Nhất Khí Triều Dương

Chương 295: Mượn ngọn lửa soi u vọng



Nàng thường nghe sư phụ nói, lúc hành tẩu bên ngoài, gặp người chỉ nói ba phần lời, không thể trút hết tâm tình ra được. Tâm hại người không thể có nhưng tâm phòng người không thể không có. Nói chuyện với người không rõ lai lịch phải cẩn thận trong lời nói.

Nhưng vị tiền bối mở vách lập động ở rìa Cực Dạ này, hư hư thực thực vừa mới làm một vụ đại hung ác làm sao lại thành thật như vậy, cứ thế mà nói thẳng ra hết mục đích của mình?

Hành tẩu giang hồ, du lịch núi cao là như thế này sao?

“Đáng tiếc.” Ông lão hút một hơi thuốc chậm rãi thở ra, nói: “Trong trại này còn có bằng hữu của một số người cũng bị mắc kẹt ở trong đó, nhưng không ai dám vào tìm, các ngươi chỉ hai người mà muốn vào sao?”

“Đúng vậy.” Triệu Phụ Vân lại một lần nữa gật đầu đáp.

Trần Văn Mai đã không còn nghĩ thêm. Đương nhiên nàng muốn Triệu Phụ Vân không tiết lộ chi tiết chuyện của mình, không để người ta biết mình chỉ có hai người. Ra ngoài phải để người ta cảm thấy mình không dễ chọc, phải để người ta cảm thấy sau lưng còn có chỗ dựa. Đây là lời một sư huynh thế gia tới trợ giúp Ly Sơn từng nói cho nàng biết.

Không phải Triệu Phụ Vân không nghĩ đến việc che giấu, cũng nghĩ chuyện có che giấu hay không, nhưng đối phương chỉ cần nhìn qua đã có thể nhìn thấu cả, không thể nào giấu giếm được nên hắn cảm thấy không cần thiết nữa. Chưa kể Kiếp Tri trong phù lục mang đến cho hắn một cảm giác nguy hiểm nhưng không phải là loại đau nhói, cho dù kinh động đến đại yêu kia thì hắn cũng cảm thấy mình có thể dựa vào hai loại độn pháp kia chạy trốn chết được.

Còn một điểm nữa, từ sau khi vào Tử Phủ, tu vi ngày càng cao thì tâm tư của hắn ngày càng rộng rãi. Không biết có phải là do Xích Viêm hỏa pháp mang lại hay bản tính của hắn vốn là như vậy, trước đây tu vi thấp kém, sinh hoạt tại Triệu gia khốn khó nên suy nghĩ và việc làm của hắn khó tránh khỏi gượng gạo, làm những việc mà bản tính mình không muốn làm, làm lâu rồi cả người sẽ bị áp lực mà méo mó.

Triệu Phụ Vân cảm thấy sau khi tu hành ở núi Thiên Đô, mãi cho đến Trúc Cơ, rồi đến Tử Phủ, ngũ tạng lục phủ của hắn đều được chiếu rọi thông thấu rộng thoáng. Cả người cũng dần dần lột bỏ lớp áo bụi trần, trở về với tự nhiên, từ đó pháp tâm thông minh.

“Hai vị có biết tại sao cốc này lại gọi là Vân Mộng cốc không.” Ông lão lại một lần nữa hỏi.

Quả thật Triệu Phụ Vân không biết ngoài việc trong cốc có mây mù bao phủ, thì cái tên cốc này còn vì nguyên nhân nào khác không bèn đáp: “Tại hạ không biết, xin lão tiên sinh cho biết.”

Tuy ông lão này không nhìn ra tu vi thực sự của Triệu Phụ Vân nhưng từ khí chất trên người hắn có thể cảm nhận được người trước mặt có lòng dạ bằng phẳng, cả người đứng đó như một vầng ánh sáng.

“Sở dĩ Vân Mộng cốc hung hiểm là vì ở đây có một loại côn trùng phát ra một loại âm thanh khiến người ta rơi vào ảo mộng. Con trùng đó cũng huyễn hóa thành bướm, thân bướm cũng sẽ khiến người ta lâm vào ảo mộng. Cho nên ở đây, những thứ tai nghe thấy, mắt nhìn thấy đều phải cảnh giác, bởi vì đều có thể khiến người ta rơi vào ác mộng.”

