Nhất Khí Triều Dương

Chương 289: Đưa thư và chặn giết



Những năm này Dư Hoài An thường đi trong hắc ám, đã có rất nhiều kinh nghiệm, hơn nữa y đi trên lộ tuyến là ở khu vực màu xám nê cũng không gặp phải nguy hiểm gì, tự nhiên một đường đến trước cửa Thôn Quỷ Bảo.

Đây là lần đầu tiên y tới Thôn Quỷ Bảo.

Trước Thôn Quỷ Bảo có gió lớn, nhưng y đi đến trước cửa nơi này thì tất cả gió đều ngừng lại. Cổng lớn của Thôn Quỷ Bảo rất cao, hoa văn trên cửa là hai con thú khổng lồ, y vừa nhìn liền nhận ra đây là hai con Thôn Quỷ hầu, mà vòng cửa là miệng của chúng.

Y tiến lên gõ cửa, gõ rất lâu, đều không có người mở.

Y không tin chủ nhân của một đạo tràng là tu sĩ Tử Phủ lại không biết có người gõ cửa.

Tiếng gõ cửa của y trong mảnh hắc ám yên tĩnh này, lại có vẻ xấu hổ và đột ngột.

Đời người sợ nhất là lúc có việc đi gõ cửa cầu người, đối phương đóng cửa không ra, giả vờ không nghe thấy.

Trong lòng Dư Hoài An đã chùng xuống.

Rốt cuộc y cũng biết tại sao Triệu sư lại bảo mình hỏi một câu không hiểu thấu như vậy.

Hỏi đối phương có còn nhận mình là đệ tử núi Thiên Đô không, ai lại không nhận chứ?

Có lẽ có người sẽ không nhận.

Y cảm thấy Ngụy Đan Phong trong Thôn Quỷ Bảo này có vấn đề, chỉ là vấn đề gì y không biết. Bản thân y không phải Tử Phủ, cảnh giới chưa đến nên có rất nhiều chuyện không có cách nào biết rõ được, nhưng y cảm thấy việc Ngụy Đan Phong làm không đúng.

Y thầm nghĩ sau khi Triệu sư thấy được bức thư chỉ có tên của gã đã thả kiếm khách vô lễ kia, mà sau khi thả kiếm khách kia, đối phương trở về đã tìm Triệu sư gây phiền phức, vậy mà Ngụy Đan Phong lại đóng cửa không gặp người.

Y cho rằng đây là không đúng, y thầm nghĩ nếu là mình ở một nơi nào đó, sống cạnh bên các đệ tử núi Thiên Đô khác, khi đối phương gặp phiền phức thì mình không thể nào thờ ơ được. Hơn nữa đây còn là chính tay y viết thư cho Triệu sư.

“Ngụy sư huynh, Dư Hoài An của núi Thiên Đô cầu kiến.” Dư Hoài An lớn tiếng gọi.

Y muốn báo danh tính của mình để những người xung quanh đều nghe thấy và biết rằng, Ngụy Đan Phong thân là đệ tử núi Thiên Đô lại không gặp sư đệ của mình. Vậy thì sau này đừng có lấy thân phận đệ tử núi Thiên Đô mà nhận được lợi ích ngầm nữa ở đây nữa.

Tuy rằng Dư Hoài An chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, nhưng nếu đặt ở một số nơi thì đã có thể trở thành một gia chủ, tuổi tác cũng không nhỏ, tự nhiên có suy nghĩ của mình. Y đã nói rõ thân phận của mình trong lúc gọi cửa, nếu Ngụy Đan Phong không gặp vậy thì tương đương với việc xác nhận đối phương bất hòa với các đệ tử khác của núi Thiên Đô.

Lúc này, có một hình nhân giấy từ khe cửa chui ra, Dư Hoài An lùi lại hai bước.

Hình nhân giấy này có đôi mắt được điểm bằng chu sa, miệng hình vuông, trên người được vẽ áo màu. Nó đứng yên ở cửa, rồi mở miệng nói: “Bảo chủ nói, ngươi không có bái thiếp, lại trực tiếp đến gõ cửa nói liên thiên, nếu không phải nể mặt ngươi là đệ tử núi Thiên Đô thì đã treo ngươi nơi đầu gió rồi."

