Triệu Phụ Vân dung Thái Hư độn pháp theo sau Trần Văn Mai, hắn không để mình không nghe thấy âm thanh mà là nghe hết những gì nên nghe. Lúc đầu nghe tiếng côn trùng như ẩn như hiện trong cốc không cảm thấy có gì nguy hiểm, ngược lại còn có cảm giác như đang nghe một bản nhạc tấu trong núi rừng u tĩnh.
Hắn phát hiện ngoài những âm thanh đó ra thì hầu như không có những âm thanh khác, như thể bị mảnh sơn cốc này nuốt chửng hết cả.
Con báo đen kia vồ xuống cũng lặng lẽ không một tiếng động, hơn nữa hắn phát hiện dã thú hoặc yêu quái ở đây đều không sợ người.
Chỉ là càng nghe tiếng côn trùng kia lâu, trong lòng hắn liền xuất hiện những suy nghĩ lộn xộn như có người cầm củi khô châm lửa cháy, lại như có gió thổi lay cành cây khiến ngọn lửa bốc lên, khiến lá cây lung lay rung động. Nhưng Triệu Phụ Vân dùng Thái Nhạc Trấn Thần pháp trấn áp tâm thần trong nội tại nên dù bên ngoài có bị trêu chọc thế nào thì tinh thần của hắn vẫn luôn sừng sững bất động.
Hai người bọn họ, một trước một sau, một sáng một tối, đi về phía trước trong sương mù này.
Triệu Phụ Vân nghe tiếng côn trùng kêu vang, tạo thành một loại chấn động vòng vòng nào đó trong sơn cốc này. Hắn thầm cảm nhận, cảm thấy đây cũng có thể coi là một hình thức biểu hiện của pháp chú. Nếu coi những tiếng côn trùng này là một loại chú ngữ, vậy thì những chú ngữ hợp lại cùng một chỗ này chính là một loại đại chú phức tạp.
Triệu Phụ Vân lại phát hiện, nếu chỉ có tiếng kêu của một con côn trùng thì lực ảnh hưởng có hạn, nhưng những chú ngữ này hợp lại không chỉ đơn giản là thanh âm lớn hơn mà giữa những tiếng côn trùng này với nhau còn có một loại nhịp điệu độc đáo.
Có nhẹ nhàng, có nặng nề, có ngắn ngủi, có ngân dài, có cứng rắn, có như giọt nước trong veo.... Những âm thanh này kết hợp lại vậy mà lại như một buổi hòa nhạc lớn.
Triệu Phụ Vân dùng một niệm hành Thái Nhạc Trấn Thần pháp, lại phân ra một số ý niệm trong đầu dập dềnh theo sự lên xuống của tiếng côn trùng kia. Tiếng côn trùng kia ngày càng rõ ràng, hắn nghe một lúc, lại cùng đám côn trùng đó hợp xướng với nhau, dần dần, tiếng côn trùng trong sơn cốc này như thể càng thêm hùng vĩ.
Trong một động phủ ở sơn cốc này, Cốc Chương Nguyên hơi nhíu mày, bởi vì gã cảm thấy tiếng côn trùng ở vùng này có chút biến hóa.
Tiếng côn trùng ở mỗi nơi trong cả Vân Mộng cốc đều khác nhau, cho dù là người thường xuyên vào sơn cốc cũng khó phát hiện ra quy luật ở mỗi nơi. Chỉ có loại người quanh năm sống trong núi này như gã, lại thể ngộ âm thanh của tiếng côn trùng mới có thể biết, lúc này tiếng côn trùng có một số biến hóa nhỏ.
Lúc đầu tiếng côn trùng tựa hồ xuất hiện một số nhiễu loạn, như có thứ gì đó cứng rắn gia nhập vào khiến âm thanh không còn tự nhiên, không còn trong trẻo nữa. Nhưng không lâu sau, cảm giác không thuận đó đã không còn, nhưng pháp ý trong tiếng côn trùng lại như nồng đậm hơn một chút như thể âm lượng gia tăng lên không ít.
Gã ở trong núi này bao nhiêu năm, luôn là mượn tiếng côn trùng của mảnh sơn cốc này để tu hành. Mấy hôm trước, gã nhìn thấy đệ tử Ly Sơn đi vào, thế là mối thù hận cách đây rất nhiều năm lại bị khơi dậy.