Trần Văn Mai ở bên cạnh nhỏ giọng nói: “Những điều này ta cũng biết.”

Ông lão kia nhìn Trần Văn Mai, đột nhiên cười nói: “Xem cách tiểu cô nương ăn mặc, hẳn là cùng với nhóm người vào cốc sớm nhất? Ngươi là chưa vào, hay là sau này đi ra?”

“Ta là sau này đi ra.” Trần Văn Mai cảm thấy nụ cười của ông ta không phải là đang chế nhạo mình, thế là có chút bực bội nói.

“Ồ, trong cốc độc khí bốn phía, ngươi lại còn có thể ra ngoài tìm người đến cứu, không tồi không tồi, không biết cô nương xuất thân từ môn phái nào.” Ông lão hỏi.

Triệu Phụ Vân cũng không ngăn cản nàng trả lời, nàng hơi nheo mắt lại, nói: “Ta sẽ không nói cho ông biết.”

Ông lão cười cười không hỏi nữa, mà nhìn về phía Triệu Phụ Vân nói: “Chúng ta chuẩn bị tổ chức một đội ngũ đi vào cứu người, không biết đạo hữu có muốn đi cùng không?”

Trần Văn Mai nghe xong lập tức động lòng, nàng cảm thấy nhiều người đi cùng nhau, có gặp phải nguy hiểm cũng dễ vượt qua. Chỉ là lời đến miệng lại nhịn xuống, nhìn về phía Triệu Phụ Vân, nghe thấy hắn nói: “Đa tạ lão tiên sinh, chỉ là bèo nước gặp nhau, vốn không quen biết, chỉ hai chúng ta là được.”

“Ồ, đạo hữu quả là tự tin, vậy chúc đạo hữu thuận lợi.” Ông lão nói.

Ông ta không hỏi xuất thân của Triệu Phụ Vân, đương nhiên nếu ông ta hỏi, Triệu Phụ Vân cũng sẽ không giấu giếm, chỉ là vốn không quen biết nên không tiện tùy tiện hỏi thăm.

Nói xong Triệu Phụ Vân liền mang theo Trần Văn Mai đi vào, lúc bọn họ đi vào trong sơn cốc, có người đến bên cạnh ông lão, hỏi: “Yên lão, hai người này là ai mà lại dám đi vào lúc này?”

“Ha ha, nếu ta không nhìn nhầm thì cô nhóc kia hẳn là người của Ly Sơn phái, còn về lai lịch của cậu nhóc kia, lại không chắc lắm. Chỉ là đám nữ oa của Ly Sơn phái hẳn đã bị người ta nhắm vào, trận mưa mù đột ngột này là có người thi pháp."

“Vùng này mà có bản lĩnh thế này, chỉ có thể là Cốc Chương Nguyên.”

“Đúng vậy, Cốc Chương Nguyên được xưng là nửa bước Kim Đan, quanh năm tu hành ở trong Vân Mộng cốc này. Người bị gã để mắt đến gần như không có ai ra khỏi cốc. Lão nhân gia ta tuy cùng Cốc Chương Nguyên gặp mặt vài lần nhưng tính tình gã này cổ quái, chưa từng nể mặt ai, cho dù là ta đi vào cũng chưa chắc có thể đưa người bị vây hãm trong đó ra.”

“Vậy chúng ta còn đi vào không? Hay là đợi xem?”

“Cứ đợi xem đi, chàng trai trẻ kia cho ta một cảm giác thần bí khó lường, Ly Sơn không giỏi đấu pháp nhưng dù sao cũng là đại phái, người mà đệ tử đại phái này mời đến hẳn cũng không quá kém.”

Triệu Phụ Vân đi phía trước, Trần Văn Mai đi phía sau. Hai người nhanh chóng liền chìm vào trong sương mù ở cửa cốc. Sau khi hai người đi vào trong sương mù không lâu, Triệu Phụ Vân liền dừng bước, rồi nói: “Sương mù này là chướng khí khói độc, chúng ta đều có thể dùng pháp lực hộ thân không để chướng khí khói độc lại gần, nhưng trong cốc này có thứ khiến chúng ta nghe nhìn thấy liền rơi vào ác mộng, cho nên chúng ta phải cẩn thận.”

