Nhất Khí Triều Dương

Chương 310: Chỉ trong Cực Dạ mới thấy được bảo quang của chúng sinh



Dư Hoài An muốn Khai Phủ.

Y cảm thấy mình đã có thể. Đương nhiên khai phủ cần phải có Thiên Cương linh dịch, một trong những lựa chọn là bắt chước theo Triệu sư đến về núi Tề Vân tự ngưng luyện Xích Viêm thiên cương để Khai Phủ ở đó. Chẳng qua y vẫn đang suy nghĩ có nên đi ngay bây giờ hay không, lại không nỡ bỏ qua cơ hội quan sát Triệu Phụ Vân dùng lửa hóa thành Kim Ô thần điểu hoành hành hắc ám, cảnh tượng mặt trời chiếu rọi thế gian như thế này quả thật khó có dịp thấy.

Y đột nhiên từ trong định cảnh tỉnh lại, phát hiện có một người xuất hiện trong thạch thất của mình.

Trong doanh trại dưới Trấn Ma bích này, mọi người đều xây dựng những thạch thất rất đơn giản chỉ đủ để nhập định tu hành, đương nhiên bên trong cũng bố trí những pháp chú phù văn mà mình có thể khắc lên. Cho nên mặc dù đơn sơ nhưng muốn lặng lẽ tiến vào thạch thất cũng không dễ dàng.

Thạch thất của Dư Hoài An được xây dựng mô phỏng theo động phủ của Triệu Phụ Vân, y cũng khắc đầy Xích Viêm thần chú, cũng vẽ đồ án Xích Viêm, chẳng qua là Triệu Phụ Vân vẽ Kim Ô còn y thì vẽ vòng sáng Xích Viêm mà thôi.

Trong thạch thất của y có một chiếc giường đá để đả tọa tu hành, sau đó là một bộ bàn ghế, hai bên trái phải là hai cửa sổ trời, cực kỳ đơn sơ.

Người nọ ngồi bên bàn, đang cầm một bầu rượu, tự rót tự uống. Hương rượu nhàn nhạt lan tỏa trong thạch thất, vì không thắp đèn nên trong phòng khá tối, nhưng khoảnh khắc Dư Hoài An nhìn thấy gã, tay vung lên đã có thêm một ngọn đèn, ánh đèn chiếu rọi ra. Chiếu rõ người đang ngồi uống rượu kia.

Dư Hoài An không la lớn mà ngưng mắt nhìn đối phương, y thừa hiểu trong thạch thất của mình bố trí đầy phù chú mà đối phương có thể lặng lẽ lẻn vào thạch thất của mình mà y không hề hay biết, cũng không biết người ta đã đến bao lâu rồi. Vì vậy y có thể chắc chắn, cho dù mình có la hét thì âm thanh cũng không thể truyền ra ngoài được, dù là Triệu sư cũng không hẳn sẽ cứu được mình.

"Ngươi là ai?" Dư Hoài An nâng ngọn đèn trong tay, ngọn đèn lơ lửng trên lòng bàn tay, người y cũng phiêu phù lên, toàn thân bao bọc một luồng pháp lực mạnh mẽ.

Thế nhưng người nọ vẫn chỉ quay lưng về phía y, tay cầm một chén ngọc nhỏ, cúi đầu khẽ ngửi hương rượu.

Dư Hoài An từng bước tiến về phía trước, muốn đi vòng ra phía trước để xem dung mạo của đối phương.

Đối phương cũng không có vẻ gì là né tránh, khi y nhìn rõ thì chợt sững sờ. Vì dáng vẻ của người này rất giống trong một bức họa mà mẹ y đã cho y xem qua, bức họa đó vẫn còn nằm trong bảo nang của y.

Người đó chính là ông cậu của mình, hai người là họ hàng nhưng sau khi nhà ông cậu xảy ra chuyện, mẹ y liền đổi họ của y. Nguyên nhân lớn trong đó là vì sau khi ông cậu y gặp chuyện, hai mẹ con y đã bị gia tộc nhanh chóng cắt đứt, nếu không phải Dư Hoài An và mẹ mình chạy nhanh thì e rằng đều phải chết rồi. Sau khi trốn khỏi nhà thì y mới đổi họ.

