Nhất Khí Triều Dương

Chương 293: Nhìn tranh lại nghĩ luyện bảo



Phong Sơn Sắc Thần Tẩu Huyệt đồ không người khu ngự rất dễ bị Triệu Phụ Vân cảm ứng ra được, hơn nữa dưới pháp niệm nhiếp bắt của hắn mà hiển hiện từ trong trạng thái hư vô ra lại. Chỉ thấy hắn đưa tay ra không trung khẽ nắm, từ trong lòng đất của dãy núi đã có một dải lụa mỏng màu thủy mặc nổi lên. Nó như thể không tình nguyện, nhưng bị nhiếp bắt thế kia không thể không lộ ra.

Hai mắt Triệu Phụ Vân lóe lên ánh sáng, nhìn rõ ràng bức đồ lụa như đang ở trong hư không kia. Bức họa kia như dung hợp làm một với linh huyệt trong núi, như thể trong thời gian ngắn ngủi này đã mọc ra vô số rễ nhỏ.

“Trấn!”

Triệu Phụ Vân khẽ quát một tiếng, cả vùng núi này yên tĩnh trở lại, sơn vận và gió núi vốn đang lưu chuyển cũng đều ngừng lại, dù là tiếng côn trùng trong núi, trên mặt đất hay dưới lòng đất lúc này đều cứng đờ cả. Dưới tay Triệu Phụ Vân, ánh sáng lưu chuyển trên Phong Sơn Sắc Thần Tẩu Huyệt đồ cũng lập tức ngừng lại rồi ảm đạm đi.

“Nhiếp!”

Pháp niệm pháp lực trên tay hắn nhiếp bắt lấy, như thể nhấc một tấm chăn vô hình đang phủ trên vùng núi này lên. Sau khi bị bắt lấy, nó nhanh chóng thu nhỏ lại, hiện rõ ra, rơi vào lòng bàn tay của Triệu Phụ Vân.

Đây là một bức tranh lụa mát lạnh lại hơi nặng tay, hắn cầm lên, mở ra xem. Trên đó là một bức tranh, hắn nhất thời không rõ nội dung trong tranh là gì bèn thu cất đi. Rồi hắn lại từ trên người Bạch Trì kia nhiếp đến bảo nang, cũng không xem đồ bên trong là gì, bởi vì trong khe núi còn có một vật phát sáng nên hắn cũng nhiếp bắt nó lại. Đó là một chiếc khăn tay, bề mặt được thêu tầng tầng lớp lớp Vân văn khiến hắn không khỏi nhìn thêm vài lần. Bởi vì đây là thứ hiện tại hắn khá am hiểu, trên vách núi nhiều Vân văn tầng tầng lớp lớp liên kết với nhau như vậy hình thành pháp cấm, khiến phương diện này hắn có tầm mắt khá cao.

Nhìn chiếc khăn tay trước mặt, hắn cảm thấy phương pháp luyện chế rất đáng học hỏi, nhưng cấm chế do Vân văn hình thành trong đó lại chỉ ở mức bình thường, chỉ xem vài lần đã có thể nhìn ra pháp ý trong cấm chế đó.

Ẩn Nấp, Ngũ Hành, Phi Không, Ngự Phong, Lớn Nhỏ Tùy ý, Hóa Vụ.

Đây là Triệu Phụ Vân nhìn thoáng qua đã nhận ra, còn những thứ khác có lẽ phải tỉ mỉ xem xét tiếp. Tóm lại là một kiện pháp khí phụ trợ, Triệu Phụ Vân đem cất đi.

Hắn lại thò tay hướng về thi thể của Bạch Trì mà chụp lại, trong thi thể có một tia sáng màu vàng xanh rơi vào tay hắn. Là một ngọn roi màu xanh vàng, tỉ mỉ cảm nhận có thể thấy trong roi này có một huyền diệu khu sơn cản thổ. Cầm trong tay cảm nhận ngọn roi nửa mềm nửa cứng có ba chữ - Cản Sơn tiên.