Trước đây khi còn là Trúc Cơ, gã gặp phải Cận Tú Chi của Ly Sơn, chỉ cảm thấy gặp được chân ái trong lòng, vì vậy sau một phen theo đuổi lại bị cự tuyệt, gã mới dùng pháp thuật để có được nàng.
Bởi vì pháp ý gã kết trong lòng và pháp thuật đều có thể mê hoặc tâm thần con người, có thể trong lúc bất tri bất giác thay đổi cách nhìn của một người với một người khác, tương tự như thể chuyển tiếp cảm xúc. Gã gọi môn pháp thuật này là “Giá Thần pháp”, như thể đem một niệm trong lòng mình chuyển vào trong lòng người khác. Từ đó niệm đó liền nảy sinh trong lòng đối phương, dần dần sinh ra ý nghĩ của mình có lợi cho mình, lâu dần sẽ chuyển thành nói gì nghe nấy với mình. Pháp thuật này giúp gã hành tẩu thiên hạ vô cùng thuận lợi, rất nhiều tiên tử trở thành vật trong tay gã.
Đúng lúc gã cảm thấy mình sắp thành công, lại gặp một người khác.
Người đó tên là Tuân Lan Nhân, lúc đó gã còn không biết đối phương là đệ tử núi Thiên Đô. Lúc gặp nàng, gã lại một lần nữa xao động kịch liệt, chỉ cảm thấy trời cao đãi mình không tệ, vậy mà cho mình gặp được một nữ tử thần bí mà tú lệ đến vậy. Vì vậy gã lại thi pháp với Tuân Lan Nhân.
Nhưng cũng chính lần này, gã bị bắt thóp.
Vào đêm ngày gã thi pháp, đã bị Tuân Lan Nhân đá văng cửa phòng, tiếp theo là một trận đấu đá, cuối cùng gã cũng bỏ trốn được. Cũng may bản lĩnh chạy trốn chết của gã không tệ, cho dù Tuân Lan Nhân mang theo Cận Tú Chi cùng đuổi giết nhưng gã vẫn trốn thoát được.
Cuối cùng gã trốn đến Cực Dạ, sau đó quanh đi quẩn lại đột phá lên Tử Phủ. Lúc đó gã cũng tính trở về tìm Tuân Lan Nhân, nhưng lúc này tên tuổi của Tuân Lan Nhân dần hiển lộ. Gã phát hiện đối phương lại là đệ tử núi Thiên Đô, hơn nữa có chiến tích đáng sợ, vì vậy không dám tìm nàng nữa.
Về phần Cận Tú Chi của Ly Sơn, gã cũng bồi hồi dưới chân núi một thời gian, phát hiện đối phương căn bản không xuống núi. Huống chi thế lực Ly Sơn rắc rối phức tạp, nhìn như không hiển lộ gì nhưng vẫn sừng sững nhiều năm, trong núi lại có Kim Đan. Gã suy nghĩ một chút vẫn quyết định bỏ qua, vì vậy lại trở về rìa Cực Dạ, ngẫu nhiên lại tới Vân Mộng cốc này, cuối cùng ở đây ẩn tu ngộ pháp.
Mãi đến vài ngày trước gã nhìn thấy một đoàn người của Ly Sơn, vừa liếc mắt đã nhận ra, vì đệ tử Ly Sơn mặc pháp y sặc sỡ huyễn lệ, làm cho người ta có cảm giác đơn thuần, phú quý thiện lương, dễ bị lừa.
Gã đứng dậy, đi ra khỏi động phủ như tổ côn trùng của mình. Ở đây gã nghe được âm thanh chi tiết mà lại cực nhiều. Động phủ này được gã chế tạo tỉ mỉ, có ảo diệu thu thập thanh âm. Nhiều năm qua gã vẫn ở đây thể ngộ tiếng côn trùng kêu. Gã đi ra, một con quái vật hình thể giống người nhưng là yêu từ trên cây nhảy xuống, mặt xanh nanh vàng, tương đối giống khỉ, tay cầm một bộ cung tiễn. Cốc Chương Nguyên đi tới phía trước đứng trên cao nhìn xuống phía xa trong sơn cốc. Gã biết chỗ đó là nơi đám đệ tử Ly Sơn bị nhốt.
