Nhất Khí Triều Dương

Chương 294: Vân Mộng cốc



Triệu Phụ Vân còn đang nhớ lại cảnh Cát Văn Vân chia tay với mình trên vách núi năm xưa, Trần Văn Mai trước mặt đã kích động nói: “Chúng ta phụng mệnh đến Cực Dạ tìm kiếm một số linh tài luyện bảo, nhưng không biết sao lại bị một đám người để mắt đến, bị vây trong Vân Mộng cốc.”

Dư Hoài An bên cạnh không khỏi thầm nghĩ: “Quả nhiên nàng ta không nói thật với chúng ta, không chỉ là bị mấy con Huyễn Mộng điệp trong Vân Mộng cốc vây khốn.”

Đương nhiên y cũng hiểu tại sao Trần Văn Mai không nói rõ, chẳng qua là sợ người ta biết phiền phức không muốn nhận thù lao đi cứu người, hoặc là mọi người không giao tiếp sâu với nàng nên không cẩn thận hỏi rõ, cho nên nàng còn chưa có cơ hội nói đến điểm này. Nhưng những điều này đều không trọng yếu, bởi vì hiện tại Triệu sư đã hỏi, nàng nói ra là được.

“Ly Sơn các ngươi có Thiên Phủ bí cảnh, còn cần đến bên ngoài này tìm đồ sao. Cho dù không có cũng có thể dùng đồ vật trong Thiên Phủ đổi lấy là được?” Triệu Phụ Vân lại một lần nữa hỏi.

“Bảo vật chúng ta muốn luyện chính là dùng trong Thiên Phủ, Thiên Phủ đã lâu rồi không mở ra.” Trần Văn Mai nói, nàng kỳ thực không biết rốt cuộc trong Thiên Phủ đã xảy ra chuyện gì, bởi vì khi nàng vào Ly Sơn thì Thiên Phủ của Ly Sơn đã xảy ra chuyện mà đóng cửa rồi.

Nàng cũng chỉ là nghe nói, hơn nữa không rõ lắm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Xem ra chuyện trong Thiên Phủ còn chưa giải quyết xong.” Nghe Triệu Phụ Vân nói vậy, nàng có chút kinh ngạc vì Triệu Phụ Vân trước mặt vậy mà lại biết trong Thiên Phủ đã xảy ra chuyện, thậm chí có thể còn biết rõ hơn cả mình, không khỏi thầm suy đoán rốt cuộc tu sĩ trước mặt này và Ly Sơn có quan hệ gì.

“Sư tỷ của ngươi đã vào Tử Phủ chưa?” Triệu Phụ Vân lại một lần nữa hỏi.

Trần Văn Mai lắc đầu, nói: “Ta nghe nói sư tỷ từng bị tình cảm làm tổn thương, dẫn đến ý lười tâm suy, bao nhiêu năm nay vẫn không thể thăng cấp lên Tử Phủ. Lần này ra ngoài cũng là sư tỷ chủ động xin đi, nàng đã phát thệ ở tổ sư đường, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ, muốn dùng chuyện này lại lần nữa kích khởi khí phách trong lòng mình, từ đó có thể hợp cương khai phủ.”

Triệu Phụ Vân chau mày. Qua nhiều năm như vậy, tuy thỉnh thoảng hắn sẽ nhớ đến Ly Sơn, cũng sẽ nhớ đến nữ tu kia, nhưng chỉ coi nàng là một đoạn phong cảnh đẹp trong lòng mình, chưa từng nghĩ sẽ cùng nàng xảy ra chuyện gì. Năm đó nàng đưa tiễn hắn một đoạn lại một đoạn đường, hắn đương nhiên cũng cảm nhận được tâm ý của nàng.

Chỉ là hắn một lòng hướng đạo, chỉ cảm thấy tình cảm nam nữ chẳng qua là sợi dây đỏ trói thân, là tấm lưới phiền phức nhất trong cõi hồng trần, là thứ cản trở người ta siêu thoát. Hắn sợ nhất chính là lúc mình tuổi già lại thấy bạn bè hoặc người quen thời trẻ vẫn còn trẻ tuổi, người ta phi thiên độn địa đánh nhau trên không, mình chỉ có thể đứng trên mặt đất ngẩng đầu nhìn lên, cho dù bên cạnh con cháu đầy đàn, tứ đại đồng đường thì sao?