Đều là đồ tốt, hắn cất đi, lại đến bên cạnh Ma Cửu lấy bảo nang của gã. Trên thi thể của gã có một kiện áo giáp bạc nửa người, hắn nghĩ nghĩ rồi lột xuống, dù sao thân thể đã bị đốt thành tro bụi, lấy áo giáp tặng lại người cũng được. Chỉ là kẻ này không có bản mệnh pháp bảo. Không phải Tử Phủ nào cũng tự mình luyện chế bản mệnh pháp bảo, hoặc có thể kiện áo giáp trên người chính là bản mệnh pháp bảo của gã, có thể dùng làm tham khảo để luyện chế pháp y của mình.

Hắn lại tìm đến Bạch Vô Ngân. Tên này càng nghèo hơn, trên tay chỉ có một thanh kiếm còn coi được, chỉ có thể gỡ bảo nang xuống lúc trở về xem sau.

Bảo nang của tu sĩ Trúc Cơ mà hắn thấy được đều đưa tay nhiếp đến, nếu đã chạy xa không thấy nữa thì thôi. Dù sao tìm kiếm khắp núi non chỉ để nhặt bảo nang cũng khó coi, còn có người ở doanh trại bên kia nhìn xem đấy.

Hắn trở về động phủ, tùy tiện nhìn qua những pháp bảo pháp khí kia liền cất sang một bên. Trọng điểm của hắn là lấy một số đạo thư và bút ký tu hành từ trong bảo nang của bọn họ ra xem. Trong đó hắn lấy được một số linh thạch trong bảo nang của Bạch Vô Ngân, một số bảo tài lẻ tẻ không đáng giá lắm, nhưng trong đó có mấy cuốn sách về phương diện kiếm tu, một loại là về luyện kiếm, một loại là bút ký kiếm pháp tu hành của chính gã, còn có một loại tên là “Khai Sơn” kiếm pháp.

Triệu Phụ Vân cảm thấy hẳn là gã học kiếm pháp này, rồi cảm nhận được pháp ý trên Trấn Ma bích của mình nên muốn dùng nó để mài giũa và chứng minh kiếm pháp của gã. Chỉ là nếu gã đã muốn làm, cần gì phải nói nhiều như vậy, cuối cùng lại không thể chấp nhận hậu quả thất bại.

Hắn đọc qua một lượt bộ kiếm pháp kia, nghiền ngẫm một thoáng, cảm thấy còn được. Nếu có thể tu kiếm pháp này đến nơi đến chốn cũng có uy lực khai sơn, nhưng mà lần giao đấu vừa rồi hắn lại không cảm thụ được uy thế đó rõ ràng cho lắm.

Tiếp đó hắn lại lật mở bút ký tu hành kiếm pháp của đối phương, đại khái là có gia tộc cho nên mới cần phải có bút kí, ghi chép những gì mà mình trải qua trong quá trình tu hành để lưu lại cho người sau tham khảo.

Một cuốn bút ký tu hành bình thường, bỏ qua.

Lại cầm cuốn luyện kiếm bí lục lên. Trên cuốn sách này ghi chép, về cách luyện kiếm.

Trong núi Thiên Đô cũng có luyện kiếm, trước đây hắn không quan tâm vì hắn không định luyện kiếm. Cuốn luyện kiếm bí lục này đề cập về cách dùng răng nanh xương cốt của một số yêu thú luyện thành kiếm khí. Hắn đọc một lần, cảm thấy có chút ý tứ nhưng cũng đặt sang một bên.

Lúc bắt đầu tu hành hắn có nghĩ đến việc đạp gió ngự kiếm nhưng bây giờ đã buông bỏ rồi. Đa pháp đa nghệ là chuyện tốt nhưng tinh lực một người có hạn, hắn cảm thấy pháp ý trong người đã đủ để mình phẩm ngộ và diễn luyện.

