Nhất Khí Triều Dương

Chương 290



Trường Minh dùng kiếm quang bao bọc trên người, muốn tung kiếm mà đi.

Mặc dù trên người đang bốc cháy, ý thức như đang thiêu đốt nhưng dù sao thì gã cũng là kim sát Trúc Cơ, cho nên thân thể và pháp niệm đều cứng cỏi không dễ bị đốt cháy. Chỉ là sau khi lửa bám vào người, thân thể gã cảm thấy nặng nề, kiếm lao đi không quá một dặm thì cũng từ ngự kiếm phi độn hiển hiện ra. Gã phát hiện ngọn lửa đang thiêu đốt trên người mình lại không hề yếu bớt.

Trong lòng của gã chợt cảm thấy có chút hối hận, hối hận bản thân đến quá nhanh. Lúc thấy Tiếu Đình trèo lên con rắn, mình liền nóng lòng lao ra, kết quả một kiếm chưa phát đã phải rút lui. Gã không cam tâm, lúc này phát hiện muốn chạy trốn cũng khó, thế là trong lòng nổi hung ác, lớn tiếng hét: “Ngươi muốn mạng của ta, ta cũng không để ngươi dễ chịu.”

Gã đột nhiên không chống cự, xoay người lại nhắm thẳng về phía lửa cháy nồng đậm nhất trên không trung, cảm nhận nơi có địch ý sâu nhất mà đâm ra một kiếm. Chỉ thấy một tia sáng trắng lóe lên trong hư không, lập tức bổ đôi vầng lửa chói mắt trên trời.

Vầng lửa vỡ tan, kiếm của gã chém trúng vật, lại không chém trúng người.

Đột nhiên, trán gã đau nhói, một viên ngọc châu phát ra ánh sáng đỏ đánh vào đầu gã. Ý thức cả người gã như bị đánh tan, lại bị trấn áp.

Đây là pháp khí của Dư Hoài An tên là Trấn Ma ngọc châu, được y dùng một viên ngọc kết hợp với pháp mà mình ngộ được trước Trấn Ma bích luyện chế thành, lớn chừng một nắm tay.

Y không biết người tên Trường Minh này có bản lĩnh thật sự thế nào, nhưng y cảm thấy đối phương quá không tôn trọng mình. Đã đến chặn mình mà không chuẩn bị lấy một kiện pháp khí hộ thân, chỉ muốn dựa vào một thanh kiếm để phá pháp thuật của mình sao?

Y biết người tu hành kiếm thuật, hoặc rất mạnh, hoặc rất yếu; mạnh thì một kiếm đối phó với trăm ngàn pháp thuật, tất cả đều ở trên một thanh kiếm; mà người kiếm thuật yếu thì chỉ là một loại thủ đoạn ngự khí thông thường mà thôi.

Trường Minh ngã trên đất, đầu gần như nứt ra, nằm trên đất hấp hối, trên người còn ngọn lửa đang thiêu đốt.

Y đang định lấy túi gấm trên người đối phương, đột nhiên thấy đầu choáng váng. Y thầm cả kinh, sau đó phát hiện điều bất thường, trên người y lập tức bùng lên một ngọn lửa rồi nhanh chóng bỏ chạy về phía núi xa.

Chỉ là trong hư không đã có một con rắn khổng lồ từ trong bóng tối chui ra, rắn thấy đầu không thấy đuôi, há miệng lớn vọt cắn về phía Dư Hoài An.

Chỉ thấy vầng lửa kia nổ tung, chia thành hai phần, một phần hướng về thung lũng khe núi mà rơi, một phần chui thẳng vào miệng cự xà.

Miệng rắn bị lửa chui vào, phủ kín miệng nó. Con rắn cảm thấy đau đớn bèn phun ra, gió tanh phun trào. Mà vầng lửa rơi xuống khe núi xéo kia trên đỉnh núi lại hiển hiện ra một người. Chỉ thấy người kia cầm một lá cờ màu xanh lục trong tay, chỉ thấy y vung vẩy một lá cờ xanh lục với từng đường vân dài hẹp hình con rắn đan xen vào nhau trên mặt cờ, lá cờ liền tuôn ra từng tia sáng dài nhỏ.