Gã không định giết đám người này, mà muốn câu thêm người Ly Sơn đưa tới, tốt nhất nữa là câu được Cận Tú Chi đi tới. Nhưng nữ tu được gã thả đi không quay về Ly Sơn, thậm chí còn không truyền tin về Ly Sơn mà đi mời một người gã không hề quen biết tới.
Tuy rằng trên người nữ tu sĩ Trần Văn Mai cũng bị trồng thần niệm nhưng vừa mới trồng không lâu, thần niệm trồng vào trong nội tâm nàng như bị giam cấm, lại như bị trừ tận gốc, không cách nào thông qua nàng mà dòm ngó nửa điểm gì được.
"Kẻ này không đơn giản, rốt cuộc có lai lịch gì? Trần Văn Mai kia còn còn không hỏi cả tên người mà dám dẫn tới đây, nữ nhân đơn thuần ngu ngốc. Nữ tu Ly Sơn đều ngốc thế này, nhưng sao số lại đỏ đến vậy sao?"
"Chỉ là đã vào nơi đây, tức là vào đạo tràng của ta, côn trùng trong núi này đều nghe theo nhạc sĩ chỉ huy là ta, cho dù tu sĩ Kim Đan vào trong cốc cũng đừng mong quả ngon để ăn." Cốc Chương Nguyên thầm nghĩ.
Gã không cần đi dòm ngó Trần Văn Mai ở đâu, bởi âm thanh đã truyền tin về, nói cho gã biết Trần Văn Mai tới nơi nào. Chẳng qua tin tức từ âm thanh phản hồi về chỉ nói có một mình Trần Văn Mai, người kia vừa vào cốc đã biến mất. Gã lại biết đối phương còn đang ở sau lưng Trần Văn Mai, gã hai lần tính tập kích Trần Văn Mai ép đối phương hiển lộ nhưng đều bị phá giải, điều này khiến gã cũng có chút kiêng kị trong lòng.
Gã quyết định tiên hạ thủ vi cường, trước tiên sẽ giải quyết kẻ vẫn đang bị nhốt trong đáy cốc kia trước.
Chỉ thấy gã thò tay vào trong tay áo, lúc lấy ra đã có thêm một thanh phi đao màu đen trong tay. Thân đao đen bóng, phía trên có tầng tầng lớp lớp đường vân mờ, cán đao có khắc hai chữ - Vân Mộng.
Đây là ngọn phi đao được gã luyện chế từ một loại khoáng thạch từ tính trong núi này, thân đao được dùng bảo tài từ tính luyện chế nên có tác dụng dính liền với pháp lực, nhất là loại pháp quang kết thành một dải thế này càng có lực phá hoại cực mạnh.
Chỉ thấy một tia sáng đen xẹt qua hư không, rơi vào trong cốc.
Ở một hóc nhỏ trong vách núi ở sơn cốc, một nơi được một vầng sương mù che phủ, thanh phi đao mang theo một luồng ánh sáng đen ào ạt xẹt qua mảnh thải vân, thế mà mảnh ánh sáng thải vân kia bị gọt mất một mảng lớn. Phi đao biến thành luồng anh sáng đen không đâm vào trong mảnh ánh sáng thải vân mà không ngừng gọt qua gọt lại mặt ngoài của vầng sáng kia như thể gọt hoa quả. Mỗi lần xẹt qua là mảnh thải vân lại bị luồng ánh sáng đen kia gọt mất một phần.
Cát Văn Vân ngồi bên cạnh vách núi, bên cạnh nàng còn có hai vị sư muội và một nam tu. Nam tu là người của thế gia dưới chân núi Ly Sơn tên là Hoàng Thành Thái, đang bái nhập Long Khê phái, có một thân pháp thuật không tệ. Nếu tính trong Trúc Cơ thì y cũng được coi là tân tiểu thiên tài, có hi vọng Tử Phủ, là hạt giống Tử Phủ tốt của Long Khê phái.
