Nhất Khí Triều Dương

Chương 292: Quỷ bảo không đèn



Mấy người này vẫn đang đứng trên chiếc khăn lụa bay của Bạch Trì, như thể bị một con sóng lửa cuồn cuộn đánh trúng, trong một chớp mắt bị đánh tan tác, rơi tứ tán, từ trong ánh mặt trời rơi xuống dãy núi bên dưới. Trên người mỗi người đều có pháp khí hoặc pháp bảo, đều theo bản năng khu ngự ra nhằm dập tắt ngọn lửa trên người. Nhưng bọn họ lại căn bản không làm được, có người lấy U Tuyền ra uống vào bụng nhưng cũng chỉ trấn áp được chốc lát, hiệu quả của U Tuyền biến mất, thế là cả người liền nhanh chóng bốc cháy.

Có người thì độn vào trong đất, muốn kết hợp pháp ý trong phù lục của mình và thổ tính trong đất để dập tắt ngọn lửa trong người. Chỉ là sau khi vào lòng đất rồi nhưng cả người vẫn không ngừng bốc cháy, cuối cùng chết bên trong lớp đất dày đó.

Còn có người lấy ra pháp khí loại búp bê thế thân muốn chuyển pháp thuật trên người mình đi, nhưng búp bê trên tay gã lại cùng bốc cháy theo, ngọn lửa trên người gã ta lại không hề chuyển dời. Trong tích tắc muốn chuyển dời đi, gã phát hiện ngọn lửa này không chỉ bá đạo mà còn có một cảm giác nặng nề, đè lên người gã mà thiêu đốt.

Những tu sĩ Trúc Cơ này kêu la thảm thiết, mỗi người đều thi triển ra bản lĩnh chạy trốn chết. Hai mắt bọn họ gần như không thấy được con đường phía trước, không thấy bầu trời, không thấy núi xanh, chỉ có một vầng lửa tràn ngập trong ý thức và trong đồng tử mắt của mình.

Trong lòng Bạch Vô Ngân vô cùng kinh hãi. Y từng cảm nhận qua ý trấn áp kia, cảm thấy Triệu Phụ Vân am hiểu về trấn pháp, càng đến gần hắn thì trấn pháp càng mạnh mẽ, ngoài ra bọn họ cũng có thể cảm nhận được về hỏa pháp nhưng dù sao cũng chưa từng tự mình trải nghiệm qua.

Mà hiện tại ngọn lửa kia chiếu xuống, chỉ trong tích tắc gần như không kịp trách né, không chỉ là ánh mắt không thể trốn tránh mà ngọn lửa kia còn như trực tiếp chiếu vào trong người bọn họ, hóa thành liệt hỏa.

Y tu kiếm pháp, khát khao một kiếm phá vạn pháp trong truyền thuyết. Nhục thể của y đã tu thành vô hình kim thể, lần trước nếu không phải đã tu loại nhục thân pháp này thì đã bị Triệu Phụ Vân trấn áp mà chết rồi. Mà bây giờ y cảm thấy thân thể mình như kim loại bị luyện, nhanh chóng tan chảy, mà trong mắt người ngoài thì thân thể y như tượng sáp đang hóa lỏng chảy xuống.

“Vô Ngân ca ca, cứu ta, Vô Ngân ca ca…”

Bạch Vô Ngân nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Từ Đại Ngọc. Y mở hai mắt ra, gắng gượng nhìn thấy Từ Đại Ngọc ngay bên cạnh mình không xa, thân thể trắng ngần xinh đẹp của nàng bị đốt thành than đen. Trong lòng y vô cùng đau đớn, không nhịn được nữa mà hô lớn: “Họ Triệu kia, tất cả oán thù đều do ta mà ra, ngươi tha cho bọn họ, cứ đốt một mình ta đi.”

Trong tai y chỉ có những tiếng kêu thảm thiết đủ loại đáp lại, nhưng không có câu trả lời của Triệu Phụ Vân.

Mấy tu sĩ Tử Phủ khác, trong đó có Tĩnh Nguyên lập tức ngự kiếm bay lên, cố gắng áp chế ngọn lửa đang cháy trong người lại. Y cũng tu một loại pháp thể giúp y không đến nỗi vừa chạm vào ngọn lửa liền bị đốt đến nhục thân sụp đổ, cho nên y mới có thể vòng qua Trấn Ma bích rồi rơi vào trong Tà hồ phía trước.