"Ông cậu?" Dư Hoài An kinh ngạc mà thấp thỏm hỏi.

Phải biết rằng, sau khi ông cậu y phản bội núi Thiên Đô, bản thân y vào núi Thiên Đô còn có một mục đích nữa, đương nhiên không phải giống như ông cậu của mình mà là muốn dùng cách của mình để bù đắp lỗi lầm của ông cậu. Thế nhưng bao nhiêu năm qua y chưa từng nghe ông cậu y ở đâu, mãi cho đến hôm nay mới gặp.

Trước mắt Dư Hoài An, hai bên tóc mai của Dư Thần Quang đều đã bạc trắng, trên đỉnh đầu cũng xuất hiện những sợi tóc bạc, giống hệt một người bị hao tổn tinh huyết. Sắc mặt của gã ngược lại không tệ, dung mạo cũng không thay đổi gì nhiều, nếu không thì Dư Hoài An cũng không thể nào vừa liếc mắt nhìn đã nhận ra được rồi.

Dư Thần Quang nhìn Dư Hoài An trước mặt, không khỏi nhớ đến muội muội của mình. Gã vốn rất thân thiết với muội muội, chỉ là muội muội không có bao nhiêu thiên phú tu hành, đã sớm lấy chồng, sau đó cũng chỉ sinh được một đứa con trai.

Đứa con trai đó ngược lại có chút thiên phú tu hành, nhưng tính tình lại hiếu chiến hung hãn, sớm đã chết ở bên ngoài, ngay cả y cũng không tìm được tung tích, may mà còn để lại một đứa cháu này.

Gã còn nhớ mấy năm trước khi muội muội qua đời, lúc gặp mặt nàng cứ luôn miệng lẩm bẩm nói: "Ca ca, huynh một lòng tu hành, cầu trường sinh trường cửu, nhưng có thể nạp một phòng tiểu thiếp mà, chắc hẳn người của Ngô gia không nói gì đâu, cũng sẽ không làm lỡ việc tu hành của huynh. Lúc đó huynh còn có con cái kế thừa đạo thống của mình."

Gã rất rõ thực ra muội muội rất lo lắng chẳng may gã đột ngột chết ở bên ngoài, đặc biệt là sau khi con trai của nàng phiêu bạt bên ngoài rồi mất tích, nàng càng lo lắng cho gã hơn.

Vì vậy, Dư Thần Quang đã luôn nhẫn nhịn, nhẫn nhịn cho đến khi muội muội của mình qua đời, gã mới động thủ.

"Nghe nói ngươi đã đổi sang họ Dư rồi?" Dư Thần Quang đánh giá Dư Hoài An, đôi mắt của ông cậu trước mặt này cho y một cảm giác như có thể nhìn thấu lòng người.

Dư Hoài An gật đầu.

Dư Thần Quang thì rót một chén rượu, chậm rãi nói: "Huyết thống cốt nhục chẳng qua chỉ là ý nghĩ của con người nhằm mong muốn kéo dài ý chí của bản thân, một loại ảo tưởng trường sinh giả dối. Bậc tu sĩ chúng ta chỉ tu kiếp này, chỉ trọng hiện tại, đâu cần gì đến hậu nhân huyết nhục. Nhưng ngươi đã họ Dư, vậy thì theo ta đi."

"Không, ta sẽ không đi theo ngài." Dư Hoài An lập tức từ chối, y cảm nhận được một luồng khí tức đáng sợ từ người ông cậu. Loại khí tức đáng sợ này khiến lòng y bài xích, không giống chính phái.

Khóe miệng Dư Thần Quang giật giật, thoáng hiện một tia cười như có như không, đó là một nụ cười lạnh, nói: "Ngươi không đi, vậy thì ta sẽ giết hết tất cả người ở đây, bao gồm cả tiểu tử họ Triệu trong sơn bích kia."