Trần Văn Mai nghĩ đến trong nhóm người của mình đi đường, dù không bị vây khốn nhưng trên đường vẫn luôn có người bị kéo vào ác mộng, trong lòng liền lo lắng. Bởi người đông nên mọi người thay phiên nhau giám sát, lúc này mới có thể không việc gì.

Lúc này Triệu Phụ Vân đưa tay ra hái một chiếc lá xanh biếc còn dính sương mai trên cành cây bên cạnh. Hắn vẫy tay với Trần Văn Mai, nàng không rõ là chuyện gì nhưng cũng bước lại gần vài bước, Triệu Phụ Vân nói: “Côn trùng và bướm trong cốc này có năng lực mê hoặc tâm thần con người, nhưng bao nhiêu năm nay mọi người dám ra vào đây, chắc chắn là có pháp thuật chống cự lại. Mấy sư tỷ của ngươi dám vào, nhất định là đã chuẩn bị vẹn toàn, nhưng lại bị vây khốn, vậy chắc chắn là có người lợi dụng sơn cốc này bố trận, ngươi ghé tai lại đây.”

Trần Văn Mai lại gần một chút, chỉ thấy Triệu Phụ Vân đưa tay ra trên đầu lá cây nhỏ một giọt nước, như đang vẽ gì đó xung quanh tai nàng. Vành tai của nàng nhanh chóng biến đổi màu sắc từ trắng ngọc chuyển sang đỏ thẫm.

Nàng cảm nhận rõ ngón tay của Triệu Phụ Vân dính giọt nước viết gì đó xung quanh tai mình, cuối cùng là hai tay đặt lên che hai lỗ tai của nàng. Một bên tai kia hắn chừa ra chút khe hở, nàng nghe thấy Triệu Phụ Vân tiến sát lại gần, còn cảm nhận được cả hơi thở của hắn.

“Sơn cốc này, cấm thanh.”

Nàng nghe tới lời này xong, hai tay của Triệu Phụ Vân lập tức úp kín lên tai nàng, hai tai lập tức không còn nghe thấy gì nữa. Mãi đến khi Triệu Phụ Vân thả hai tay ra, nàng vẫn không nghe thấy gì, trong tai một mảnh yên tĩnh.

Trong mắt nàng có một tia hoảng hốt. Triệu Phụ Vân lại đến trước mặt nàng, duỗi tay ra trước mắt nàng, một tay đỡ sau gáy nàng, một tay vuốt xuống mí mắt nàng. Nàng cảm nhận được sự ấm áp trên tay Triệu Phụ Vân, thuận thế nhắm hai mắt lại, rất nhanh liền lại cảm thấy Triệu Phụ Vân như đang viết gì đó trên mí mắt của mình. Đồng thời nàng cảm thấy trên mặt mình nóng hổi như có người giơ ngọn đèn lên trước mặt.

Trong lòng lại có tiếng vang lên: "Ta mượn một ngọn viêm hỏa giữa trời đất, rơi vào đồng tử của ngươi, giúp ngươi dùng đuốc soi thấu u vọng, từ đây trong mắt ngươi không còn hắc ám."

Theo tiếng của Triệu Phụ Vân rơi xuống, hai điểm ấm nóng và ánh sáng đỏ trên mí mắt nàng bắt đầu gợn sóng. Nơi đỏ rực ngoài mí mắt bắt đầu tan ra, mí mắt vốn cản trở tầm nhìn vậy mà lại nhanh chóng biến mất, rồi nàng thấy một ngọn lửa hình thành nên một cái hang trống không. Từ phía sau hang lửa đó, nàng lại một lần nữa thấy được cảnh tượng của sơn cốc. Chỉ là nhờ tầm nhìn này, nàng đều thu vào mắt tất cả những nơi hắc ám và mờ ảo mà lúc trước không nhìn rõ được. Ngay sau đó trong lòng nàng nghe thấy tiếng của Triệu Phụ Vân: "Ngươi không cần nói gì cả, nghe ta nói là được. Ngươi đi theo lộ tuyến trong ký ức của ngươi, cứ đi về phía trước, nếu nghe thấy tiếng nói khác ngoài ta, không cần để ý."