Tia sáng như con rắn nhanh một cách cực kỳ quỷ dị lao tới vầng lửa kia.

Dư Hoài An hạ xuống ngọn cây của một cây đại thụ trong núi, ánh lửa trên người nâng y lên, phát sáng trong hắc ám. Trên tay y là một ngọn đèn, ánh đèn lay động, lửa đèn bùng lên khiến cả một mảnh không gian trở nên trắng sáng. Những tia sáng như từng con rắn kia rơi vào trong ánh lửa, lập tức bị đốt cháy, nhanh chóng cháy sạch sẽ đến không còn sót lại gì cả. Thế nhưng quanh người y lại tràn ngập khói đen.

Dư Hoài An mơ hồ ngửi thấy một mùi hôi thối, lập tức hiểu đây là độc khí. Y cũng hiểu trước đó mình đột nhiên choáng váng nhất định là đối phương âm thầm hạ độc. Y biết mình phải lập tức thoát thân, nếu rơi vào cảnh khốn cùng e rằng sẽ phải chết ở nơi đây.

Dư Hoài An quyết đoán lấy một đạo phù lục từ trong lòng ngực ra. Đây là Xích Viêm Thần Hỏa phù mà năm đó Triệu Phụ Vân ở trong núi Thiên Đô tặng cho bọn họ. Y kẹp đạo hỏa phù này giữa ngón tay, vung ra, hư không xuất hiện một đạo hỏa quang. Ánh lửa như biến thành sóng triều màu đỏ vàng kim từ trong cõi hư không tuôn ra, vừa xuất hiện đã nhanh chóng lao tới phía mục tiêu.

Khoảnh khắc Tiếu Đình trông thấy vầng lửa kia, trong lòng tuôn ra một luồng cảnh báo nguy hiểm, Vạn Xà Hàn Quang phiên trong tay vẫy một cái, tuôn ra một mảnh hàn quang bảo vệ mình.

Sau khi sóng lửa tràn qua, Tiếu Đình nhìn lại thì đã phát hiện y trốn đi xa xa rồi. Gã lập tức bước lên thân cự xà đuổi theo.

Gã hy vọng đối phương bị độc phát trước khi trở về Trấn Ma bích, cho dù không chết vì độc phát, vậy thì mình đuổi giết như vậy cũng có thể đẩy nhanh quá trình độc phát của y, có khi còn có thể đuổi kịp đối phương.

Gã cảm thấy Trường Minh có thể thất bại nhưng không thể chết. Nếu chết lại không dễ xử lý. Gã biết Bạch gia không gánh nổi chuyện mất người này, chưa kể hai tu sĩ Trúc Cơ tới nơi này giết một người, vậy mà lại thất bại. Hơn nữa sẽ có người nghi ngờ có phải gã âm thầm động tay mới dẫn đến cái chết của Trường Minh hay không, cũng có người sẽ hỏi tại sao lúc ngươi đến hắn đã chết rồi, có phải ngươi đợi hắn chết rồi mới đến không?

Dư Hoài An một đường độn hành, một đường ăn Giải Độc đan, cố gắng không dám thả lỏng nửa điểm, cuối cùng mới tới Trấn Ma bích.

Mà khi y sắp đến Trấn Ma bích, Tiếu Đình kia đã cũng dừng lại. Gã không cam lòng nhìn Dư Hoài An lảo đảo đi tới trước vách núi, biết nếu mình còn đến gần hơn nữa, không những không giết được người mà còn có thể không trở về được. Toàn bộ Trấn Ma bích này đều là đạo tràng của đối phương.

Gã chỉ có thể bất đắc dĩ trở về, về đến Thôn Quỷ Bảo, nói rõ tình hình lại rước lấy một trận giận dữ của Bạch Trì.

Mà lúc này, Ngụy Đan Phong lại thản nhiên nói: “Trong số đệ tử núi Thiên Đô, có rất nhiều người lăn lộn trong đó mấy năm, cuối cùng không có thành tựu gì mà rời núi; mà một bộ phận có thành tựu, lại cao minh hơn tu sĩ cùng cảnh giới không ít.”

Trong mắt Bạch Trì như muốn bốc lửa.