Người trường sinh thì không cần sinh sôi nảy nở.

Thấy biểu cảm của Triệu Phụ Vân có chút biến hóa, trên mặt Trần Văn Mai hiện lên một vẻ cổ quái, không khỏi nghĩ chẳng lẽ người khiến Văn Vân sư tỷ tâm lười ý suy là hắn?

“Là kẻ nào đã vây khốn sư tỷ của ngươi ở đó?” Triệu Phụ Vân hỏi.

“Vãn bối không biết, có thể là một đám tu sĩ chuyên đặt bẫy vây săn ở Vân Mộng cốc.” Trần Văn Mai suy nghĩ đáp.

Triệu Phụ Vân cất hết những thứ đang phân loại trên bàn đi. Trần Văn Mai nhìn những thứ lộn xộn kia, không khỏi thầm kinh hãi. Bởi vì nàng có thể nhìn ra những chiếc bảo nang bất đồng kia tuyệt đối là đến từ những người bất đồng, hiện tại đều ở đây đã nói rõ là bị tu sĩ trước mặt đoạt được.

“Đây là một hung nhân.”

Đương nhiên người có thể ở đây mở ra một pháp bích, xua tan một vùng hắc ám tất nhiên phải là cường nhân.

“Sư tỷ của ngươi và ta có chút ngọn nguồn, nếu đã biết nàng bị vây ở gần đây há có thể thấy chết không cứu. Đi thôi. Dư Hoài An, ở đây thay ta canh giữ động phủ.”

Nói xong, trên người hắn tuôn ra một vầng sáng, bao bọc cả Trần Văn Mai lại, rồi như một luồng gió có hình dạng ánh sáng vọt hướng ra ngoài động. Thậm chí Dư Hoài An còn thấy Trần Văn Mai kia bị kéo lên không trung, sau đó bị vầng sáng kia quấn vòng một vòng trên không trung rồi hướng về phía tây mà đi, chỉ trong chớp mắt đã biến mất trong mây mù đen tối.

Mà Dư Hoài An thì hưng phấn nhìn bức bích họa trong động phủ này. Mỗi lần ra vào đây, y thường muốn dừng lại xem kỹ nhưng lại không dám, lúc này đã có cơ hội sẽ tuyệt không bỏ qua. Với y mà nói thì những thứ trong động phủ này mới thực sự phù hợp với tu hành của mình.

Y nhìn những con Tam Túc điểu yêu dị mà tâm thần dao động, chỉ cảm thấy phù lục kết trong đan điền đều đang rung chuyển. Như đọc quyển sách ghi chép mà y chưa từng nghe qua về câu chuyện thần thoại nguồn gốc của mặt trời, và truyền thuyết Kim Ô thiêu đốt thế gian.

Lại thấy trên một bức tường khác vẽ một cây đại thụ cao chọc trời, và chín con Kim Ô đang đậu trên đó. Y chỉ cảm thấy có một luồng khí tức man hoang cổ xưa lan tỏa trong động này, như thể y đang ở trong thế giới mà Kim Ô thiêu đốt. Y ngẩng đầu, cảm thấy vách động cao vô hạn, chỉ có một con Kim Ô thần điểu bay lượn trên trời, mà y ở bên dưới chỉ muốn quỳ bái.

...

Triệu Phụ Vân chưa từng đi tới Vân Mộng cốc, thậm chí có thể nói là lần đầu tiên nghe nói đến. Hắn đến Trấn Ma bích này hơn mười năm nhưng vẫn luôn một mực khắc bích họa bích, xem sách ngộ pháp, khắc hết tất cả những gì mình ngộ được lên vách núi. Hắn mang rất nhiều sách từ trong núi Thiên Đô ra, đủ để hắn đọc tới đọc lui không hết.

Trần Văn Mai biết lộ tuyến, nàng được bao bọc trong vầng sáng, trong mắt chỉ thấy một vầng kim quang như thác nước đang chảy, căn bản không thấy được cảnh tượng khác, cũng không nghe thấy tiếng gió xé trời.