Lần này y theo tới có hai mục đích, một là vì muốn gia tăng kiến thức; hai là lúc y còn Huyền Quang đã theo sư phụ bái kiến Ly Sơn, từng gặp Cát Văn Vân, bị khí chất tươi đẹp mang theo một chút ưu sầu trên người nàng khắc sâu ấn tượng. Cho dù tính tuổi tác thì Cát Văn Vân lớn hơn y không ít, hơn nữa còn được coi là người đã hết tiềm lực lên Tử Phủ nhưng lòng y vẫn ái mộ, dù sao vẫn là đối tượng ái mộ lúc còn thiếu niên mà.
Sau khi cùng nàng tiến vào Vân Mộng cốc, y nhanh chóng phát hiện thật ra mình không giúp đỡ được gì cả, mà ngược còn khiến Cát sư tỷ được coi là vô vọng Tử Phủ phải xuất ra từng kiện pháp khí chèo chống, kéo mọi người ra khỏi ác mộng trở về. Điều này làm cho y cảm thấy hổ thẹn, thế nhưng lại càng làm y mê muội. Y thích cái khí chất mẫu tính dịu dàng mà cố gắng kiên trì của nàng thế này.
Đương nhiên y cũng nghe nói Cát Văn Vân bị tình sở khốn, không khỏi nghĩ rốt cuộc là người thế nào mới có thể khiến Cát sư tỷ nhớ mãi không quên?
Y còn hỏi qua sư huynh của mình, nhưng sư huynh lại bày ra một vẻ mặt không biết nói gì, lại như suy ngẫm, mới nói: "Người kia khiến cho ta cảm thấy xấu hổ, rõ ràng là cùng cảnh giới Trúc Cơ nhưng lại khiến người ta cảm thấy như trên trời với dưới đất."
Về sau sư huynh cũng Tử Phủ rồi, y hỏi lại, sư huynh vẫn nói: "Giữa Tử Phủ và Tử Phủ cũng là một cái hào rộng."
Nhưng mà sư huynh vẫn không nói ra tên hắn, chỉ là vài ngày trước trong kinh thành xuất hiện trận đại chiến giữa núi Thiên Đô và Quán chủ La Tiên quan, Phong Lôi chân nhân lâm trận đột phá Hóa Anh truyền tới, sư huynh chỉ cảm khái nói: "Núi Thiên Đô chính là núi Thiên Đô, lặng lẽ rất nhiều năm chỉ vì không có đại sự gì phát sinh, lúc cần có người đứng ra thì núi Thiên Đô chắc chắn vẫn có nhân vật như thiên kiêu xuất hiện."
Y nhớ Phó chưởng môn Phùng Hoằng Sư núi Thiên Đô cũng không nổi danh trong thiên hạ, nhưng chỉ dựa vào núi Thiên Đô đã cách ngàn vạn dặm tới trấn áp được La Tiên quan chủ không dưới Nguyên Anh. Hơn nữa y nghe giọng điệu của sư huynh thì hẳn hậu bối trong núi Thiên Đô vẫn còn nhân vật lợi hại. Cho nên y không khỏi nghĩ không lẽ đệ tử núi Thiên Đô chính là người làm Cát sư tỷ nhớ mãi không quên?
Y cảm thấy có khả năng này, dù sao đều là đại phái, hẳn sẽ có giao tiếp lai vãng chứ.
Sắc mặt Cát Văn Vân biến đổi, nàng rõ ràng cảm thấy Vân quang cấm âm do pháp trận mình bố trí ngưng kết ra đang bị cắt bỏ từng tầng từng tầng một. Nàng không biết làm sao đối phương làm được như vậy nhưng chắc chắn đối phương là tu sĩ Tử Phủ, mà tu sĩ Tử Phủ có thể làm được như vậy cũng là hiếm thấy.
"Đợi khi pháp trận bị phá, lúc trận phá ta sẽ cố gắng ngăn chặn đối phương, các ngươi nghĩ cách chạy trốn khỏi chết đã." Vẻ mặt Cát Văn Vân không có bao nhiêu sợ hãi, có lẽ trong lòng của nàng đã quyết định xong cả rồi.
Nàng nhìn hai vị sư muội bên người, cả hai đều là nhân tài của Hàm Tú phong. Ngày đó sau khi trong bí cảnh Thiên Phủ phát sinh sự kiện kia, sơn chủ đã hạ lệnh tất cả ngọn núi đều cần chiêu mộ thêm nhiều đệ tử hơn, cho nên hai người bên cạnh nàng và Trần Văn Mai đều là được chiêu mộ lên núi trong khoảng hai mươi năm gần đây cả.