Mà sư phụ của Tiếu Đình, Ứng Hóa Trọc lập tức mở miệng nói: “Tiểu đồ vô năng, là ta làm sư phụ dạy dỗ vô phương. Đợi khi phá đạo tràng của Triệu Phụ Vân kia, Ứng mỗ nguyện đi trước thử pháp của hắn.”

Lúc này, Tĩnh Nguyên đạo trưởng cũng tức giận nói: “Tiểu đồ đã chết, nhất định phải báo thù cho nó, nguyện làm tiên phong, lần dò sâu cạn của pháp bích kia.”

“Tốt, vậy ngày mai chúng ta liền đến trước Trấn Ma bích, phạt núi phá bích.” Bạch Trì lớn tiếng nói, giọng nói của gã đầy nghiêm túc, lại không mất tự tin, như thể không hề bị cái chết của Trường Minh ảnh hưởng.

...

Trấn Ma bích dài mấy dặm, y hạ xuống rìa Trấn Ma bích, không lâu sau đã có người thấy. Dù sao trên người y là một thân ánh lửa tương đối dễ làm người khác chú ý trong hắc ám, sau đó được người trong doanh trại đón về.

Có người phát hiện y trúng độc bèn cho y ăn các loại giải độc đan, độc trên người y liền được áp xuống. Tuy chưa giải được nhưng cũng đã được áp chế, thế là y mới đi đến động phủ gặp Triệu Phụ Vân.

Triệu Phụ Vân nhìn bộ dạng của y, hắn không biết cách giải độc, cũng không có đan dược giải độc bèn thở dài nói: “Lại để ngươi gặp nguy hiểm rồi, đợi sau chuyện này, ta truyền cho ngươi một đạo sắc lệnh.”

“Tạ Triệu sư.” Dư Hoài An vui vẻ cảm tạ.

Sau đó y lại kể lại cuộc đối thoại với hình nhân giấy trước Thôn Quỷ Bảo một lần, kỳ thực y không nói thì Triệu Phụ Vân cũng có thể đoán được kết quả.

“Nếu Ngụy Đan Phong đã không nhận mình là đệ tử núi Thiên Đô, vậy thì đến lúc đó đừng trách ta không nể mặt. Ngươi đi nói với người trong doanh trại, đại chiến sắp đến, sẽ có người đến phạt núi phá bích, nơi đây sẽ có nguy hiểm, bảo bọn họ mau mau rời đi, đợi sau khi chuyện yên ổn có thể trở lại.”

Với Triệu Phụ Vân mà nói thì hắn cũng không để ý có nhiều hay ít tu sĩ người Trúc Cơ cả.

Dư Hoài An đến doanh trại phía dưới, chuyển lời của Triệu Phụ Vân cho mọi người nghe. Trong đó có người trầm ngâm im lặng, có người lặng lẽ thu dọn đồ đạc rời đi, nhưng cũng có người nói mình sẽ không rời đi.

Bất kể là rời đi hay không rời đi, Dư Hoài An đều không nói gì, chỉ nói lại tình hình cho Triệu Phụ Vân. Triệu Phụ Vân cũng không nói gì thêm.

Bởi vì tất cả đều là lựa chọn của bọn họ, hắn để Dư Hoài An thông báo cho mọi người có nguy hiểm sắp đến là đầy đủ rồi.

Dư Hoài An vẫn ở trong doanh trại tự mình giải độc. Y dùng hỏa pháp luyện thiêu nhục thân, lại có Giải Độc đan trừ độc nên đã nhanh chóng đánh tan hết độc trên người.

Ngày thứ hai.

Trước Trấn Ma bích có một nhóm người đến. Nhóm người này đứng lơ lửng trong hư không, từ xa nhìn vách núi Trấn Ma.

Trong mắt bọn họ, vách núi Trấn Ma này rất dài rất cao, chặn đứng mảnh đen này khiến cho người ta có một cảm giác hùng vĩ tráng lệ.

Có người âm thầm kinh ngạc, vốn còn cảm thấy hai cái tên Trấn Ma bích và Trấn Ma đạo trưởng quá mức khoa trương và kiêu ngạo, hiện tại nhìn thấy pháp quang trên Trấn Ma pháp bích, cảm nhận pháp vận sừng sững trên đó, vậy mà lại có một cảm giác tên xứng với thực, hẳn nên như vậy.

