ Vân đẩy ra một đôi song chưởng màu vàng ra thì như muốn chặn lại bầu trời vỡ nát, không để nhân gian nổi sóng gió.
Tứ di bà ở nơi xa híp mắt lại, trong lòng sững sờ. Vì bà ta cảm nhận rõ ràng sự huyền diệu của đôi bàn tay khổng lồ kia.
Như pháp thuật, lại không giống pháp thuật.
"Ầm!"
Trên đôi bàn tay có khói vàng bay lên, chính giữa nứt ra, khói vàng như thác nước tán loạn mất chỉ một phần. Cây côn thép ròng của Xuân Sinh Quân khuấy động như muốn quấy vỡ đôi cự chưởng kia ra.
Trên bầu trời có một vệt hồ quang màu xám trắng rơi xuống.
Đó là Âm Dương hoàn.
Âm Dương hoàn có thể đánh nát vật cứng, lại có thể khóa trói lại. Lúc này một vệt hồ quang này lướt qua hư không, chỉ trong nháy mắt đã đến trên đỉnh đầu Xuân Sinh Quân. Xuân Sinh Quân liếc nhìn thoáng qua, không để ý.
"Ô...ô...n...g!"
Âm Dương hoàn đánh vào trán Xuân Sinh Quân, lại bật lên, mà Xuân Sinh Quân thì như không có chuyện gì.
Trong nội tâm Xuân Sinh Quân cũng có chút ngạc nhiên, vì Âm Dương hoàn này lại khiến mình và trên trán đều có chút đau nhức. Loại đau này đụng chạm tới tận xương cốt đấy.
Y vô cùng tự tin vào nhục thể của mình, pháp thuật bình thường hoặc pháp bảo đánh tới đều không khiến y để tâm. Dù là muôn vàn pháp vật hay pháp bảo, chỉ quản ta tiến lên, một côn đánh chết là xong.
Chỉ là lần này, một côn của y lại không hoàn toàn đánh vỡ được bàn tay này, khiến y có phần ngạc nhiên. Vòng tròn đó đánh vào người mình lại có chút hơi đau đớn càng khiến y ngạc nhiên hơn.
Đúng lúc này, hai bàn tay màu vàng đó lại hợp lại vào giữa như muốn nắm y vào trong lòng bàn tay. Tuy y không sợ nhưng cũng không muốn bị nắm bắt,thế là vút người lên chuẩn bị đánh một côn nữa.
Nhưng đúng lúc này, bầu trời đột nhiên sáng rực. Y ngẩng đầu, chỉ thấy ngọn đèn lơ lửng trên bầu trời kia dâng lên ngọn lửa xán lạn, một con thần điểu bay tới trước mặt, xua tan hắc ám của mảnh trời này.
Rừng núi trên mặt đất chỉ trong chốc lát đã nổi lên ánh lửa. Bàn tay khổng lồ vừa mới định nắm y lại thu về phía dưới, rơi xuống trên đỉnh núi, hóa thành một người mặt vàng mặc áo bào vàng.
Đối phương rơi xuống trên đỉnh núi, cùng ngọn núi thành một khối. Mà rừng núi sau lưng hắn đã phủ đầy ánh lửa ngút trời,cũng là cảnh tượng sau khi con thần điểu kia trên trời xuất hiện. Cả bầu trời đều như đang đang thiêu đốt.
Mà lúc này, Triệu Phụ Vân đã biến mất.
Xuân Sinh Quân lại có một tia cảm giác nguy hiểm. Bất kể là người mặt vàng áo bào vàng kia hay là thần điểu trên đỉnh đầu, đều cho y một cảm giác thần bí khó lường.