Nước trong Tà hồ vô cùng âm lãnh, y muốn mượn nước này dập tắt ngọn lửa trong người mình. Miệng uống từng ngụm lớn nước hồ, chỉ là ngọn lửa kia vẫn cháy trong ngũ tạng, trong ý thức.

Trong doanh trại dưới vách núi, Phòng Tiểu Sơn vốn định cùng những người khác đến sau núi, lại thấy một người rơi vào hồ. Gã cực nhạy với kiếm ý cho nên ngay lập tức cảm nhận được người rơi vào hồ là một kiếm khách, trong lòng khẽ động chuyển hướng đi về phía Tà hồ.

Ma Cửu mặc trên người là một bộ áo gai, sở tu pháp môn là truyền thừa nhất mạch của Ma Cô, am hiểu chế tạo quần áo. Một mạch của gã chính là dùng pháp niệm của mình đan dệt như quần áo, khi hợp sát cũng dùng cách này dung hợp cương sát, như vậy người trong một mạch của gã có thể dung hợp cương sát tốt hơn hẳn người khác. Nhưng cách này cũng có một tai hại, đó là pháp ý được kết thành trong phù lục thường không có gì đáng kinh ngạc cả, không có sự hiển hóa linh tính từ sâu trong nội tâm, như thể là vẽ một bức tranh theo mẫu mà thôi.

Lúc này phù lục kết trong người gã tỏa ra pháp quang, hình ảnh trong tranh như muốn bao bọc ngọn lửa lại, lại bị lửa đốt thủng từng lỗ.

Gã ngồi xếp bằng ở đó, trong người có ánh lửa lộ ra.

“A!” Cuối cùng gã không nhịn được mà há miệng hét lớn, không phải thống khổ mà là không cam lòng, từ trong miệng gã có ngọn lửa phun ra.

Trong lòng là Bạch Trì chấn động, gã chỉ thấy qua pháp thuật có khí tượng vạn thiên ở một số ít tu sĩ Kim Đan hành pháp. Hơn nữa pháp thuật hình thành khí tượng này đều bá đạo vô cùng. Trong khoảnh khắc này, gã thậm chí hoài nghi người trong động phủ kia là một tu sĩ Kim Đan của Xích Viêm thần giáo.

Chỉ là bản thân gã cũng là Tử Phủ nhiều năm, cũng đang hướng đến cảnh giới Kim Đan, đặc biệt là phù lục gã kết chính là sơn thủy chi vận. Năm đó gã kết phù lục này, đã hợp chân sát là Huyền Thổ chi sát, để sau này nắm vững “Phong Sơn Sắc Thần Tẩu Huyệt đồ” trong gia tộc, mà trong pháp thuật tu luyện cũng có pháp chú sắc lệnh thuộc về gia truyền của Bạch gia, xưng là Sắc Lệnh Lục Chú, lần lượt là Thỉnh, Khu, Câu, Khiển, Hình, Sát.

Lúc này ngọn lửa đột nhiên bốc cháy trong người, gã mới quấn chiếc khăn lụa bay lên người, rơi xuống mặt đất để ánh sáng trên bầu trời không thể chiếu lên người được. Sau khi rơi xuống đất, khí tức cả người gã đã dung hợp thành một thể với mặt đất.

Gã cảm nhận được có người độn vào trong đất vẫn bị đốt chết, nghe thấy tiếng kêu đau đớn trước khi chết của bạn gái cháu mình. Cảm nhận được Tĩnh Nguyên đạo trưởng ngự kiếm chạy trốn chết.

Gã hóa thành một pho tượng đất, trên tượng đất khoác một đám mây mù trắng. Chỉ là gã phát hiện vẫn không thể áp chế được ngọn lửa trong người, tay của tượng đất đột nhiên chợt động, chỉ thấy tay gã vung ra một bức họa đồ.

Bức họa đồ kia như một tấm lụa thủy mặc mỏng, vừa rời tay liền nhanh chóng mở ra, như thể theo gió mà biến lớn, theo ánh sáng mà mở bung ra, sau đó bao phủ cả một mảng núi non này, rồi lại bay tà tà xuống mặt đất.