Bạch Trì nhìn xem cũng cảm thấy kinh ngạc, nhưng y nhanh chóng thu liễm tâm thần, nói: “Chúng ta thăm dò trước xem bản lĩnh của Triệu Phụ Vân kia thế nào.”

Lúc này, Bạch Vô Ngân lại mở miệng nói: “Chúng ta tốt nhất đừng cùng Triệu Phụ Vân đấu pháp dưới pháp bích, pháp bích kia có thể trấn áp hư không khiến người ta vốn có mười thành bản lĩnh không dùng được năm thành, như thân cõng ngọn núi khổng lồ mà động. Cho nên chúng ta hãy thử tấn công từ xa trước.”

Lúc này sư phụ của Tiếu Đình là Ứng Hóa Trọc, mở miệng nói: “Hôm qua đã có lời, chuyến này để ta đến thử sâu cạn của hắn.”

Bọn họ là muốn thử ra phạm vi ảnh hưởng pháp ý của pháp bích này. Thế là y rơi xuống đất, rồi từng bước tiến về phía trước. Cứ đi mười bước lại dừng lại cảm nhận một lúc.

Mà lúc này người trong doanh trại cũng thấy bọn họ, bởi vì pháp quang trên Trấn Ma bích xua tan hắc ám chung quanh đây cho nên bầu trời quanh đây không tính là đen mà chỉ như là trời âm u.

Ứng Hóa Trọc vỗ vào một cái túi màu xám bên hông, trong túi này nuôi là bảo bối của y, Phệ Kim Trùng.

Phệ Kim Trùng này y nhờ cơ duyên xảo hợp mà có được, đã tốn rất nhiều công sức và tài nguyên mới nuôi dưỡng ra. Trùng này có thể cắn xé pháp khí, phá pháp quang hộ thân của người, đao kiếm khó làm tổn thương, không sợ nước dìm lửa đốt, cho dù là sét đánh cũng có sức chống cự cực mạnh. Nghe nói từng có tu sĩ họ Hàn dựa vào trùng này tung hoành thiên hạ.

Y lấy ra một quả cầu màu bạc từ trong bảo nang, đây là quả Phệ Kim Trùng. Chỉ thấy y đặt trong lòng bàn tay, sau đó quả trùng kia bắt đầu nới lỏng ra. Chúng bắt đầu vỗ cánh từng con từng con bay lên, hư không phát ra tiếng vo ve. Chỉ thấy trên đỉnh đầu y, xuất hiện một mảng côn trùng màu bạc.

Ngón tay Ứng Hóa Trọc vạch một cái, côn trùng lẩn quẩn theo hướng ngón tay y nhanh chóng bay ra. Còn y lại theo sau côn trùng, hướng về phía doanh trại dưới Trấn Ma bích mà đi. Trong lúc đó y còn thầm nghĩ, mình có thể ra tay với doanh trại kia trước, giết vài tu sĩ Trúc Cơ gỡ gạc được chút mặt mũi, cũng có thể dễ nói chuyện với Bạch Trì hơn.

Bên cạnh y không xa là Tiếu Đình theo sát mà đi.

Đám côn trùng màu bạc kia hướng về Trấn Ma bích, người trong doanh trại nhìn thấy, có người kiến thức rộng rãi nhận ra đó là Phệ Kim Trùng, lập tức kinh ngạc nói: “Đây là Phệ Kim Trùng, là Phệ Kim Trùng, mọi người cẩn thận.”

Tu sĩ gọi tên côn trùng kia, trong giọng nói mang đầy hoảng sợ.

Phệ Kim Trùng đã nhanh chóng đến trên không trung doanh trại. Đúng lúc mọi người phóng pháp khí ra thì trên Trấn Ma bích đột nhiên dâng lên pháp quang, đàn côn trùng kia vậy mà lại như cát bạc sàn sạt rơi xuống.

Chúng rơi xuống đất, nhìn có vẻ khó mà nhúc nhích được, như bị một lực vô hình nào đó đè ép.