Hắn lại cầm cuốn sách trong bảo nang của Ma Cửu lên, trong đó có một cuốn cũng là ghi lại quá trình tu hành của bản thân, hắn không khỏi nghĩ mình có nên viết một cuốn không, nhỡ sau này khai tông lập phái thì sao?

Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ thoáng qua, dù sao đến bây giờ hắn còn không biết thế giới này sẽ đi về đâu, chuyện khai tông lập phái này quá xa vời. Hắn vẫn nên nghĩ cách làm sao sống yên ổn trước đã.

Trong này có một cuốn sách tên là “Ma Cô Chức Sát Kết Phù Pháp” lại khiến hắn cảm thấy có chút thú vị. Đây là một môn tu hành pháp môn dung hợp kỹ nghệ chế pháp y, tuy sẽ khiến người ta mất đi loại cảm ngộ thiên địa linh cảm huyền diệu khi kết phù nhưng lại thiên về tính ổn định. Hắn đọc qua, lại xem cuốn bút ký về chế tạo pháp y của gã, vậy mà lại thu hoạch được rất nhiều, có thêm một phương án khả thi đối với việc luyện chế pháp y sắp tới của mình.

Cuối cùng là đồ trong bảo nang của Bạch Trì, không có sách vở, cũng không có bút ký tu hành, nhưng trong đó là bức tranh quý giá nhất. Tranh mỏng như lụa, cầm trên tay lại có cảm giác nặng trịch.

Hắn tỉ mỉ coi kỹ nét vẽ trên đó, phát hiện phù văn vẽ trên đó cũng dùng Vân văn làm chủ, chính giữa là tự chú, tuy ít nhưng lại tương hỗ với Vân văn.

Những Vân văn này hình thành một đạo pháp cấm phong sơn cấm thổ cực lớn. Trong đó được co cụm lại như những đóa hoa, nhuộm màu sắc, như những bụi hoa, một số lá cây, thực ra chỉ là nhuộm màu lá cây, ngoài những thứ lan man thì nhìn chung đều là Vân văn cả. Đương nhiên trong đó còn có xen lẫn một số Tự chú. Mấy chữ thêu Phong Sơn Sắc Thần Tẩu Huyệt đồ chính là Tự chú. Đặc biệt là chữ “Phong” và chữ “Sắc” trong đó.

Hắn xem kỹ, lại thấy trong tranh vẽ thực ra còn có một người, đó là một người ẩn bên trong. Hắn lại xem bốn góc và Vân văn hình thành ở giữa, loại trừ một số nhiễu loạn và lan man có thể thấy được một người đang ngủ say trong núi, tất cả những thứ bên ngoài đều là mọc trên người người này. Như thể chỉ cần dời những vật trên người người này đi là người này sẽ tỉnh lại.

Hắn hiểu ra, lúc dùng pháp bảo này thì linh khí trong vùng núi kia đều bị phong bế, rồi bị hút vào trong kiện pháp bảo. Thế là thông qua sắc lệnh, “Thần” trong kiện pháp bảo này liền có thể tỉnh lại, sau khi hắn tỉnh lại liền có thể hình thành một tồn tại đại khái như “Sơn Thần”.

Quả thực là đồ tốt.

Triệu Phụ Vân có vài phần hưng phấn. Hắn cảm thấy thứ này có thể gọi là linh bảo chứ không chỉ là pháp bảo. Nhưng bất kể là pháp bảo hay linh bảo, phải tương hợp với tu hành của bản thân mới là thứ tốt nhất. Ví dụ như Xích Viêm thần đăng trong tay hắn, do chính hắn tự tay luyện thành, hợp với tu hành của bản thân hắn, pháp thuật của hắn có thể thông qua chiếc đèn này mà thi triển ra có uy lực gia tăng lên gấp bội.

Hắn đột nhiên nghĩ, có lẽ mình cũng nên luyện một bức pháp bảo như thế này không.