Trong lòng Dư Hoài An lại một lần nữa chùng xuống, y lùi lại một bước, hành lễ sâu với hình nhân giấy kia, rồi đưa tờ giấy trong tay lên, nói: “Dư Hoài An phụng mệnh của Triệu sư Trấn Ma bích, đến đây đưa thư.”

Chỉ thấy hình nhân giấy kia vẫy tay một cái, tờ giấy viết mấy chữ “Ngụy Đan Phong Thôn Quỷ Bảo” trong tay Dư Hoài An nhanh chóng mục nát, rồi tản thành tro bụi trong gió.

“Ngươi đi đi, bảo chủ có nói, Triệu Phụ Vân hành sự quá mức bá đạo. Bảo chủ chúng ta tuy từng ở núi Thiên Đô học nghệ nhưng đã trả học phí đắt đỏ, là một cuộc giao dịch, hiện tại giao dịch này đã kết thúc vậy thì không còn liên quan gì nữa. Mà bảo chủ và Bạch Vô Ngân là họ hàng, hiện tại ngài không giúp ai cả đã coi là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi."

Lòng Dư Hoài An chìm xuống đáy. Y chỉ muốn nhanh chóng rời đi, nhanh nhanh đi về, sớm thông báo cho Triệu sư rời đi. Y không dám tưởng tượng cảnh Triệu sư bị người ta cắt đứt linh căn sơn mạch, bị người ta dùng pháp trận vây công rồi bất đắc dĩ tử vong.

Y thật sự muốn nhanh chóng trở về gặp Triệu sư nhưng vẫn hít sâu một hơi, hỏi: “Triệu sư bảo ta hỏi một tiếng, Ngụy sư huynh có còn nhận mình là đệ tử núi Thiên Đô không?”

Lời của Dư Hoài An vừa ra khỏi miệng, trên mặt hình nhân giấy kia vậy mà lại hiện ra vẻ phẫn nộ hung tợn. Y biết sau lưng hình nhân giấy này là Ngụy Đan Phong, tất cả những gì hình nhân giấy thể hiện lúc này đều là của Ngụy Đan Phong.

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ suy nghĩ trong người y đều ngưng đọng, y cảm thấy mình như một tên nô bộc làm chủ nhân tức giận, trong lòng tuôn ra một cảm giác sợ run muốn thần phục. Chẳng qua những năm này y tu hành trước Trấn Ma bích, cũng đã lĩnh ngộ một số pháp môn của Thái Nhạc Trấn Thần pháp, lập tức dùng Thái Nhạc Trấn Thần pháp trấn định tâm thần không để mình bị mất mặt.

“Nể mặt núi Thiên Đô, tha cho ngươi một mạng, cút.” Hình nhân giấy lạnh lùng nói.

Dư Hoài An từng bước lùi lại, y không nói gì thêm, lùi lại vài bước rồi xoay người liền hướng về hắc ám mà đi.

Hình nhân giấy kia nhìn chằm chằm y một lúc, rồi chui trở lại qua khe cửa.

Trong một căn phòng trong Thôn Quỷ Bảo có đặt hai cái bàn đen, trên bàn có những hoa văn quỷ quái, chính giữa cái bàn hình chữ nhật có bảy người đang ngồi. Trên một bàn khác có nhiều người ngồi hơn nữa, nhưng bàn ở giữa là tu sĩ Tử Phủ ngồi, bàn bên cạnh là tu sĩ Trúc Cơ ngồi.

Trước mặt mỗi người đều đặt một ly chất lỏng màu đỏ, ở góc không xa có một con linh lộc bị treo ở đó, trên cổ nó bị rạch một vết thương, máu từ vết thương đang chảy vào một cái chậu đồng bên dưới, bên cạnh có người canh giữ. Người kia múc ra từng ly máu tươi từ trong chậu đổ vào ly trên khay gỗ, lại có nữ tử bưng khay gỗ đưa ly máu lộc đến trước mặt mỗi tu sĩ.

Chất lỏng trong ly trên bàn của mọi người chính là máu lộc này.