Trần Văn Mai không biết pháp thuật mà Triệu Phụ Vân thi triển tên là gì, chỉ cảm thấy pháp thuật thật thần bí mà thần kỳ.

Nàng không dám mở miệng nói, sợ mình mở miệng sẽ phá hỏng pháp thuật của Triệu Phụ Vân.

Pháp thuật này của Triệu Phụ Vân chẳng qua là một ứng dụng biến thể của pháp chú, từ trong những quyển sách về ứng dụng kỹ xảo được hắn mang từ núi Thiên Đô ra ngoài. Đương nhiên kỹ xảo này cần pháp ý của hắn phải tương ứng với pháp chú, đạt đến lĩnh ngộ cực cao mới có thể làm được.

Nền tảng vẫn dựa theo “Chư Thiên Sắc Lệnh Bí Ngôn”, cũng như một thân cây, lại có thể mọc ra nhiều cành, có thể ghép ra các loại màu hóa khác nhau lên.

Triệu Phụ Vân cấm âm thanh để hai tai nàng khôn nghe thấy, để lòng nàng yên tĩnh lại, lại để hai mắt nàng có thể thông qua ánh sáng của mí mắt soi thấu u tối, đây là một ứng dụng biến thể của "Quang" và Thần Linh Động Kiến thuật. Mà tiếng nói xuất hiện trong lòng nàng lại là một loại pháp niệm ký tâm mà thôi, cách làm này là chiếm giữ tâm linh của nàng trước một bước, phòng ngừa nàng bị những thứ khác chiếm cứ hoặc ảnh hưởng. Loại pháp niệm ký tâm này cũng là một ứng dụng khác của pháp thuật Linh Cảm Truyền Âm.

Đây là lợi dụng sự tín nhiệm của đối phương đối với mình mới có thể thi triển được.

Nếu lúc này có người nhìn Trần Văn Mai sẽ phát hiện ra một mình nàng đang nhắm mắt đi trong rừng núi rậm rạp. Bên cạnh nàng không có người khác, không có Triệu Phụ Vân.

Sương mù trong núi dày đặc, chẳng biết lúc nào mà trên người nàng đã được bao phủ bởi ánh lửa nhàn nhạt, những nơi nàng đi qua, sương mù kia đều tản ra, mà trừ bỏ lúc đầu khó chịu ra thì nàng đã nhanh chóng quen rồi. Bước chân cũng trở nên nhanh nhẹn hơn không khác gì đi bộ bình thường.

Nàng một đường đi về phía trước, men theo con đường trong ký ức của mình. Nàng nhớ lúc đó mình cùng nhóm người sư tỷ bọn họ đi qua đoạn này đã bắt đầu nghe thấy những tiếng động cổ quái. Chỉ là lúc đó mọi người đã khu động pháp khí, trong đội ngũ còn có sư tỷ không ngừng lắc Thanh Tâm linh, thanh trừ những tiếng động tích lũy trong lòng mọi người. Mà hiện tại trong tai nàng không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào.

Nàng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, không khỏi nghiêng đầu nhìn về một hướng. Nàng nhớ lúc đó ở đó có một cây hòe đen kịt quấn đầy dây leo, trên dây leo lại treo từng cái đầu người. Nàng nhớ lúc đó những cái đầu người kia đều mở miệng gọi tên mọi người, thậm chí nàng còn nhớ lúc đó những cái đầu người kia còn gọi tên mình. Mà lúc này nàng nhìn qua, thấy rõ ràng từng cái đầu người kia quả thực treo ở đó, lại như vật chết, khô héo không có gì kỳ dị cả.

Hai mắt nàng như có thể nhìn thấu mọi mê vọng, chứng kiến bản chất. Mà trong tai nàng cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng gió hú hay tiếng động lạ nào cả, bên tai yên tĩnh, trong lòng nàng cũng yên tĩnh.

Chỉ là nàng không biết rằng sau khi ánh mắt nàng nhìn chăm chú vào, những cái đầu người treo trên dây leo kia như bị thiên địch nhìn chằm chằm, căn bản không dám động đậy.