Dư Hoài An thầm kinh hãi, y vẫn luôn nghe nói ông cậu Dư Thần Quang của mình đã nhập ma, nhưng trong lòng thực ra không cho là vậy.

Bởi vì núi Thiên Đô dường như không mấy coi trọng chuyện là ma hay không là ma, cũng không dạy dỗ mọi người phải trảm yêu trừ ma quá nhiều, đa phần chỉ truyền thụ kiến thức tu hành, giảng lý luận tu hành, giảng đạo luận âm dương ngũ hành, dường như chưa từng lo lắng chuyện bọn họ có tu thành ma hay gì không.

Mà bây giờ y nhìn ngữ khí thần sắc của Dư Thần Quang, chỉ cảm thấy gã nhất định có thể làm được.

"Ông cậu ngài đã là tu sĩ Kim Đan, hà tất phải làm khó những người này chứ?" Dư Hoài An hỏi ngược lại.

"Không phải ta làm khó họ, mà là ngươi làm khó họ. Họ với ta không oán không thù, giống như cỏ cây gà rừng ven đường, ngươi nói tại sao ta phải giết họ, chẳng phải là vì ngươi sao." Dư Thần Quang thản nhiên nói.

"Giống như những người của Phương gia kia, một nhà trên dưới, ta đều giết sạch sẽ."

Dư Hoài An vừa nghe đến Phương gia liền biết là nói bên phía cha và ông nội của mình, vì y vốn họ Phương. Gã thật sự hoàn toàn không quan tâm.

Trái tim Dư Hoài An thắt lại.

"Ta nghe nói Triệu sư từng cầu vấn ngài về pháp môn luyện khí lúc ở trong núi, còn gọi ngài là Dư sư, lẽ nào ngài định giết cả Triệu sư sao?" Dư Hoài An nói.

"Ngươi phải biết, trên con đường tu hành này trước nay chỉ cần một mình, không cần bạn bè, không cần đệ tử. Hắn gọi ta là gì thì đó là chuyện của hắn, ta có nói hắn là đệ tử của ta đâu. Đương nhiên chỉ cần hắn không phá hỏng chuyện của ta, ta cũng sẽ không đi giết hắn." Dư Thần Quang nói: "Tất cả đều phải xem ở ngươi."

"Ngài muốn đưa ta đi đâu?" Dư Hoài An hỏi.

"Những năm nay, Phùng Hoằng Sư hễ có cơ hội là lại dùng mệnh bàn suy diễn nơi ẩn náu của ta, đi chậm một bước là bị Mã Tam Hộ tìm đến cửa. Đại Chu gần như đã không còn chỗ dung thân cho ta nữa, vì vậy ta phải đi vào trong Cực Dạ này, hơn nữa ở đó có thể còn có một khối cơ duyên đang chờ chúng ta." Dư Thần Quang nói.

"Cực Dạ đáng sợ, đâu phải là nơi mà nhân loại chúng ta có thể ở lâu." Dư Hoài An phản bác.

"Ha ha, chúng ta chẳng qua chỉ là từ trong hắc ám khai phá ra một vùng đất để làm nơi trú ngụ mà thôi. Tu sĩ chân chính cần phải tiến vào trong cực dạ để tìm kiếm đại tự tại chân chính, há có thể bị một vầng sáng đó khóa chặt chính mình, há có thể tự trói mình trong lồng giam. Chỉ trong hắc ám mới có thể thấy được bảo quang trên người mỗi người rực rỡ như sao trời." Dư Thần Quang cười lạnh, nhưng lại mang theo một tia mong đợi mà nói.

Lần đầu tiên Dư Hoài An nghe những lời như vậy, Dư Thần Quang lại nói tiếp: "Ngươi đã sắp Khai Phủ rồi, vừa hay vào Cực Dạ Thiên tìm kiếm Thiên Cương khai phủ cho phù hợp luôn, từ đó có thể thông suốt không trở ngại trong Cực Dạ."