“Núi non bao quanh, chính giữa thấp, bốn phía cao chót vót, có sương mù bốc lên không trung, có thiên địa linh quang từ trong cốc sinh sôi, từ bên ngoài có thể thấy nơi linh quang không bị hắc ám bao phủ, chính là Vân Mộng cốc.”

Trần Văn Mai sợ Triệu Phụ Vân phi độn quá nhanh mà bỏ qua địa điểm, trong quá trình phi độn không khỏi mở miệng nói. Tuy rằng nàng không thể động như bị một luồng lực vô hình trói buộc, pháp lực trong người lại như bị trấn trụ như nước lặng trong ao, niệm lên không sinh sóng. Rõ ràng pháp lực vẫn còn, nàng cũng có thể cảm nhận rõ ràng được pháp lực của mình nhưng lại không thể điều khiển được, như thể tay chân bị lực lượng lớn đè lên căn bản không thể cử động được.

“Không biết rốt cuộc người này có lai lịch gì mà thủ đoạn lại lợi hại như vậy, nhất định có thể cứu được sư tỷ bọn họ.”

Đúng lúc này nàng chỉ cảm thấy ánh sáng thu lại, rồi thân thể lập tức hồi phục tự do. Ngay sau đó hai chân nặng trịch, đã rơi xuống đất, trong tầm mắt nhìn thấy được một vùng biển mây còn mơ hồ phát sáng.

“Tiền bối, nghe nói trong núi này có yêu quái kết nội đan chiếm giữ, chúng ta ra vào tuyệt đối không thể tạo động tĩnh quá lớn.” Trần Văn Mai vội vàng nói.

“Nơi thiên địa linh tú thế này có yêu quái chiếm giữ cũng là chuyện bình thường.”

Triệu Phụ Vân đứng trên đỉnh một ngọn núi, xung quanh có gió xoáy như loạn lưu thổi mây mù lúc thì sang đông lúc thì sang tây, nhưng lại chỉ thổi đến bên cạnh Triệu Phụ Vân liền lập tức ngừng lại.

Trần Văn Mai phát hiện tình huống này, lại không thấy Triệu Phụ Vân bóp véo bất kỳ pháp quyết nào, càng không dùng chú dẫn ý thi pháp, liền biết pháp thuật của Triệu Phụ Vân bên cạnh theo niệm mà động, hoặc là pháp ý thấm sâu vào ý niệm, không cần cố sức thi triển.

Nàng nghe nói xương cốt của tu sĩ Kim Đan sẽ tự nhiên khắc đạo văn, nghe nói là tu hành pháp ý bên trong phù lục đến mức thâm sâu sẽ thành bản năng khắc vào tận trong cốt tủy, hình thành thần thông.

“Ngọn núi này lớn như vậy, trước đây các ngươi vào bằng cách nào?” Triệu Phụ Vân hỏi.

“Trước đây chúng ta từ phía bắc, nơi đó vào lúc trời thu khí khô, sương mù ở cửa cốc sẽ tản đi, chúng ta liền theo cửa cốc đó mà vào.” Trần Văn Mai đáp.

“Vậy thì sao lại bị vây?” Triệu Phụ Vân hỏi.

“Trong cốc này nguy hiểm nhất là vào những ngày mưa, chúng ta vốn đã tính toán thời gian kỹ lưỡng, khoảng thời gian đó hẳn là không có mưa. Nhưng không biết tại sao lại đột nhiên mưa xuống khiến trong cốc dày đặc sương mù. Sau này sư tỷ đón mưa cảm ý trong đó, nói mưa đó là do người thi pháp rơi xuống, còn lập đàn bày trận thông qua tiếp mưa cách không đấu pháp cùng đối phương, đã đấu thắng một trận nhưng không có kết quả gì.” Trần Văn Mai nói.

Lúc đó nàng ở bên cạnh, nghe thấy giọng nói của đối phương truyền đến trong lúc đấu pháp, có rất nhiều lời lẽ ô uế không chịu nổi, nàng không tiện miêu tả ở đây. Đoàn người Ly Sơn của bọn họ đa phần là nữ tử, tuy trong đó cũng có mời đến nam tu đi theo giúp đỡ nhưng đối phương chỉ liếc mắt đã tập trung vào những nữ tu sĩ Ly Sơn kia.

