Một luồng kim quang hỏa diễm từ động phủ trên Trấn Ma bích bay ra.
Trong doanh trại có rất nhiều người thích xem cảnh tượng Kim Ô xuất động này. Trong đó có mấy tu sĩ mới đến, một tay che mắt, từ kẽ tay nhìn vào luồng kim quang mãnh liệt đó, lớn tiếng nói: "Oa oa..."
"Thật là đẹp."
Mặc dù bọn họ đã dùng tay che mắt nhưng nước mắt vẫn chảy xuống. Ánh mắt họ có thể thấy được ánh sáng, ánh sáng đó cũng tự nhiên chiếu vào mắt họ, mà mắt họ không thể chịu đựng được.
Phòng Tiểu Sơn lấy một miếng thuỷ tinh nâu trong lòng ra che trước mắt, một mắt nhắm, một mắt mở, qua lớp thuỷ tinh nâu nhìn vào Kim Ô thần điểu đang bay ra kia.
Cho dù hiện tại gã đã đến tu vi sắp sửa khai Tử Phủ nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào Kim Ô thần điểu quá nhiều. Gã thừa hiểu, cho dù dùng pháp lực bảo vệ mắt, nhìn lâu cũng sẽ bất tri bất giác bị tổn thương đồng tử.
Tất cả mọi người trong doanh trại ít nhiều đều đã trúng chiêu. Sau khi xem thêm một lúc, lúc thu hồi ánh mắt thì trước mắt một mảng trắng xóa, mà trong đầu chỉ toàn là hình ảnh mơ hồ của một con Kim Ô thần điểu đang bay lượn, như thể đã từ trên không bay vào trong mắt mọi người, muốn chui vào trong lòng họ. Sau đó từng người một phải dùng nước suối Hàn Âm tìm được trong lão Hắc rửa qua, lại đắp thuốc ba ngày mới khỏi.
Phòng Tiểu Sơn phát hiện Kim Ô thần điểu hôm nay càng thêm chói mắt hơn, hơn nữa màu sắc cũng đã biến thành màu vàng thuần túy, thân chim cũng rõ ràng hơn một chút.
"Triệu sư tu hành, quả thật là mỗi ngày một cảnh giới mới." Phòng Tiểu Sơn thầm nghĩ, nhưng gã không quên đi nói với Triệu sư về chuyện của Dư Hoài An, chỉ là lúc này lại không thể quấy rầy, phải đợi Triệu sư thu công mới được.
Kim Ô bay trên bầu trời Cực Dạ, Triệu Phụ Vân cảm nhận rõ ràng lúc này Kim Ô có lực lượng hơn, tỏa ra tia sáng kim sắc hỏa có sức xuyên thấu hơn, ánh sáng cũng được chiếu đi xa hơn một chút.
Ánh lửa của Kim Ô chiếu rọi mấy chục dặm Cực Dạ. Thông qua ánh lửa của Kim Ô, Triệu Phụ Vân nhìn rõ mọi nơi được hỏa quang chiếu tới, hiện rõ từng chi tiết một.
Trải qua bao nhiêu ngày như vậy, yêu quái ma vật ở vùng này sớm đã di cư đi hết, vùng đất vốn đen kịt nay đã bị ánh lửa của Kim Ô nướng thành đất trắng. Một số loài thực vật vốn thích ứng với hắc ám, sau khi bị hỏa quang của Kim Ô chiếu rọi đều đã khô héo cả.
Đột nhiên Triệu Phụ Vân nhìn thấy hai người. Một người là Dư Hoài An, người còn lại chỉ thấy bóng lưng mà không nhận ra là ai. Hắn cũng không quen thuộc với bước chân và khí chất của đối phương, nhưng Triệu Phụ Vân lại cảm nhận được một luồng cảm giác yêu dị trên người gã. Ngay cả khi hỏa quang Kim Ô của hắn chiếu lên người gã cũng có cảm giác phiêu hốt bất định, cùng với loại khí chất thần bí không thể nói rõ kia.