“Sắc Trấn!”

Đang lúc gã định thi pháp thì trong lòng nghe thấy một đạo sắc lệnh pháp chú. Mà sắc lệnh pháp chú gã đang ấp ủ trong lòng cũng vì vậy mà lập tức bị ngắt quãng, đồng thời suy nghĩ trong đầu gã như bị đánh tan, lại bị áp chế, vận chuyển chậm chạp như bị trói buộc lại. Ngọn lửa trong người không còn bị pháp lực của gã áp chế, nhanh chóng lan tràn thiêu đốt trong tạng phủ gã.

Đúng lúc này, trong tầng mây phía đông bầu trời chợt có một người thật lớn hiện ra. Mặt cự nhân có ánh sáng thuốc màu, mình mặc áo giáp.

Người kia như thiên thần, hướng về phía dưới mở miệng nói: “Dừng tay, Thôn Quỷ Bảo có lệnh, mong hai nhà hãy dừng tay.”

Lúc trước một hình nhân giấy mang theo một tờ giấy xé vội đã có thể đưa Bạch Vô Ngân đi, mà hiện tại lại là một người như thần tướng đứng trong mây đen, nhìn xuống đất, toàn thân tỏa ra thần uy vô biên.

Lúc này có rất nhiều người trong doanh trại đến sau núi, nhìn những người đang bị đốt chết trong ngọn lửa mà thầm khiếp sợ, lại nhìn thấy người như thần tướng kia, tâm thần bọn họ cũng trở nên bất an: “Là người của Thôn Quỷ Bảo.”

Dư Hoài An mím môi, trong lòng sinh lửa giận. Trước đó Ngụy Đan Phong của Thôn Quỷ Bảo rõ ràng đã nói không giúp bên nào, lúc này lại đến cứu người, đây đâu phải là không giúp bên nào.

Giọng nói kia vang lên không chỉ kinh động những tu sĩ Trúc Cơ trong doanh trại, cũng mang đến cho những người vẫn đang giãy giụa trong núi một tia hy vọng.

Bạch Vô Ngân càng mừng rỡ.

“Là Thôn Quỷ Bảo, là dượng đến rồi.”

Mà Bạch Trì cũng thầm thở phào một tiếng, thầm nghĩ sau lần này nếu gặp lại người em rể Thôn Quỷ Bảo phải cúi đầu thấp một chút rồi. Dù vậy gã vẫn cảm ơn đối phương đã đến cứu giúp lúc này, sau khi trở về nhất định phải chuẩn bị một phần hậu lễ.

Chỉ là giọng nói của thần tướng trong mây như kinh động mặt trời trên bầu trời, ánh sáng mặt trời lóe lên, trực tiếp chiếu về phía thần tướng trong mây.

Trên gương mặt vẽ đầy màu sắc của thần tướng xuất hiện vẻ giận dữ: “Lớn mật.”

Tay y từ trong mây giơ lên, muốn che chắn ánh sáng lại nhưng đã chậm một bước, ánh sáng nhanh đến không ngờ, đã rơi vào mặt y, lập tức thiêu cháy mặt y thành một lỗ đen. Chỉ là y lại như không để ý, giơ cự chùy trong tay lên ném về phía Trấn Ma bích.

Cự chùy thoạt nhìn cực nặng, rít gào mà rơi xuống, gió rít tuôn ra. Nếu mà đập trúng thật, chỉ sợ ngay cả vách núi cũng phải bị ném vỡ nát mất.

Theo hướng cự chùy muốn rơi xuống, đám tu sĩ như bướm đêm kinh hãi dạt ra. Chỉ là trong lúc bọn họ vội vàng bay ra né tránh, pháp vận trên cự chùy lại nhanh chóng tản đi dưới ánh sáng mặt trời, rồi đột nhiên bốc cháy. Vậy mà hiện rõ ra chỉ là một thanh chùy bằng khung tre, bên ngoài được dán một lớp giấy lên.

Mà lúc này người khổng lồ như thần tướng trong mây bị một tầng lửa thiêu đốt cũng rơi xuống tầng mây, vậy mà cũng chỉ là một khung tre, bề mặt dán một lớp giấy vẽ hình mặt người.