Đồng thời, mọi người cũng cảm nhận được có một lực trấn áp xuất hiện, chỉ là bọn họ sống trước Trấn Ma bích này lâu ngày nên đã quen, lại vì luồng lực này không nhằm vào bọn họ cho nên những người này đều có thể chịu được. Nhất thời, mọi người nhìn nhau, vô cùng kinh ngạc, còn thở phào nhẹ nhõm. Thứ mà mọi người phải sợ hãi, trước Trấn Ma bích cũng không thể nào bay lên được.

Lúc này, có người mở miệng nói: “Không bằng chúng ta cứ thu thập những Phệ Kim Trùng này trước, đợi sau chiến hãy giao cho Triệu sư, thế nào?”

Người đề nghị không phải là Dư Hoài An mà là Phòng Tiểu Sơn, có tuổi tác không lớn, vẻ ngoài thật thà chất phác nhưng bên trong lại khá khôn khéo.

Y cũng gọi Triệu Phụ Vân là Triệu sư, ở đây có không ít người gọi như vậy, bởi vì bọn họ cảm thấy mình ở dưới Trấn Ma bích này học được rất nhiều thứ, nên gọi Triệu Phụ Vân một tiếng Triệu sư.

Mọi người đều đồng ý, lập tức thu thập hết Phệ Kim Trùng rơi trên đất vào từng bình lọ.

Ứng Hóa Trọc ở xa vô cùng lo lắng, y dùng tâm linh cảm ứng, cố gắng thúc giục những côn trùng này bay lên lại. Chỉ là phản hồi từ đàn côn trùng kia mang đầy lo lắng và cuồng loạn, nhưng không con nào có thể bay lên lại. Y còn mơ hồ có thể cảm nhận được áp lực từ trên người Phệ Kim Trùng truyền đến. Sắc mặt Ứng Hóa Trọc đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.

Y đến dò xét hư thực, chưa dò xét được đã mất đi bảo trùng của mình, như vậy quay về làm sao ăn nói, làm sao đối mặt với ánh mắt của mọi người.

Từ trước đến nay y luôn tự cao, cho rằng một mình mình vẫn có thể thong dong ứng đối với hai ba Tử Phủ, cho nên y quyết định đi tiếp.

Y lại thò tay vỗ một cái túi rắn khác bên hông, một con rắn nhỏ màu xanh biếc từ trong đó chui ra, bơi lượn trong hư không rồi rơi xuống đất, theo hình chữ “chi” hướng về vách núi.

Y thì vẫy tay với đệ tử Tiếu Đình của mình, nói: “Ngươi theo sau, nếu cảm thấy khó đi, thì quay về.”

Rốt cuộc y vẫn không tự mình đi, mà để đệ tử của mình đi trước.

Tiếu Đình nhận lệnh mà đi, từng bước tiến về phía trước.

Dư Hoài An trong doanh trại chỉ vào Tiếu Đình nói: “Chính là người này dùng độc làm ta bị thương.”

Mọi người đều đứng trước trại nhìn Tiếu Đình từng bước tiến về phía trước, Phòng Tiểu Sơn lại đột nhiên mở miệng nói: “Người này muốn thám dò phạm vi đạo tràng của Triệu sư, sao có thể để gã dễ dàng như vậy.”

Có người hưởng ứng. Chỉ là mọi người chưa nhận được chỉ thị của Triệu Phụ Vân nên không biết hắn nghĩ thế nào, cho nên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Mọi người nhìn thấy Tiếu Đình kia cứ đi năm bước lại dừng một lúc, chậm rãi đi đến trước doanh trại không được nửa dặm. Đúng lúc gã muốn xoay người, thân thể gã đột nhiên như rơi vào vũng lầy, trên người như bị một luồng cự lực đè xuống, lập tức quỳ trên mặt đất.

Miệng gã như đang lớn tiếng nói gì đó nhưng không có âm thanh nào truyền ra.

Lúc này, trong doanh trại một luồng kiếm quang bay ra. Chỉ thấy luồng kiếm quang kia quấn một vòng quanh cổ Tiếu Đình, đầu của gã liền lăn xuống đất.

“Ha ha ha…”

“Tiểu Sơn huynh chớp thời cơ thật khéo, kiếm thật nhanh.”

Có người trong doanh trại cười lớn nói.