Gã dường như hoàn toàn không phát hiện ánh lửa chiếu rọi, từng bước tiến về phía trước, không nhanh không chậm, như thể hoàn toàn không quan tâm đến sự phát hiện của Triệu Phụ Vân.
Gã không quay đầu, nhưng Dư Hoài An lại quay đầu.
Dư Hoài An đi theo sau Dư Thần Quang, sau khi nhìn thấy ánh lửa liền lập tức quay đầu. Thông qua ánh lửa chiếu rọi, Triệu Phụ Vân có thể thấy được biểu cảm của y, mặc dù miệng y không động nhưng Triệu Phụ Vân có thể cảm nhận được là y không muốn.
Hắn khẽ động tâm niệm, đôi cánh Kim Ô vỗ một cái, trăm ngàn tia sáng từ trên thân chiếu xuống. Ngay khi sắp rơi xuống người kia thì đột nhiên hội tụ lại, hóa thành một luồng ánh lửa thô to lao xuống người thần bí kia. Chỉ trong một chớp mắt, người thần bí kia căn bản không kịp né tránh. Mà dường như gã cũng không có ý định né tránh, từ trên đỉnh đầu gã đột nhiên hiện ra một tấm gương, trong mặt gương âm u sâu không thấy đáy phảng phất như là một vùng Cực Dạ.
Ánh lửa rơi xuống trên mặt gương, vậy mà lại lập tức bị nuốt chửng.
Ngay sau đó ánh lửa bay lên trên mặt gương, một con Kim Ô bay vút về phía bầu trời.
Gã vẫn không quay đầu, không nhanh không chậm tiến về phía trước, con chim lửa từ mặt gương lao lên đâm thẳng vào Kim Ô trên bầu trời.
Cảnh tượng này diễn ra cực nhanh, rất nhiều người trong hắc ám dưới mặt đất đều đã nhìn thấy. Dù sao mỗi lần Kim Ô hành không đều có rất nhiều người ngắm nhìn cảnh tượng này. Vì vậy khi có một con Kim Ô giống hệt từ mặt đất bay lên, rất nhiều người đều kinh ngạc, cũng lập tức hưng phấn. Thiên tượng một chim hành không làm sao mà kích thích bằng hai chim đối đầu nhau.
Mọi người chỉ nhìn thấy con chim ở phía dưới nhanh chóng tiếp cận tới con chim trên bầu trời. Chỉ thấy con chim trên trời đột nhiên duỗi móng vuốt, tựa hồ có một luồng pháp vận huyền diệu xuất hiện, hư không vào lúc này đã ngưng trệ lại. Con chim lửa từ phía dưới bay lên bị chim Kim Ô một trảo vồ qua.
Ngọn lửa bay tung tóe, con chim lửa kia trong nháy mắt vỡ tan thành tia lửa bay đầy trời.
Bước chân Dư Thần Quang dưới mặt đất chợt ngừng, dường như có chút bất ngờ.
Gã rất có lòng tin với pháp bảo của mình, mấy lần thoát khỏi tay Mã Tam Hộ đều là nhờ vào tầng tầng lớp lớp các pháp bảo này mà thoát thân. Trong đó tấm gương này huyền diệu vô cùng, chiếu cái gì là có thể hóa sinh ra cảnh tượng được chiếu vào, uy lực cũng không kém bao nhiêu. Thế nhưng lần này lại kém rất nhiều.
Điều này khiến gã bất ngờ, không khỏi nghĩ đến tên tiểu tu sĩ Trúc Cơ năm xưa, thật sự đã khác xưa. Nhưng trong lòng cũng quyết định nếu hắn còn dám dây dưa, nhất định phải cho hắn một bài học.
Đúng lúc này, Kim Ô trên trời vậy mà lại phát ra một tiếng kêu trong trẻo, từ trên trời lao xuống.