Nói xong, gã đứng dậy nói: "Đi thôi."

Dĩ nhiên Dư Hoài An không muốn đi theo gã, thế nhưng sau khi giọng nói của gã vừa dứt, đột nhiên có một tiếng chuông vang lên. Tiếng chuông này vừa vang lên, trong đầu y như bị chấn động, trong khoảnh khắc trở nên mơ hồ.

Dư Thần Quang đưa tay vẫy ngọn đèn đang lơ lửng bên cạnh y qua, sau đó nhét vào trong tay áo, lại nói một tiếng: "Đi theo ta."

Ba chữ này vào lúc này như có một loại ma lực nào đó khiến y không tự chủ được mà đi theo.

Cửa đá đang đóng, chỉ có một khe hở rất nhỏ nhưng Dư Thần Quang lại đi thẳng về phía khe hở đó, vậy mà lại xuyên qua khe hở của cửa đá. Cơ thể gã vào lúc này như không thay đổi, cũng không thu nhỏ lại, nhưng cứ như vậy mà xuyên qua. Mà Dư Hoài An không tự chủ được mà theo sau, cũng đi về phía khe cửa. Trong mắt y, khe cửa vào lúc này nhanh chóng mở rộng thành một cánh cửa ra vào bình thường.

Y đi theo tiếng chuông, từng bước một đi ra ngoài. Trên đường đi gặp người, mọi người dường như căn bản không nhìn thấy Dư Thần Quang mà chỉ có nhìn thấy y, có người hỏi: "Dư tiền bối, ngài muốn ra ngoài sao?"

"Ừ, ta chuẩn bị vào trong lão Hắc lấy mấy loại dược." Dư Hoài An mở miệng nói, nhưng lời y nói lại không phải là lời mà Dư Hoài An muốn nói. Y phát hiện mình không còn là mình nữa, mình như một người ngoài cuộc đang nhìn cơ thể mình giao tiếp tự nhiên với những người quen biết.

"Thu thập dược gì vậy, để ta xem chỗ ta có không." Người đó nói.

"Không cần, ta tự đi thu thập là được, là mấy loại dược thảo ít gặp." 'Dư Hoài An' tiếp tục nói.

Trên đường đều có người chào hỏi y, Dư Hoài An nhìn mình đáp lời lại từng người một, sau đó đi theo tiếng chuông đó từng bước chậm rãi đi vào trong bóng tối.

Phòng Tiểu Sơn đứng cách đó không xa, hai tay khoanh trước ngực, một tay vuốt bộ râu rậm rạp trên cằm, trong lòng trầm tư.

"Này, râu rậm, Phòng râu rậm, ngươi đứng đây nghĩ gì vậy?" Đột nhiên có người gọi biệt danh của Phòng Tiểu Sơn.

"Ta cứ cảm thấy Dư Hoài An có chút không đúng, ngươi thấy thế nào?" Phòng Tiểu Sơn hỏi.

Người đó cũng nhìn về hướng Dư Hoài An biến mất, nói: "Ngươi nói vậy thì, quả thực cũng có chút. Tiểu Dư người này ấy à, bình thường không cười nhiều như vậy, hôm nay hình như y gặp ai cũng cười, là vì uống rượu sao? Vừa rồi hình như ngửi thấy mùi rượu."

Phòng Tiểu Sơn không để ý đến lời nói đùa của người kia, nói: "Chờ xem đã, lát nữa nói với Triệu sư một tiếng, đừng để thật sự xảy ra chuyện gì!"

Những người trong doanh trại dưới Trấn Ma bích, người đến kẻ đi, có người cũ rời đi, có người mới đến, cũng có người cũ dẫn người mới đến, đương nhiên, cũng có người bị mắc kẹt trong hắc ám. Nhưng luôn có mấy người vẫn luôn ở đó, chưa từng rời đi.

Bọn hắn chứng kiến sự thay đổi nhân sự dưới Trấn Ma bích.