Ngoài máu lộc ra, còn có thịt và hoa quả. Thịt của bọn họ cũng là thịt lộc tươi còn dính máu, có cái thớt thái ngay tại bàn, cũng có thịt nướng chín, đủ loại khẩu vị.

Trong đó ngồi ở vị trí chủ tọa là bảo chủ Thôn Quỷ Bảo Ngụy Đan Phong, bên cạnh gã là một nữ tu, dì nhỏ của Bạch Vô Ngân - Bạch Tuệ Nhu. Đối diện Ngụy Đan Phong và Bạch Tuệ Nhu là năm tu sĩ Tử Phủ.

Bạch gia mời được năm tu sĩ Tử Phủ bằng hữu đến, không nói là không coi trọng Triệu Phụ Vân. Trong đó người đầu tiên bên tay trái có râu quai nón, trên đầu đội mũ đen, tóc lộ ra lại xoăn tít. Gã ta bưng ly mạ vàng sáu cạnh trên bàn lên, ngửa cổ ừng ực uống cạn máu lộc trong ly, râu đen rậm rạp trên môi dưới môi đều dính máu lộc. Gã ta đưa tay lau một cái, chẳng thèm để ý nói: “Người này đại bất kính với em rể, các ngươi ai đi.”

Kẻ này tên là Bạch Trì, là người thừa kế thế hệ này của Bạch gia, trên gã có một lão tổ thọ nguyên sắp cạn, mà phía dưới thì là Bạch Vô Ngân mới vào Tử Phủ không lâu. Bạch Vô Ngân đang là lúc ý khí hăng hái, khiêu chiến tu sĩ cùng cảnh giới bốn phía nhằm ma luyện bản thân.

Về điểm này bất kể là lão tổ hay Bạch Trì đều ủng hộ, cho nên khi tin tức Bạch Vô Ngân ở bên ngoài gặp thua thiệt lớn đến suýt chết truyền về, gã lập tức quyết định phải lấy lại mặt mũi này. Gã cảm thấy tu sĩ không chỉ tu hành về pháp thuật pháp bảo, còn tu cả nhân tình thế sự nữa.

Bạch gia ở nước Thiên Sơn không dễ gì đứng vững, không thể để người ta có ấn tượng yếu đuối, đặc biệt là bản thân gã đang trong thời điểm then chốt tiếp quản Bạch gia, phải thể hiện một thái độ rõ ràng. Đồng thời gã ta cũng muốn thông qua chuyện này để xem các mối quan hệ thân thích của Bạch gia có vấn đề gì không.

Muốn phát hiện vấn đề, tự nhiên là phải cùng nhau trải qua chuyện gì đó, cho dù không có vấn đề cũng có thể tăng tiến thêm tình cảm lẫn nhau. Đồng thời lại dựng lên hình tượng yêu thương hậu bối.

Một công đôi ba việc, cho nên Bạch Trì mang người đến.

Theo lời của Bạch Trì, những người khác chỉ im lặng một lát đã có hai tu sĩ Trúc Cơ ở một bàn khác gần như đồng thời đứng dậy.

“Ta nguyện đi.” Hai người cũng gần như đồng thời nói.

Ngụy Đan Phong không nói gì mà chỉ uống rượu máu lộc ấm nóng. Đây là sở thích của gã, mỗi bữa đều phải uống một ly lớn.

Bạch Tuệ Nhu bên cạnh giúp gã cắt một miếng thịt lộc còn máu tươi, gắp lên đưa đến bên miệng gã. Gã một miếng cắn, hơi nhắm mắt lại, nhai ăn. Gã ăn rất văn nhã, có một cảm giác nho nhã, nhưng trong hoàn cảnh này thì sự nho nhã và văn nhã lại khiến người ta cảm thấy âm tà.

Dư Hoài An chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, tự nhiên mấy Tử Phủ này sẽ không đi, đó là tự hạ thấp thân phận, cho nên chỉ Trúc Cơ trả lời.

Hai người trả lời này lần lượt là đệ tử của hai vị tu sĩ Tử Phủ tới đây. Sư phụ của bọn họ đều không nói gì, bởi vì ở đây lúc này chỉ có thể có một người ra lệnh.