Hắn đã có được cảm giác thân ở trong đạo tràng, ở trong mảnh vách núi này, có tự tin đấu được với tu sĩ Kim Đan một trận. Nếu có thể mang theo mảnh vách núi này bên người thì không gì tốt hơn. Hiện tại lại có một bức họa đồ như vậy để tham khảo, mà Trấn Ma bích này đã trải qua một lần thực tiễn khiến hắn cảm thấy vô cùng khả thi.

Trong lòng đã cảm thấy ngứa ngáy muốn thử.

Có câu nói, nếu đã động tâm rồi thì cứ động thủ đi, trong quá trình động thủ không ngừng điều chỉnh, bởi vì không thể nào chuẩn bị hoàn hảo hết mọi chuyện được cả.

Một người nếu nghĩ quá nhiều, làm quá ít, hoặc nghĩ nhiều quá sẽ nghĩ đến khó khăn, nghĩ đến khó khăn liền sẽ nghĩ đến hậu quả, thế là quả ngọt thành công chưa ăn được nhưng trong lòng mình đã ăn một lần hậu quả thất bại trước rồi, thế là lại buông bỏ.

Triệu Phụ Vân đưa tay sờ chất liệu của bức họa đồ, hắn nhất thời không phân biệt được bèn gọi Dư Hoài An đến.

Từ khi Triệu Phụ Vân trở về động phủ đã không đi ra ngoài nữa, những người trong doanh trại cũng lần mò khắp núi non tìm được một số đồ của tu sĩ Trúc Cơ, đặc biệt là Phòng Tiểu Sơn còn vớt được thi thể của Tĩnh Nguyên đạo trưởng trong hồ ra. Đương nhiên y nói Tĩnh Nguyên đạo trưởng còn đang giãy giụa, bị một kiếm của y chém chết, cũng không ai có thể chứng thực. Nhưng đối phương đã nói như vậy, Triệu Phụ Vân lại đi vào động rồi không đi ra nữa, thì đồ cũng thuộc về y cả. Huống chi y lấy được bí sách tu hành đều đem ra chia sẻ với mọi người, những người khác cũng không nói gì nữa, mà thanh kiếm lấy được cũng không ai tranh giành với y làm gì.

Dư Hoài An còn mang đến một túi côn trùng và bảo nang của hai thầy trò Ứng Hóa Trọc. Triệu Phụ Vân chỉ bảo y đặt ở đó, rồi bảo y xem thử có biết Phong Sơn Sắc Thần Tẩu Huyệt đồ được luyện chế bằng chất liệu gì không.

Dư Hoài An sờ một lúc cũng không chắc, liền nói có thể đến doanh trại tìm người hỏi thử, có lẽ sẽ có người biết.

Thế là không lâu sau, Dư Hoài An liền mang về một vị nữ tu. Vị nữ tu này không thể nói là xinh đẹp nhưng cũng có một khí chất khuê tú, chỉ là hiện tại trông có vẻ hơi tiều tụy, trên người mặc áo lụa màu sắc tươi tắn, là một bộ pháp y.

Nàng hành lễ với Triệu Phụ Vân. Hắn cũng không nói nhiều mà để nàng xem bức đồ kia.

Đối phương xem rồi lại xem, còn đưa tay sờ qua, nói: “Vãn bối tuy trong lòng có suy đoán nhưng cũng không chắc lắm, chỉ là sư tỷ của ta hẳn có thể biết rõ.”

“Ồ, vậy không biết có thể mời quý sư tỷ đến đây một chuyến, Triệu mỗ tất có tạ lễ.” Triệu Phụ Vân nói.

Nữ tử kia lại liếc nhìn Dư Hoài An, có vẻ muốn nói lại thôi.

Khi Triệu Phụ Vân nhìn qua, Dư Hoài An hành lễ nói: “Bẩm Triệu sư, nữ tử này mới đến doanh trại hôm qua, không phải là người ở lâu trong trại. Nàng đến đây là muốn thỉnh người đi giúp nàng cứu người, chẳng qua mọi người không thân chẳng quen biết nhau. Nàng nói mình am hiểu luyện chế pháp y, nếu có thể giúp nàng cứu người thì nàng tình nguyện luyện chế cho mỗi người một kiện pháp y.”