"Có thể nào...chúng ta có thể chạy thoát được không?" Sư muội Chung Văn Như ngồi bên cạnh như muốn khóc.
Người còn lại chỉ lặng yên không nói ra, khẩn trương nhìn bầu trời. Nàng nhìn thấy từng luồng tia sáng đen chém qua vầng sáng thải vân trên pháp trận, tách rời chúng ra.
"Nếu như thật sự không trốn thoát được, các ngươi phải dứt khoát lên, hoặc tự sát hoặc là đầu hàng." Lúc này vẻ mặt của Cát Văn Vân đặc biệt nghiêm túc, ánh mắt đầy kiên định.
"Vậy, sư tỷ ngươi thì sao?" Chung Văn Như lo lắng hỏi.
"Tâm ta không tĩnh, pháp niệm không thuần, nhiều năm qua không cách nào khai phủ, đã khiến sư phụ thất vọng. Ta sắp quá tuổi khai phủ rồi, không cần cố sống sót làm gì, chỉ tiếc không thể hoàn thành nhiệm vụ Hàm Tú phong chúng ta, lại khiến sư phụ thêm thất vọng rồi." Lời Cát Văn Vân nói đến đây, ba người bên cạnh đều rõ ý tứ của nàng.
"Ta sẽ hết sức kéo dài thời gian cho các ngươi, cốc này sẽ là nơi táng thân của ta." Cát Văn Vân ngẩng đầu nhìn vầng vân quang của pháp trận càng ngày càng mỏng, sau đó nói: "Cốc này tên Vân Mộng, tên quá đẹp, cũng xem như là nơi táng thân tốt. Nếu sau khi chết có thể rơi vào trong mộng, với ta mà nói có lẽ cũng là một loại đạt được mục đích."
Ba người phía sau nàng cũng biết Cát Văn Vân đã quyết ý chết rồi.
"Cũng không biết hiện tại Văn Mai tỷ đi đâu? Chỉ hy vọng nàng không trở lại đây mới tốt." Một vị đệ tử Ly Sơn khác là Lương Văn Nhã thở dài nói, nhìn nàng bình tĩnh hơn những người khác.
Cát Văn Vân nghiêng đầu nói với Hoàng Thành Thái: "Chỉ là đã làm liên lụy Hoàng sư đệ rồi, đợi lát nữa nếu trận phá, Hoàng sư đệ không nên cố sức chống cự. Sau khi ta chết không được nói những lời như báo thù các loại, chỉ để ý toại nguyện đối phương là được, có lẽ còn mạng sống tiếp."
"Ta, ta...." Hoàng Thành Thái nhất thời không biết nói gì cho phải, lý trí y nói có lẽ chỉ như vậy mới có một đường sinh cơ nhưng mà Cát Văn Vân trước mặt đã quyết định chịu chết để tranh thủ đường sống cho y, lại khiến trong trong y khổ sở không nói nên lời.
"Người tu hành, còn sống quan trọng hơn hết thảy." Cát Văn Vân u ám nói, cũng không nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó đỏ bừng của Hoàng Thành Thái. Trong lòng lại đột nhiên nhớ tới năm đó lúc từ biệt Triệu Phụ Vân, nhớ tới bóng lưng nhất tâm hướng đạo hướng pháp kia. Rốt cuộc nàng có thể hiểu được thế gian vì sao có rất nhiều người muốn đắc đạo, minh pháp sẽ làm ra rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi. Bởi vì có đôi khi chỉ là đơn thuần muốn sống, thế nhưng lại gian nan như vậy, cứ luôn có kiếp nạn xuất hiện rơi vào người.
Đúng lúc này, khi một luồng ánh đao đen nhánh chém xuống, pháp quang do trận pháp ngưng kết trên đỉnh đầu nào ầm ầm bị chém tản, chỉ trong tích tắc đã có một loạt tiếng côn trùng kêu vang tràn vào trong tai của nàng. Đồng thời còn có một âm thanh trong trẻo xuyên qua một loạt âm thanh ồn ào kia chui vào tai nàng: "Sư tỷ, ta về rồi."