“Tiếu Đình và Trường Minh phải không!” Bạch Trì không phải đang hỏi mà gọi tên bọn họ, nói: “Các ngươi là đệ tử của Ứng đạo hữu và Tĩnh Nguyên đạo hữu, hy vọng các ngươi đừng làm mất mặt hai vị đạo hữu, đi đi, đem đầu gã về đây.”

Khi gã ta nói đem đầu người đến, cho dù là mấy vị tu sĩ Tử Phủ cũng không khỏi nhìn Ngụy Đan Phong một cái, phát hiện gã ta vẫn khẽ nhắm mắt hưởng thụ sự dịu dàng của mỹ nhân tay ngọc giơ đũa đút cho ăn. Có người không khỏi nghĩ thầm, Bạch Tuệ Nhu của Bạch gia quả thực có thủ đoạn, năm đó ở Bạch gia là một tiểu thư khuê các, lúc này cử chỉ lại vừa đoan trang vừa dịu dàng. Về phương diện này phải nói Bạch gia quả thực dạy dỗ tốt.

Hai tu sĩ Trúc Cơ Tiếu Đình và Trường Minh hành lễ đáp một tiếng, rồi lại nhìn sư phụ của mình một cái, thấy được ánh mắt đồng ý bèn một trước một sau ra khỏi Thôn Quỷ Bảo.

Tiếu Đình là đệ tử của Ứng Hóa Trọc, dùng độc xà cổ trúc đạo cơ, pháp lực của y không yếu, trong pháp lực lại còn ẩn chứa độc tố. Lúc đấu pháp, pháp lực tiếp xúc lẫn nhau có thể khiến người trúng độc.

Trường Minh khá kiêng kỵ với kẻ tên Tiếu Đình này. Nhưng kiêng kỵ thì kiêng kỵ, không có nghĩa là y sợ hãi. Hơn nữa lần này có hai người đứng dậy muốn đuổi theo Dư Hoài An, Bạch Trì để hai người đi lại không nói ai làm chủ, chỉ nói lấy đầu người về. Y có thể chắc chắn, người ra tay trước nhất định sẽ nhận được thưởng.

Y nhất định phải tranh một phen, vừa vì phần thưởng mình có thể nhận được, cũng vì mặt mũi của sư phụ mình.

Chỉ là y vừa ra khỏi cửa đã thấy Tiếu Đình cởi túi vải bên hông, một con rắn màu xám chui ra, bay lượn trong hư không, như thể gặp gió mà lớn lên, chỉ trong nháy mắt đã thành một con rắn dài hơn ba trượng, to bằng thùng nước, phần vảy cổ nó phình to ra phát ra âm thanh xì xì.

Nó uốn lượn trong hư không rồi quay đầu lại, Tiếu Đình một bước nhảy lên thân rắn, cười cười nói với Trường Minh: “Trường Minh huynh, huynh đệ đi trước một bước, ha ha.”

Trường Minh hơi nhíu mày, hất ống tay áo lên, một luồng kiếm quang bay ra. Chỉ thấy luồng kiếm quang kia quấn quanh người mình, càng quấn càng gấp, kiếm quang bao bọc Trường Minh trong đó, người biến mất không thấy gì nữa, chỉ thấy một vệt sáng trắng vọt lên trời hướng về phía xa nhanh chóng bay đi.

Dư Hoài An cầm đèn trong tay, phá tan hắc ám.

Y đi trong khu vực màu xám hơi chếch về phía phần màu trắng, toàn thân lập loè ánh lửa, mỗi lần lóe lên thân hình như bốc cháy rồi hướng về phía trước cháy bay đi, tốc độ cũng không chậm.

Y một đường đi về Trấn Ma bích, đi được khoảng một nửa đường thì bên tai nghe thấy tiếng kiếm ngân, trước mắt xuất hiện một vệt sáng trắng.

Sau đó vệt sáng kia rơi xuống đỉnh núi phía trước, một người hiện ra.

Người này một thân áo bào màu cam nhạt, trong tay cầm một thanh tiểu kiếm.