“Chỉ là sư tỷ của nàng bị vây ở Vân Mộng cốc cách đây hơn trăm dặm, chúng ta không chắc nàng nói là thật hay giả cho nên không có người nào đồng ý.”

Đương nhiên Dư Hoài An đã nói rõ những gì mọi người thầm nghĩ, ở vùng này thường có người lừa người khác đến một số nơi xa lạ rồi săn giết. Mọi người không quen biết nàng, có nói ra thân phận thì mọi người cũng không tin. Hơn nữa Triệu Phụ Vân vừa cùng người của Bạch gia nước Thiên Sơn đấu một trận, cho nên nàng hỏi thăm tên và lai lịch của Triệu Phụ Vân trong hang, mọi người cũng cảnh giác không nói.

Triệu Phụ Vân quan sát thải y trên người đối phương, tuy thần sắc nàng có vẻ hơi uể oải nhưng pháp y mặc trên người lại có chút hoa lệ, trong lòng không khỏi khẽ động, hỏi: “Ngươi am hiểu luyện chế pháp y, hẳn là cũng có lai lịch, không biết là tu hành ở đâu?”

“Vãn bối là Trần Văn Mai, Ly Sơn.” Nữ tử kia hành lễ nói.

“Ly Sơn sao?” Triệu Phụ Vân nhướng mày, Dư Hoài An xem biểu cảm của Triệu Phụ Vân liền biết Triệu Phụ Vân cùng Ly Sơn có chút quan hệ mà y không rõ.

“Vâng.” Trần Văn Mai nghe thấy Triệu Phụ Vân hỏi lại, trong lòng có chút hi vọng. Dù sao Ly Sơn cũng coi như là đại phái, tuy không am hiểu đấu pháp cùng người nhưng lại ít có cừu địch, nàng hy vọng gặp được một người có quan hệ tốt với Ly Sơn mình.

Hơn nữa từ thái độ của người trong doanh trại đối với Triệu Phụ Vân, nàng cảm thấy nhất định người trước mặt rất cường đại. Huống chi pháp bích nguy nga này càng nói rõ tu sĩ trước mặt không thể tầm thường được.

“Ngươi là người thuộc phong nào ở Ly Sơn?” Triệu Phụ Vân hỏi.

Trong lòng Trần Văn Mai bắt đầu tuôn ra hi vọng, bởi vì nàng biết, sư tỷ của mình càng ở lâu trong Vân Mộng cốc thì càng thêm nguy hiểm.

“Vãn bối là đệ tử Hàm Tú phong Ly Sơn.” Trần Văn Mai nhanh chóng trả lời, mang theo chờ mong mà nhìn Triệu Phụ Vân.

Triệu Phụ Vân không khỏi đánh giá nàng lần nữa, nói: "Chữ tự Văn, vậy ngươi có quen Cát Văn Vân không?”

“Đó là sư tỷ của vãn bối, lúc này nàng đang bị vây trong Vân Mộng cốc.” Trần Văn Mai kích động nhanh chóng đáp.

“Ồ, không phải tu sĩ Ly Sơn vẫn luôn trong núi thanh tu, làm sao lại tới biên giới trắng đen này?” Triệu Phụ Vân có chút nghi hoặc hỏi.

Hắn nhìn nữ tử này, trong lòng chợt xuất hiện bóng dạng của một nữ tu ôn nhu xinh đẹp. Hắn nhớ năm đó mình rời Ly Sơn, nữ tu kia đã từng tiễn mình một đoạn đường. Nữ tử mắt ngậm nước hồ mùa xuân, tình cảm sung mãn dồi dào lại cực kỳ nồng nhiệt, như hương hoa.

Thật sự đã rất nhiều năm không gặp, như đã cách mấy đời người.