“Làm sao ngươi trốn ra được?” Lúc này Triệu Phụ Vân mới nghĩ đến hỏi điều này.

Đã hỏi như vậy, nếu nghi ngờ nàng thì sẽ hỏi nàng làm sao trốn ra được ngay từ đầu rồi.

“Vãn bối nhờ cơ duyên ăn được một quả Đạn Tâm quả không bị mê hoặc trong sơn cốc. Văn Vân sư tỷ còn cho ta một tấm Huyễn Biến phù lục, mới biến thành một loại Quỷ Mục điệp chỉ có ở trong cốc này, miệng ngậm Tị Độc đan xuyên thấu qua sương mù bay ra. Nếu là người khác biến hóa thành Quỷ Mục điệp mà nói thì cũng phải chống cự mê hoặc trong cốc mà hiển lộ ra pháp quang trên người, như thế chắc chắn sẽ bị địch nhân ngăn cản lại.

“Trước vãn bối, có một vị sư huynh biến hóa thành Quỷ Mục điệp bay ra thì bị một mũi tên bắn rơi, sinh tử không rõ.” Trần Văn Mai nói đến đây, sắc mặt có chút u ám.

Triệu Phụ Vân biết ý của nàng, chính là nàng biến hóa thành Quỷ Mục điệp, lại không cần dùng pháp thuật hoặc pháp khí để chống lại sự mê hoặc trong cốc cho nên không lộ ra sơ hở.

Hơn nữa Triệu Phụ Vân biết, phù lục có thể khiến người ta biến thân không đơn giản, loại càng khiến người ta biến hóa chân thật càng khó có được.

“Nói cách khác, ngươi còn chưa biết kẻ địch rốt cuộc ở đâu, cũng không biết mục đích của bọn họ?” Triệu Phụ Vân hỏi.

“Vâng, chẳng qua mục đích của bọn họ đơn giản là giết người cướp bảo, thải âm bổ dương các loại.” Nói đến câu sau, giọng nàng thấp xuống, mặt cũng có chút đỏ, còn len lén nhìn Triệu Phụ Vân. Phát hiện Triệu Phụ Vân không nhìn nàng, không khỏi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Triệu Phụ Vân trầm ngâm một lát, nói: “Chắc cũng chỉ là một đám tu sĩ Trúc Cơ, nếu có Tử Phủ trong đó thì đã không cần những thủ đoạn này, hoặc là có Tử Phủ nhưng lại không muốn kinh động Đại Yêu nội đan trong cốc này.”

Đầu Trần Văn Mai gật như gà mổ thóc, đây cũng là ý nghĩ trong lòng nàng.

Triệu Phụ Vân nhìn mây mù cuồn cuộn trong sơn cốc trước mặt, biết rõ đi vào trong đáy cốc này, nếu pháp niệm bị nhiễu loạn sẽ rất khó tìm người. Bởi vì phía dưới là rừng rậm, là khe rãnh, dọc ngang chằng chịt, lại vì lo lắng kinh động đại yêu nên không thể tùy tiện thi triển pháp thuật.

“Ở nơi này ngươi có thể phân biệt ra vị trí của sư tỷ ngươi không?” Triệu Phụ Vân chỉ vào mây mù biến ảo khôn lường trong sơn cốc trước mặt hỏi.

Trần Văn Mai lắc đầu, nói: “Vãn bối không biết.”

“Được rồi, không nghĩ nhiều nữa, chúng ta cũng từ nơi sư tỷ ngươi vào trước đây mà vào đi.” Triệu Phụ Vân nói, lại một lần nữa nhiếp bắt Trần Văn Mai đi về phía bắc.

Lần này Trần Văn Mai phát hiện tiền bối đang xách mình, không còn thi triển loại quang độn pháp nhanh như chớp mà là một loại độn pháp càng thêm huyền diệu. Nàng cảm thấy thân thể mình nhanh chóng hư hóa, vốn còn có thể cảm nhận được trọng lượng của mình và cảm giác rơi xuống, nhưng rất nhanh nàng liền cảm thấy thân thể mình hư hóa, biến thành một tấm lụa mỏng, hình như có gió từ trong lỗ chân lông của mình thổi qua nhưng nàng không có bất kỳ khó chịu nào.