“Thì ra ngươi đi gần bên ngoài như vậy, làm ta tìm mãi.” Trường Minh vậy mà đi sau tới trước, độn kiếm của gã phi độn trong cự ly ngắn nhanh hơn Tiếu Đình ngự thú không ít, cũng nhanh hơn cả Dư Hoài An.

“Ngươi là ai?” Dư Hoài An lạnh lùng hỏi.

“Bần đạo Trường Minh, đại đệ tử của Tĩnh Nguyên đạo trưởng Hoàng Nê Cương Ngự Kim quan, lần này phụng mệnh đến lấy đầu của ngươi.” Giọng nói của Trường Minh này tràn đầy tự tin, pháp thuật gã tu luyện chủ yếu là kiếm thuật, sát phạt quyết đoán nên tự nhiên cũng dưỡng thành loại tính cách tự tin này. Hơn nữa gã còn đang cạnh tranh với với Tiếu Đình, cho nên gã hy vọng trước khi Tiếu Đình kia chưa tìm tới thì mình đã có thể chém chết Dư Hoài An này, như vậy sau khi trở về Tiếu Đình sẽ không có chút nào công lao.

Tuy rằng Dư Hoài An nôn nóng muốn về Trấn Ma bích, nhưng lúc này bị Trường Minh của Hoàng Nê Cương Ngự Kim quan nước Thiên Sơn chặn lại, y cũng nổi giận. Y là đệ tử núi Thiên Đô, bao nhiêu năm nay trong doanh trại dưới vách núi, cùng cảnh giới không ai có thể đánh bại y được cả.

Ánh sáng trên đèn của y lập tức dâng trào, như một dòng suối màu đỏ, không ngừng tuôn ra ánh sáng đỏ trong bầu trời u ám này.

Chỉ thấy ngón tay y không ngừng vẽ trên ngọn đèn, trong miệng cũng như đang niệm chú gì đó. Mà ngọn lửa trên đèn trên tay đang nhảy múa dữ dội, ánh sáng như kiếm quang lóe lên.

Tiên hạ thủ vi cường, ánh lửa nhảy múa, nhanh đến không ngờ.

Trường Minh vốn định ngự kiếm trong tay đi ra, lại cảm thấy nguy hiểm, theo bản năng chặn một kiếm trước ánh lửa nồng đậm kia chiếu tới.

Khoảnh khắc này, gã vậy mà cảm thấy nóng bỏng thông qua thanh kiếm truyền đến người mình.

Gã chặn được một đòn, muốn phản kích nhưng một tia lửa lại đến tiếp nữa, từng tia lửa vậy mà lại như kiếm quang đâm xuống. Gã chỉ có thể vung kiếm trong tay lên ngăn cản, trong lúc di động đã hình thành nên một quầng ánh sáng trắng. Từng đốm lửa rơi vào quầng sáng của ánh kiếm này đều bị vỡ thành một mảnh đỏ.

Những đốm lửa kia không bị tán đi trong quầng sáng mà như kết thành một vầng mây lửa tạo thành cấm pháp.

Trường Minh vậy mà lại cảm thấy một chút nặng nề.

Đây là Vân Cấm chi pháp mà Dư Hoài An ngộ ra từ trên bích họa của Triệu Phụ Vân. Lần đối địch này y không có ý định giấu giếm, lúc này dùng đến y mới phát hiện vậy mà lại vô cùng hiệu quả, chỉ thoáng cái đã chiếm thế thượng phong.

Mà phía Trường Minh chỉ cảm thấy kiếm của mình như bị tầng ánh lửa này dính vào, bị quấn lấy, không còn sắc bén, không còn linh động nữa. Trên trán gã đã toát mồ hôi, muốn thoát thân rời đi nhưng nhất thời lại không có cách nào cả. Bởi vì chỉ cần gã thu kiếm thì ánh lửa sẽ lập tức rơi vào người mình.

Đúng lúc gã đang suy nghĩ thì quầng kiếm quyển của gã có sơ hở, có ánh lửa lập tức xuyên qua, rơi vào mắt, người, ý thức của gã.

Thế giới của gã bốc cháy.