Lúc này Ngụy Đan Phong đang ở trong Thôn Quỷ Bảo, ngồi trước một tấm gương. Trong gương chính là cảnh vật mà ánh mắt thần tướng khung tre đang nhìn chằm chằm vào vách núi truyền về. Đột nhiên có lửa cháy, trong gương phủ một tầng lửa. Khi ngọn lửa kia sắp tắt đi, đã có một quầng ánh sáng như xuyên thấu qua trùng trùng điệp điệp hư không đốt tới người bên kia mặt gương.

Ngụy Đan Phong vung tay áo, ngọn lửa trên tấm gương nhanh chóng tán đi. Đúng lúc này, ngọn lửa đèn trên bàn phía sau y bỗng sáng bùng lên một cái. Y lập tức quay người lại, nhìn ánh đèn kia. Trong mơ hồ, hình như trên ngọn lửa trên đèn có một con mắt đang nhìn thẳng vào y.

“To gan.”

Ngụy Đan Phong vô cùng tức giận, đã nhiều năm rồi không có ai dám xâm nhập vào Thôn Quỷ Bảo của y như vậy.

“Tìm chết.” Đây là câu thứ hai của Ngụy Đan Phong, trong khoảnh khắc này y đã nổi sát tâm.

Nhưng lúc này, trên đèn vậy mà lại vang lên tiếng nói, cách qua màn hư không mịt mù, dùng ánh lửa truyền ra tiếng.

“Ta tôn trọng ngươi là vì thân phận đệ tử núi Thiên Đô, ngươi đã không nhận thì không là gì ở chỗ ta cả. Nể mặt ngươi canh gác bóng tối trăm năm, ta không so đo tính toán ngươi, nhưng không được phép tới quấy rầy ta nữa, cũng đừng để ta biết ngươi gây ra chuyện ác gì. Ta thân mang trách nhiệm tuần sát hành vi lời nói của đệ tử núi Thiên Đô, nếu để ta biết ngươi dựa vào sở học từ núi Thiên Đô mà làm chuyện ác, ta sẽ đến thu hồi pháp thuật trên người ngươi.”

Ngụy Đan Phong nghe xong mà giận dữ, há miệng phun ra, một luồng gió hắc sát tuôn ra, ngọn lửa kia lập tức lay động rồi tan biến.

Không chỉ là ngọn đèn trong phòng y tan biến, mà cơn gió y phun ra còn lưu chuyển một vòng trong tòa bảo, thổi tắt hết tất cả các ngọn đèn.

Bạch Tuệ Nhu ở bên cạnh chứng kiến hết thảy mọi chuyện. Nàng ta là một nữ nhân thông minh, biết lúc nào có thể nói chuyện lúc nào không thể. Mà lúc này cho dù nàng ta biết huynh trưởng của mình đang ở bên bờ sinh tử nhưng cũng không dám nói gì, treo tim ngoài cổ họng, tay xoắn khăn tay mà nhìn Ngụy Đan Phong. Trong lòng nàng ta, Ngụy Đan Phong là một nhân vật nhất lưu dưới Kim Đan. Chỉ cần Kim Đan không ra, nàng ta cảm thấy Ngụy Đan Phong không cần phải sợ ai cả.

Mà nàng ta biết Triệu Phụ Vân này là vãn bối của Ngụy Đan Phong, vào núi Thiên Đô muộn hơn Ngụy Đan Phong rất nhiều năm. Trong mắt nàng ta, Triệu Phụ Vân không có danh tiếng gì trên thế gian, thế nhưng không ngờ bản lĩnh của hắn lại đáng sợ như vậy, huynh trưởng của nàng mang theo mấy Tử Phủ mà cũng không phải là đối thủ của hắn. Hơn nữa có thể vô thanh vô tức xâm nhập vào Thôn Quỷ Bảo. Đây chẳng lẽ là bản lĩnh của đệ tử bí truyền núi Thiên Đô sao?

Hô hấp của Ngụy Đan Phong trở nên nặng nề. Y biết rõ núi Thiên Đô có Tuần Sát viện, có đệ tử trong Nội Viện thường tuần sát xem sau khi các đệ tử núi Thiên Đô xuống núi tản ra các nơi có làm chuyện ác hay không.