Nàng cảm thấy mình biến thành mây thành sương, thành một đạo ý thức hoặc thành âm hồn. Nàng cảm thấy mình như rơi vào trong mộng cảnh.

Nhất thời nàng không thể hình dung cảm giác này, trong lòng không khỏi nghĩ chẳng lẽ ta bị âm thanh trong cốc mê hoặc tâm thần, rơi vào trong mộng cảnh?

Nhưng nàng nhanh chóng xua tan ý nghĩ này đi, bởi vì nếu ở trong mộng sẽ không có những nhân vật sống động như vậy, nhân vật sự việc trong mộng cảnh thường là sai lệch hoang đường.

Ẩn độn này có tốc độ không nhanh, nhưng lại lặng lẽ không một tiếng động.

Nàng có thể hiểu tại sao lại đổi loại độn pháp, đại khái là vì sợ độn quang kia quá mức lấp lánh, kinh động đại yêu trong cốc.

“Hắn rốt cuộc có lai lịch gì, vậy mà lại biết hai loại độn pháp cao thâm huyền diệu như vậy.” Trần Văn Mai thầm nghĩ.

Tuy ẩn độn chi pháp này không nhanh nhưng cũng không tính là chậm, không lâu sau bọn họ đã đến cửa sơn cốc phía bắc.

Cửa cốc này vậy mà lại có một doanh trại.

Khi hắn đang nghi hoặc thì Trần Văn Mai đã nói: “Doanh trại này đều là nơi những người đến đây hái thuốc hoặc tìm linh tài tập kết nghỉ ngơi, lâu dần mà thành.”

Triệu Phụ Vân đáp xuống bèn hiện thân ra. Bọn họ một nam một nữ đột nhiên lặng lẽ xuất hiện cũng khiến người đang canh giữ ở cửa cốc thoáng nhìn thấy phải giật mình kinh ngạc.

Người này là một ông lão đang hút thuốc lá, ông ta kinh ngạc quay đầu lại nhìn Triệu Phụ Vân và Trần Văn Mai, đánh giá bọn họ.

Triệu Phụ Vân đã sớm thu liễm khí tức trên người, người khác không nhìn ra hắn là tu sĩ Tử Phủ, mà Triệu Phụ Vân cũng không nhìn ra sâu cạn của ông lão trước mặt này.

Ông ta quan sát Triệu Phụ Vân, Triệu Phụ Vân cũng quan sát ông ta.

“Con trai, lạ mặt quá, mới đến à?” Ông lão cầm tẩu thuốc, nếp nhăn trên mặt rất sâu, một đôi mắt lại sâu thẳm có thần.

“Đúng vậy.” Khi Trần Văn Mai đang nghĩ nên trả lời thế nào thì Triệu Phụ Vân đã rất thành thật trả lời.

“Là muốn vào trong cốc?” Ông lão lại hỏi.

Trần Văn Mai vẫn còn đang nghĩ có nên phủ nhận không, Triệu Phụ Vân đã trả lời: “Đúng vậy.”

“Con trai, trong cốc này có biến, vốn lúc này nên là lúc mở cốc nhưng bây giờ sương mù trong cốc dày đặc, đã không thích hợp để vào nữa.” Ông lão khuyên bảo.

“Đa tạ lão nhân gia đã cho biết, chỉ là ta không thể không vào.” Triệu Phụ Vân cũng thành thật cho biết.

“Sao vậy, có bạn bè mắc kẹt trong đó à?” Ông lão như người già thành tinh, chỉ nghe một chút liền đoán được tám chín phần.

Trần Văn Mai lập tức cảnh giác, muốn bịa ra một lý do, Triệu Phụ Vân lại trả lời: “Đúng vậy.”

Trần Văn Mai không khỏi nhìn gương mặt tuấn tú âm nhu của Triệu Phụ Vân, trong lòng thở dài: “Vị tiền bối có chút sâu xa với sư tỷ này pháp lực cao thâm, pháp thuật huyền diệu, vậy mà lại là một người thành thật.”