Các loại tiếng côn trùng trong rừng nên có cũng đã kêu vang từ lâu, chỉ là nàng không nghe thấy mà thôi.

Nàng đi qua từng con mương, vượt qua từng con đường do người khác mở ra. Hướng về sâu trong sơn cốc mà đi, chẳng biết lúc nào mà trong sương mù có từng cặp mắt nhìn chằm chằm vào nàng.

Nơi đây không chỉ có những con côn trùng kỳ lạ sinh sôi mà còn có một số yêu vật, đấu trí đấu dũng với những tu sĩ trong núi. Trong suốt quá trình đó, chúng đã sớm được huấn luyện bị động biến thành gian xảo và âm độc. Chỉ là chúng nhìn thấy một người nhắm mắt đi trong núi, lại sẽ càng thêm cẩn thận.

Một con báo đen ẩn núp trên tàng cây lặng lẽ vồ về phía Trần Văn Mai. Chỉ là nó vừa vồ xuống, sương mù trong hư không lại lúc này như sống lại, vậy mà nhanh chóng ngưng kết thành những sợi dây vô hình trói chặt nó trên không trung, mà trong tích tắc bị trói đó, yêu lực trong người nó như biến mất, cả cơ thể lập tức trở nên vô lực.

Trần Văn Mai không nghe thấy tiếng động gì, vẫn cứ đi về phía trước.

Trong tai nàng không nghe thấy tiếng gì nhưng hai mắt lại như xuyên qua ánh lửa mà nhìn mọi vật, thấy một căn nhà gỗ nhỏ, nàng biết mình đã đến nơi đội ngũ nghỉ ngơi lần đầu tiên.

Nàng nhớ nơi này từng bị tấn công một lần, trong lòng không khỏi căng thẳng.

Căn nhà nhỏ này không phải do bọn họ xây mà là do những người thường xuyên đến núi này hái thuốc xây dựng nên. Bởi vì tiếng côn trùng trong núi này sẽ khiến người ta rơi vào mộng ảo cho nên quãng đường đi khó tránh khỏi mệt mỏi, căn nhà nhỏ này tương đương với một tiết điểm, để mọi người có thể nghỉ ngơi một chút phục hồi sức lực.

Nàng nhớ lúc đó căn nhà nhỏ đóng cửa, mọi người cũng không mở cửa đi vào mà chỉ ở trên bãi đất trống bên ngoài căn nhà nhỏ bố trí pháp trận cấm âm nghỉ ngơi, rồi tập thể mọi người đều bị kéo vào trong mộng.

Nàng đến trước căn nhà nhỏ, nghĩ xem mình có nên nghỉ ngơi ở đây không. Dù sao căn nhà nhỏ này là nơi tất cả những người vào núi đều phải nghỉ ngơi một chút, tuy nàng không cảm thấy mệt chút nào. Lúc này nàng không khỏi nhìn Triệu Phụ Vân xem sao, bởi vì nàng nhớ Triệu Phụ Vân đã nói không nói chuyện, cứ đi về phía trước. Chỉ là nàng vừa quay đầu lại căn bản không thấy Triệu Phụ Vân đâu cả, trong lòng lập tức hoảng loạn, liên tục quay hai vòng vẫn không thấy.

Nàng đang định mở miệng gọi, trong lòng nàng lại vang lên tiếng của Triệu Phụ Vân: "Ta ở bên cạnh ngươi, đừng sợ, tiếp tục đi về phía trước."

Mà lúc này, ở khe cửa của căn nhà nhỏ kia có một con mắt âm u nhìn về phía Trần Văn Mai, cũng đúng lúc nó nhìn chằm chằm vào Trần Văn Mai, con mắt này lại phản chiếu ra ánh lửa.

Trong tích tắc, ánh lửa thông qua con mắt đốt vào trong cơ thể nó, chỉ là xung quanh lại im ắng không có chút nào tiếng động phát ra, chỉ có ánh lửa trong căn nhà gỗ nhỏ lóe lên.

Một cái xác khô lăn lộn ở đó, trên người bị lửa thiêu đốt.