“Triệu Phụ Vân này vậy mà lại có thân phận như vậy.” Tuy rằng y rất tức giận, lại vô cùng bình tĩnh tỉnh táo.

“Phu quân, ngài không sao chứ, đừng tức giận hại thân.” Bạch Tuệ Nhu nhỏ giọng nói.

“Không sao, từ hôm nay trở đi, trong bảo không được phép đốt đèn.” Ngụy Đan Phong nói.

“A, nhưng, không đốt đèn, rất bất tiện…” Bạch Tuệ Nhu vô cùng kinh ngạc, nàng ta không ngờ Ngụy Đan Phong lại kiêng kỵ Triệu Phụ Vân này như vậy.

“Pháp thuật của Triệu Phụ Vân kia sở tu khá huyền diệu, trước tiên không vội, đợi mấy hôm nữa cương sát của ta hợp nhất, kết thành Kim Đan sẽ câu hắn đến, luyện thành thần tướng cầm đèn cho ta. Đến lúc đó sẽ để hắn ngày đêm cầm đèn tuần tra trong bảo của ta.” Ngụy Đan Phong nhìn hắc ám bên ngoài nói.

“Vậy, huynh trưởng của ta, bọn họ…” Nàng ta rốt cuộc vẫn không nhịn được mà hỏi.

“Không còn cách nào cả, tu sĩ hành tẩu thiên hạ, tầm u thám huyệt, đấu pháp ngộ đạo, vốn dĩ đã có tai kiếp, khó có người sống hết tuổi thọ.”

“Huynh chất của nàng có thể chết trong lúc đấu pháp cũng không uổng một đời tu hành, tốt hơn những kẻ thọ nguyên cạn kiệt nằm trên giường bệnh mà than thở nhiều lắm.”

“Hơn nữa chết dưới pháp thuật của núi Thiên Đô cũng không vũ nhục huynh chất của nàng.” Ngụy Đan Phong đưa tay vuốt tóc nàng ta.

Y nói chuyện rất dịu dàng nhưng trong lòng Bạch Tuệ Nhu lại lạnh lẽo, nàng ta cảm nhận được sự vô tình trong xương tủy của Ngụy Đan Phong, cảm nhận được trong lòng y chỉ có tu hành là trên hết.

………………

Sau khi Bạch Trì nghe thấy một tiếng “to gan” liền không có tin tức gì nữa, gã dự cảm không tốt. Trong núi yên tĩnh nhưng gã lại có thể nghe thấy âm thanh ngọn lửa trong người mình đốt đứt kinh mạch, ngửi thấy mùi thịt cháy của mình, trong lòng bắt đầu tuyệt vọng.

Sau đó, gã lại nghe thấy cháu mình Bạch Vô Ngân hét lớn: “Dượng ơi, cứu ta, dượng cứu ta, đại bá cứu ta. Đại bá, ta không muốn chết. Triệu tiền bối, tha cho ta đi, ta không dám nữa, cầu xin ngài…”

Tiếng kêu này ngày càng nhỏ, ngày càng nhỏ…

Ý thức gã bắt đầu mơ hồ, gã không biết là mình không nghe thấy nữa hay là cháu trai đã chết. Gã hối hận mình nên chạy trốn như Tĩnh Nguyên, có lẽ chạy đi xa còn có thể tranh giành một tia sinh cơ.

Gã giãy giụa muốn đứng dậy nhưng thân thể lại lăn về phía trước. Bởi vì chân gã đã bị đốt thành tro than. Lăn xuống một khe núi, vẫn đang cháy, không còn đứng dậy nữa.

Sau khi ánh nắng trên vách núi kia ẩn vào trong sương mù rồi biến mất, một bóng người lại trong ánh tàn cuối cùng ngưng tụ thành người ở ngay chỗ của Bạch Trì.

Triệu Phụ Vân xuất hiện. Hắn cảm nhận được dưới lòng đất này có một thứ gì đó rất tốt, trong tích tắc vừa rồi hắn chợt cảm thấy nguy hiểm nên mới nháy mắt dùng Trấn pháp cắt ngang quá trình khu ngự của người này.